Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
389 Truyện
[Bùi Công Nam Duy Khánh] Cho Anh Ôm Em Thêm Một Lần Nữa Thôi

[Bùi Công Nam Duy Khánh] Cho Anh Ôm Em Thêm Một Lần Nữa Thôi

308 20 5

Trong cuốn sổ chép nhạc cũ kĩ của chàng rơi ra tấm hình polaroid đã úa màu. Nhìn kĩ, trong tấm hình ấy có hai thiếu niên đứng bên nhau hạnh phúc, tay đan tay giữa cánh đồng hoa lưu ly lúc hoàng hôn. Một người trong đó, hình như là chàng.. còn người kia..."Cho anh ôm em thêm một lần nữa thôi" là hành trình đi qua những bản nhạc dang dở, tìm lại những mảnh kí ức vỡ vụn, nỗi đau và tình yêu bị số phận vùi sâu của chàng nhạc sĩ và người diễn viên trẻ, khi những bi kịch ở quá khứ và sự thật ở hiện tại giao thoa.----------------------------------Couple: Bùi Công Nam x Duy Khánh, Thanh Duy x Thiên Minh.Thể loại: Couple idol, nghiệt duyên bi lụy, day dứt tâm can, đau lòng đớn dạ, sống chết mặc bay, âm dương cách biệt, mất trí nhớ, tình đầu..Đọc truyện vui vẻ ạ 🍊🍓ig của bạn tác giả: ub.bonyd…

nk; dự báo cảm xúc hôm nay thế nào?

nk; dự báo cảm xúc hôm nay thế nào?

107 22 2

Xin chào kính chào quý vị và các bạn đã đến với bản tin dự báo... không phải là bản tin thời tiết.Hôm nay, bầu trời bên ngoài có thể trong xanh, nhiều mây, hoặc chẳng có gì đáng nói. Nhưng sâu trong lòng bạn, thời tiết vẫn không ngừng thay đổi.Chúng tôi gọi những thứ kỳ lạ thay đổi xoành xoạch đó là 'cảm xúc'. Cảm xúc cũng có mùa: có lúc rực rỡ và thôi thúc như vào hạ, có khi dịu lại để gần gũi hơn giữa thu, có những ngày lặng im như cuối đông, rồi bất chợt nhẹ nhõm và hồi sinh khi xuân chạm ngõ. Bốn chương này cũng là bốn trạng thái khác biệt tựa một vòng tuần hoàn.Vậy, cảm xúc của bạn hôm nay thế nào?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…

Nam Khánh | tôi thấy ánh mắt của người đã hết yêu

Nam Khánh | tôi thấy ánh mắt của người đã hết yêu

1,237 127 7

Hoa, dù có nở rộ hay mãi chẳng hé, vẫn sẽ lay động khi có cơn gió thoảng qua. Tình yêu, dù còn yêu, hay đã hết, vẫn luôn tồn tại. Có câu hát rằng: 愛が通り過ぎた跡に 咲かない花が揺れている - 'Trên dấu vết nơi tình yêu đã đi qua, bông hoa không nở vẫn khẽ lay trong gió'. Dù cho... tình yêu đã đi qua, nhưng sự rung động vẫn còn đó. Một cảm xúc... sau cuối của tình yêu, khi vẫn còn gió, vẫn còn hoa, nhưng tất cả đều lặng im... toả hương, thứ mùi hương riêng biệt, thân thuộc, chỉ loài hoa ấy mới có, vẫn sẽ len lỏi theo gió cuốn vào những ký ức xưa cũ, dù đoá hoa ấy có nở rộ, hay mãi chẳng hé.Bạn sẽ làm gì, khi nhận ra người mình yêu và yêu mình sâu đậm, đã chẳng còn chút 'cảm xúc' yêu nào với mình?Còn bạn, bạn sẽ làm gì, nếu phát hiện ra... mình có những cảm xúc, những ký ức, những mối liên kết đặc biệt, với... một người... không phải người bạn sắp kết hôn?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…

Hồi ký Kim Cương

Hồi ký Kim Cương

307 3 1

Hồi ký Kim CươngQuyển hồi ký về chuyện đời, chuyện nghề của Nghệ sĩ Nhân Dân Kim Cương được bà và êkíp gồm các tác giả trẻ thực hiện, trong giai đoạn hoàn thiện. Nữ nghệ sĩ hy vọng sách kịp ra mắt vào đúng dịp sinh nhật của bà vào ngày 25/1 năm sau. Đây là món quà Kim Cương dành tặng khán giả, tri ân cuộc đời.Khoảng tám tháng qua, Kim Cương dành thời gian làm việc với nhóm tác giả gồm bốn cây bút trẻ - những người giúp bà thể hiện trên trang viết hồi ức về quãng đời gắn bó với nghệ thuật. Cuốn sách thuật lại gần hết những sự kiện lớn trong cuộc đời của kỳ nữ đi liền với sự phát triển của sân khấu kịch nói, cải lương Nam bộ. Trong đó, có những chương về kỷ niệm của bà với người mẹ nổi tiếng - Nghệ sĩ Nhân dân Bảy Nam, và cha - ông bầu Phước Cương, cùng nhiều thành viên bên nội, ngoại vốn đều gắn với chiếc nôi nghệ thuật trong nước. Nhiều hình ảnh tư liệu được chọn lọc đưa vào sách để phần minh họa thêm sống động.http://hoikykimcuong.blogspot.com/https://www.facebook.com/Hồi-ký-Kim-Cương-Sống-Cho-Người-Sống-Cho-Mình-252271261782833/…

NHIỆT ĐỘ KHÔNG GIẢM VÌ EM

NHIỆT ĐỘ KHÔNG GIẢM VÌ EM

8 0 3

Lê Hà Mai Khanh và Đinh Hoàng Nam là những người bạn thanh mai trúc mã, gắn bó từ thuở nhỏ. Mai Khanh, cô gái thông minh, tài năng, luôn phải đối mặt với kỳ vọng nặng nề từ mẹ, người luôn đòi hỏi cô phải đạt thành tích xuất sắc nhất. Cô dành cả tuổi thanh xuân để cặm cụi học, không dám lơ là, chỉ vì sợ làm mẹ thất vọng. Dù luôn đứng trong top học sinh giỏi, cô cảm thấy mệt mỏi và không thể thoát khỏi áp lực này.Hoàng Nam, cậu bạn học cùng lớp, nổi bật với thành tích xuất sắc, đặc biệt là môn Toán. Anh luôn đứng đầu trong mọi bảng xếp hạng, nhưng ít ai biết rằng, anh đang tránh né về tình cảm gia đình bởi mẹ kế và em trai cùng cha khác mẹ. Dù vậy, Hoàng Nam luôn là một điểm tựa vững chắc đối với Mai Khanh, là người bạn đồng hành luôn sẵn sàng giúp đỡ mỗi khi cô cần.Khi vào cấp 3, tình cảm giữa Mai Khanh và Hoàng Nam dần thay đổi. Họ nhận ra rằng tình bạn giữa họ đã chuyển sang một ngưỡng mới - tình yêu. Đó không phải là một tình yêu sét đánh, mà là sự chớm nở từ những cảm xúc thầm lặng, những lần cùng nhau vượt qua khó khăn, giận dỗi rồi làm hòa. Tình yêu ấy nhẹ nhàng, đầy thử thách nhưng cũng bền bỉ và chân thành.Cùng trải qua những kí ức thanh xuân vườn trường cấp 3 với những người bạn mới rồi dần trao cho nhau những cảm xúc tri kỉ đặc biệtDẫu cho áp lực từ gia đình và học hành vẫn còn đè nặng, nhưng tình cảm của họ dần trở thành một phần không thể thiếu trong hành trình trưởng thành.…

Tuyết Trắng và Dải Lụa Đỏ

Tuyết Trắng và Dải Lụa Đỏ

7 0 4

Trong màn đêm tĩnh mịch, khi bông tuyết đầu mùa khẽ rơi, thế giới như khoác lên tấm áo trắng tinh khôi. Nhưng ẩn dưới lớp băng giá lạnh lẽo ấy lại là một vệt đỏ - dải lụa nối dài từ quá khứ đến hiện tại, từ máu, từ tình yêu và cả những bí mật chưa từng được hé lộ.Đây là câu chuyện về Tô Quỳnh Ca - nữ quân nhân kiên cường, bền bỉ, mang trong mình ý chí thép - và Leonid Sergeyevich Dragunov, vị đô đốc bí ẩn đến từ xứ sở băng tuyết Liên Bang Nga. Hai con người tưởng chừng không bao giờ giao nhau, đều mang trái tim sắt lạnh giữa khói lửa chiến tranh, lại dần bị ràng buộc bởi sợi dây vô hình mang tên tình yêu."Tuyết Trắng và Dải Lụa Đỏ" không chỉ là một bản tình ca giữa bom đạn, mà còn là hành trình đi tìm sự thật - nơi những bí mật chôn vùi được khai mở, nơi con người phải lựa chọn giữa ánh sáng và bóng tối, giữa tình yêu và bổn phận.Liệu Quỳnh Ca và Leonid có thể vượt qua khoảng cách ngàn dặm, vượt qua chiến tranh và những thử thách khắc nghiệt để tìm thấy nhau? Hay tất cả sẽ chỉ là một dải lụa đỏ loang dần trong tuyết trắng vô tận...?Liệu họ sẽ phải trải qua những gì để dần nhận ra tình cảm của mình dành cho đối phương?…

(ĐnN Akatsuki No Yona) Nhân vật không tồn tại

(ĐnN Akatsuki No Yona) Nhân vật không tồn tại

27 2 1

Tên khác: (Đn Akatsuki No Yona) Tôi là Hoàng Huynh của chúng nó!Cậu là một người bình thường nhưng tại sao ai ai cũng gọi cậu là THIÊN TÀI. Chỉ vì cái danh THIÊN TÀI ấy cậu đã bị BẠO LỰC HỌC ĐƯỜNG, những giáo viên đều biết cậu bị bắt nạt nhưng họ chẳng làm gì cả. Họ nói với cậu rằng: "Em là một THIÊN TÀI mà, sao không sửa đổi những thứ đấy đi! Đừng có cứ mà đi đến bên cạnh tôi mà lèm bèm về chuyện đấy nữa!". Cậu là một người sống hướng ngoại, có tính cách khá hoạt bát và hay cười nhưng sau vụ việc đấy cậu trở nên sống nội tâm hơn. Từ một con người vui vẻ hoạt bát cậu trở thành một con người có tình cách trầm, lạnh lùng và ít nói. Câu rất ít khi cười. Nhưng nếu cười thì là rất hiếm."Có lẽ tôi đã bị trầm cảm rồi chăng? Không ai có thể lường trước chuyện gì đã xảy ra đâu...". Cậu nóiĐúng vậy, không ai có thể lường trước được truyện gì sẽ xảy ra cả. Ông trời hình như đang trêu ngươi cậu vì cậu đã mất trong một vụ tai nạn. Không hẳn là tai nạn mà là cố ý ngay thương vong...Có lẽ ông cũng đã thương thay cho số phận bi thảm mà động lòng ban cho cậu một cuộc sống mới tốt hơn nhưng mà nát cúc hơi nhiều nga~ =))))"Oa...Oa...Oa...Oa..."Hai sinh linh nhỏ bé đã ra đời...LƯU Ý: (VUI LÒNG ĐỌC HẾT)-Những nhân vật trong truyện đều thuộc về tác giả(trừ các oc của tôi ra). Nhưng cốt truyện là của tôi.1.Đây là lần đầu tôi viết trên Wattpad.(Bình thường thì tôi viết bên Magatoon)2.Tôi nhận gạch đá, tôi sẽ tiếp thu các câu chửi của mọi người nên cứ chửi thoải mái. Ném gạch đá thoải mái, tôi sẽ lấy…

Nam Khánh | Nơi chân sóng chạm sương mờ

Nam Khánh | Nơi chân sóng chạm sương mờ

112 15 1

Chân sóng vốn mềm mại cứ chầm chậm tiến vào bờ như một cảm xúc đến nhưng không ồ ạt. Sương mờ thì nhẹ, mong manh và chẳng cách nào nắm giữ. Chúng... đều mang tới gam màu của những điều chưa đặt tên. Giữa hai thứ ấy có khi chỉ là một cái "chạm" lưng chừng - ở giữa hai thế giới có và không, gần và xa, ở lại hay rời đi, nắm lấy hay buông ra.Sương mù buổi sáng phủ xuống mặt biển, khiến mọi thứ đều hiện diện nhưng chẳng rõ ràng. Ta nhìn thấy được, nhưng không thật sự biết nó sẽ dẫn về đâu, tựa một mối quan hệ gần như nắm được nhưng lại chưa từng trọn vẹn.Trong lớp sương đó, những con sóng vẫn đều đặn vỗ vào mép bờ rồi rút ra xa. Có khi, chúng đến rất gần, tưởng như ở lại, rồi cứ thế lùi ra, lập đi lập lại như một thói quen khó rời. Cảm giác giống như ai đó luôn bước đến điểm mà ta tưởng sắp rõ ràng... rồi lại tan vào mờ ảo trước khi kịp nói điều gì chắc chắn.Và chính ở nơi chân sóng chạm sương mờ, điều đẹp nhất, nhưng cũng day dứt nhất xuất hiện: có cảm xúc, có rung động, có khoảnh khắc, nhưng chẳng bao giờ đủ mạnh mẽ để gọi tên.'Chỉ là... những dòng tin nhắn... giữa hai người 'dưng'. ... ngày ấy, nơi này, hai người... và một câu chuyện cũ... tựa như vòng lặp chẳng có hồi kết?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…

Nấu ăn là một nghệ thuật

Nấu ăn là một nghệ thuật

116 3 1

Ddsdxdxdxfdtrdtfchgfcfgffhgcbghgggdydysgtegeyegreyhrueueeiejiwiekscjjncjdnchdfhdf(dbdhdgfhdbfhbdhqwbqqgggqhgwqgwftwftrewtrrttrwtywyeuwysahshshsbnsnsnasnashbshdhhdfebjadvhjwqkdhqwuihqgvaexawgvuqdvgjgghghuhutyawAasdihhcds2ss111233457895vfgvfgjvgdfgvcagffbuiuerjrjjjjnjhhhgh7hvhggjghhghhiguhgghuyuyyuyuyuyuuyuyytytyfgvvvb/hhh*bhgggbg*gvggggbbyghyyyuuiookhh=gggggggvvgdhfg&4v đfhvhfhfhđùhhchjdfhuhhjdihvùuùhhhghfhfhrfrh&/4((&hbcdhcbjhdcbdhcbhjiewhuciuwdhcuhvfubviuecurfhuferghfhfbdehf=/gcbbgvcdhfbvhfbfhbh bbgvgvgvvvvvvvhgvgyvhygvcfhjvhdihuwfwffwckjhgcfifewjugjeifhurfffjjbhdffjbhrjnujfefibjifjfhrhfreugfgrudytufg65&&#₫&oiufgiShudbcshcnGsgdGyggftfcfcvcvcvcccfcffvffffcfdf📱📱🙂📱😄📱😇📱😇📱📱📱🤣📱📱📱📱📱😝📱🧐📱😒📱😎📱😙📱📱📱🤩📱🤩📱😖📱📱📱tvgfyyhrgfhgfyrfrgryeghgyegdygeryegyedgyegyegrgegdgedggefdgegdtgrtegdtegdtegtrtetdetdyetydteytdtetrtetrtetetefrtfeetfegfdgsvdgsvcbvbxbcvcgdgdgdfdtefdtfđtfdgèdgèdgdfcdfcfgs&₫*(((*(*(*(*(***********(*(*(*&(₫hđhdvcdcgdgdgevcgèeegehbdhhvđhbdhsbbdhsvfgvsdgdvgđgggdbcht tôi là người phápHghdvfgdvfgdfvhfbhbfhefgegdghgehbchxcbdhvcgdgfgggdgfgdgfgdgfhdgfgghdvfgdgfgdgfgdfggdgdgegdhegdyegffhegfhegfhdgfhdgfhegfhegfhdgfgdgfgdvfgdvfgefggdvfgdgdbgegdgevfgegdhegdhsgf(dhbchfb hfbvdchdbchdbchdbchdbxhbzxjhj hc7ncndbcndbchcbchxbchvccgdb nxbhdxbdxddxsdhgsxgbmshbxqhsgshwggwfshgshdhgshgdhkjdvkjhsvudhisahsGiehdvjghssdvdasghifvgjahdsvdihgdashfghjadshd huáhduhawhgsajđvđacccghádcchgkdvchgaksdchgkadscvhgksdvdkghsdavghjsđghkcxvákjvácd kgchkjvhacsdkjanssvckjgsdVhdvcjgvkcds8"=*+@èndkahjewfdaejtsgf shatkfdhjkfaewdhjkdfkhskafdhhskfdhhavsdgfdvjhfasdvdhfasjdvdfgksavdkfhgvvgvvkvchgkđffhhkvsdrfghksdrvfggvdrfggkvẻggkdrfgkvfkggđvfsggndvffvvcdffvmsdgfdsvahsefdfheda(&3₫₫(32*₫(2(&₫2&5#2+#(2&₫2()*₫8₫*)&#*)bhh((-(+/;₫=/(₫/₫(7&*3(9843(&)'hdrfoiheefauihaeroiugdfvsgsđfhjbvhzdbjvbhhk🙃😂😎☺️😗🙂💰🙃😉💓😗🙃☺️🙃…