Nhạt
…
Hành trình trở về quá khứ bù đắp cho cậu bạn Naruto của Sakura...Nhưng mà, có thứ gì đó lạ lắm...•••Tên Khác: Cho đến khi cái chết chẳng thể cắt lìa chúng ta.Thể Loại: Trọng Sinh, Buff, Đánh Nhau, Máu Me, Nữ Cường, Ngọt, Sủng, Ngôn Tình, BG, Np, Harem, Phi Logic, Hệ Thống, Tam Quan Hơi Lệch, OOC, Ninja, Đồng Nhân...v.v.Tác Giả: Tôi.…
15 năm trước. -Nhất Quả Mộc sẽ lấy Hàn Thất Lục làm chồng .Cậu bé ngũ quan thanh tú liếc mắt sang:-Em có tư cách đó sao??Cô bé nhếch mép cười:-Em không cần phải có , cần gì em phải có tư cách mới lấy được anh !Cậu bé thở dài , quay lưng cầm máy tiếp tục chơi game , đồng thời nói với cô bé :-Lớn lên rồi em thích người khác thì sao ? Giờ em vẫn còn nhỏ nên chuyện này đợi lớn lên rồi hẵng nói đi.Cô bé mím chặt môi mắt rưng rưng khóc đôi mắt ửng đỏ tay bám chặt chiếc áo len đen:-Em không giống anh . Nhất Quả Mộc này nói được sẽ làm được!Cậu bé tròn mắt nhìn tay bụm miệng cười :-Hahaha , Em nói rồi đấy nhé sau này lớn em nhất định phải gả cho anh.Tiểu Mộc vỗ vỗ ngực tự hào nói :-Tất nhiên em sẽ gả cho anh.Hai đứa trẻ giơ tay móc ngoéo . Đồng thanh nói:-Nhất Quả Mộc sẽ lấy Hàn Thất Lục vào 15 năm sau. Một lời đã định . Thành giao!!Sau này tôi mới biết nhờ lời hứa năm đó của tôi mà Thất Lục đã biến thành một người hoàn toàn khác.…
Lưu Nhiên (cậu): "Ngủ một đêm thì tôi liền là người của anh sao? Ha ha... nực cười". Cậu khinh bỉ nhếch mép cười.Tần Hiểu Thiên (hắn): "Một đêm không phải cũng chẳng sao. Mỗi đêm đều ngủ thì ngày nào em cũng là người của tôi". Hắn cố xiết chặt cánh tay đang ôm cậu để ôm cậu chặt hơn....................Tần Hiểu Thiên: "Đừng mà, cầu xin em! Đừng lùi lại, đừng lùi lại nữa! Qua đây, nắm lấy tay anh! KHÔNG!!!"Hắn giật mình mở mắt ra, hai tay lạnh như băng nắm chặt lại, hơi thở gấp gáp, người đầy mồ hôi. Cơn ác mộng này luôn theo hắn mỗi đêm, như nhắc nhở hắn lúc ở quá khứ đã làm việc mà cả đời phải hối hận....................Đến một ngày, hắn gặp lại thân ảnh kia nhưng vẫn cảm thấy mơ hồ. Liệu đây có phải một giấc mơ...----------_Ngược có mà ngọt cũng có ạk._Sinh tử văn.…
Những ngày của loài Mép khi Deft đi chơi với HLV nhỏ…
Thể loại: Hiện đại, ABO, gương vỡ lại lành-----Chia tay được năm năm, bắt gặp người yêu cũ đi ngủ vẫn ôm áo khoác của tôi.- Lâm Bắc Sinh và người yêu cũ Châu Thanh Tiên gặp lại nhau vào một đêm mưa cuối tháng bảy.Châu Thanh Tiên cũng mãnh liệt, ẩm ướt, đột ngột, như cơn mưa này.Ngày biệt ly năm năm trước, hai người đã trở mặt với nhau, cấu xé lẫn nhau, quyết định chết cũng không qua lại nữa.Năm năm sau gặp lại, Châu Thanh Tiên chỉ thản nhiên ngồi ở mép giường, chỉ vào dấu răng rỉ máu ở gáy mình, bảo hắn: "Lần sau nhẹ thôi." - Xinh đẹp, tinh xảo, gợi cảm quyến rũ hơn bất cứ Omega nào, đây là suy nghĩ nảy sinh khi Lâm Bắc Sinh gặp Châu Thanh Tiên lần đầu tiên.Trong căn biệt thự số 18 hẻm Hoè An, hắn nằm bên cạnh Châu Thanh Tiên, thường sẽ nghĩ về hai vấn đề.Một là: Lần này khi nào em ấy sẽ đi;Còn lại là: Phải làm gì để giữ em ấy ở lại.Tuấn tú, hoang dã, cường tráng hung hãn hơn mọi Alpha, đây là suy nghĩ trỗi dậy khi Châu Thanh Tiên gặp Lâm Bắc Sinh lần đầu tiên.Trong màn đêm mùa hè mông lung đánh mất rồi có lại được, y ngắm nhìn gương mặt say ngủ của Lâm Bắc Sinh, mãi mãi chỉ nghĩ đến hai chuyện.Một là: Mình phải làm sao mới khiến anh ấy yêu mình hơn.Còn lại là: Bạn trai cũ dịu dàng trước kia, tại sao giờ lại làm mạnh thế này?- Lâm Bắc Sinh vẫn luôn cho rằng, Châu Thanh Tiên thích gì làm nấy, vô tình vô nghĩa, lạnh nhạt với mọi tình cảm.Vì thế nên hắn chưa bao giờ coi mối quan hệ này là thật.Cho tới khi hắn tìm thấy áo khoác đồng phục cấp ba của mình ở nhà đối phương, hơn nữa…
*******Thể loại : ngược, SE,sủng,.......*******Anh:Vương Tuấn Khải tổng tài của một công ty đứng đầu thế giới, lạnh lùng, độc ác ,không nương tay với ai ,là bang chủ của bang TBG mạnh nhất thế giới ngầm,.... v... v... Ngoại hình : cao 1m8 làn da con gái phải ghen tỵ ,đẹp trai là hình mẫu lí tưởng của mọi cô gái, khuôn mặt góc cạnh sắc nét trên từng mm *******Cô : Hoàng Mỹ Linh là con gái của một gia đình có công ty nhỏ có một người chị song sinh là Hoàng Mỹ Chi .cô là một người hiền lành trung thực giỏi giang còn người chị thì ngược lại..... Ngoại hình : có một làn da trắng hồng, đôi môi đỏ mọng như quả mới chín, ba vòng chuẩn(tự nhiên k phải bơm như Mỹ Chi), nhưng có hơi gầy *******Văn án :- cô không xứng làm em của cô ấy -em không có làm mà... hãy tin e Khải à -cô không có tư cách gọi tên tôi. Bây giờ tôi sẽ lấy cô theo như cô muốn Một cái nhếch mép -Cô hãy chuẩn bị trả giá vì làm. cô ấy rờ xa tôi đì là vừa Nói rồi anh bỏ đi. Một giọt, hai giọt......rồi bao nhiêu giọt rơi xuống khuôn mặt diễm lệ của cô Rồi cái đám cưới diễn ra không một vị khách không gia đình không chú rể chỉ có. cô một mình cô đứng giữa lễ đường. Rồi họ sẽ ra sao!!! mọi người theo dõi truyện nhé ******Lịch hai ngày một chương …
Đột nhiên, Sunoo ngả đầu qua vai Jungwon, chỉ vào một dòng chữ mờ nhạt trong cuốn sách. Hơi ấm và mùi hương sữa tắm ngọt ngào thoang thoảng từ mái tóc mềm mại của cậu bạn lập tức xộc thẳng vào khứu giác Jungwon."Này Lớp trưởng," Sunoo thủ thỉ, giọng nói pha chút làm nũng, "Đoạn này nói gì ấy nhỉ? Tớ buồn ngủ quá không đọc nổi, cậu đọc hộ tớ đi."Jungwon cứng đờ người. Cậu cảm nhận được nhịp tim mình đang đập mạnh một cách hỗn loạn, như thể đang cố gắng nhảy ra khỏi lồng ngực. Tai cậu nóng bừng lên, một phản ứng mà Sunoo lúc nào cũng thích thú chỉ trỏ."K-Không có gì đặc biệt..." Jungwon lắp bắp, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể. Cậu dịch người ra xa một chút, nhưng Sunoo lập tức nghiêng đầu theo, khoảng cách không hề thay đổi.Sunoo ngẩng đầu dậy, đôi mắt hồ ly tinh nghịch chớp chớp, vẻ mặt vô cùng ngây thơ. Cậu đặt hai tay lên mép bàn, chống cằm nhìn chằm chằm vào Jungwon."Thật hả?" Sunoo cười khúc khích. "Sao tớ thấy mặt cậu còn đỏ hơn cả bìa sách Lịch sử thế kia?"Jungwon lập tức lấy tay che mặt, lẩm bẩm: "Tớ... tớ bị nóng thôi."…
Cao Liên Hoà một con người bình thường điềm tĩnh, chỉ khi ở trước sở thích mình thì có chút đáng sợ nhẹ khiến cho người khác hãi hùng. Nhưng cũng vì sở thích đó, mà khi vô duyên cô cớ xuyên không vào cuốn ngôn tình siêu sến của cô em Cao Liên Ưng sáng tác, thì mới khó khác vùng vẫy thoát khỏi những nam chính soái ca không kém phần biến thái..."Âu Thái Minh Minh, cậu đừng chạy, tớ, tớ không ngại đâu, tớ nhất định sẽ chịu trách nhiệm mà!""Minh Minh, cô chiêu đãi bản vương tốt như vậy, không thể ăn xong mà chùi mép sạch sẽ đơn giản vậy được, mau quay lại để bản vương tôi hầu hạ cho phải trái nào!""Trò Âu, em giỏi lắm, có gan làm chuyện tày đình, còn ngứa tay đụng chạm linh tinh, em không sợ tôi, tôi buộc phải phạt em cho tôi đụng chạm lại gấp n lần, đừng để tôi bắt được em!""Aaaaaaaa, con mẹ nó, đừng nói chuyện mập mờ ẩn hiện như thế, quay lại cái mông các người, muốn chịu trách nhiệm rồi thích đãi ngộ như vậy, sao các người không tụ hợp lại chơi threesome cho thỏa trí biến thái của các người đi!""ÂU THÁI MINH MINH! BỌN NÀY CHƠI TẬP THỂ, FOURSOME VỚI CÔ!"…
Yêu phải người không nên yêu cũng giống như ăn một viên kẹo chua vậy. Lúc đầu thì rất rất chua, chua đến mức khiến người ta phát khóc, đau lòng vì nó. Nhưng càng về sau thì lại càng ngọt ngào.Start: 20-12-18End:❌Đừng tự ý chuyển ver khi chưa có sự cho phép của tớ.❌Đừng tự ý lấy truyện của tớ đi edit mà chưa có sự cho phép của tớ.✔Tôn trọng đứa con của tớ giùm. Vì tất cả là chất xám do tớ tự nghĩ ra.Kamsa!! Xin cám ơn!! Thank you.…
Đan Cẩn vốn là công dân bình thường tại Hạ Quốc vừa tốt nghiệp đại học, lại còn là đại học y, bạn bè đã sắp có cháu rồi mà hắn đây cũng vừa hay tốt nghiệp, là nói Đan Cẩn này dốt nát hay bạn hắn cũng quá tích cực bổ sung nguồn lực cho Hạ Quốc rồi a ? Nhưng dù sao thì Cẩn hôm nay sống chết phải quẩy đến tận sáng."Mẹ kiếp cái nghề chết dẫm" Hắn tu một hơi hết sạch cốc bia, ánh mắt lảo đảo ngã bụp xuống mặt bàn.Sùi bọt mép.Tiếng còi cứu thương vang vọng từ xa, tầm nhìn cũng tối như mực, Đan Cẩn chỉ nghe tiếng bíp bíp từ máy đo nhịp tim.Sau một cơn trời đất quây cuồn, hắn cũng tỉnh lại, thân thể rã rời nhìn trần nhà xa lạ."Gỗ ?" Đan Cẩn nhìn trần nhà phía trên không nhịn được mà tò mò nói, không nói thì không sau nói xong càng nghi ngờ nhân sinh."Giọng mình..." Hình như trọng sinh rồi ? Lại còn là nữ a ! Vô phước đúng là vô phước mà…
Tại thanh liên Thiên Vực, truyền thừa thái cổ thời kỳ vạn trọng chiến tông tổ từ bên trong, mang theo một trương thần bí bức tranh: bức tranh phía trên một cái lão giả lưng còng diện mục dữ tợn, gào thét tinh thần, có lời người này là tổ sư Vương Thanh người dẫn đường, cũng có người nói đây chính là Vương Thanh tổ sư tự họa tượng......" Bỗng dưng một ngày, quần áo lam lũ Tần Vũ đứng tại tổ từ bên trong, nhìn qua truyền thừa vô số năm thần bí bức tranh, lông mi có chút không vui chi sắc, hắn lẩm bẩm nói: "Vương Thanh, tiểu tử ngươi đối với ta oán niệm tương đối nặng a?"Nguồn : https://truyena.net/thai-co-cuong-ma.113426…
- Oneshot about PriPara & Kiratto Couple ♡…
Boun Noppnut là sinh viên năm 2 đại học là một học sinh ưu tú, học giỏi, đẹp trai, anh luôn được các cô gái trong trường để ý vì Độ đẹp trai và giỏi thể thao của anhPrem Warut cũng là sinh viên năm nhất và mới vào trường, trong cậu đáng yêu và dễ thương cậu có tính cách rất lạnh lùng và khó gần_____________________________và một ngày nọ thì Boun gặp được Prem, và 2 người đụng trúng nhau, làm sách vở của Cậu rơi hết ra ngoài, anh giúp cậu luận lại,trong lúc đang lượm thì hai tay chạm nhau và bú mắt nhìn nhau rất sâu đậmmặt bên bắt đầu đỏ rực lên, sực nhớ nên hai người rút lại và luận tiếp, sau khi rửa xong thì anh hỏi cậu:B: Cho tôi xin lỗi nhaP: À không saobắt đầu thì anh hỏi thăm cậu cậuB: thế là cả hai trở về lớp_____________________________Vài ngày sau:trong một lần trong lớp của Ohm, Ohm Boun đi học nhóm cùng, Ohm và FlukeOhm: À, Boun, ra chơi xuống học bài chung với tao và Fluke ko?B: À, Okthế là ra chơi, Ohm, Và Boun và Fluke xuống đây học chung với nhauAnh liền gặp lại Cậu, bốn ánh mắt nhìn nhau khiến cho mọi người trong nhóm thế lạSammy: Prem có biết Boun hả?P: À bữa trước có gặpsau khi mọi người đến thì liền ngồi vào bàn lấy sách vở ra họctrong lúc đang học nhóm chị ánh mắt Anh luôn nhìn về phía cậu liên tục, cậu ngước nhìn lên thấy anh nhìn mình đắm đuối, cậu cảm thấy ngại và mặt đỏ ửng lênFluke Nguyên qua định hỏi mượn bút cậu thì thấy hai người đang nhìn nhau rất đắm đuối, Fluke hỏi:Fluke: PremPrem: HảFluke: Mượn bút á! mà sao mày và Boun nhìn nhau cười dữ vậy anh liền ngước mặt xuống vỡ rồi nhếch mép…