Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Những điều bí ẩn chuẩn bị được phơi bày, ai sẽ là người ngăn chặn những thế lực đang ẩn giấu mình trong lớp vỏ bọc hoàn hảo này?......Là ai đây?......Trả lời đi nào~......HAHAHAHA nào hãy nói đi, LÀ AI CÓ THỂ LÀM ĐIỀU ĐÓ ĐÂY....-"Ta thật mong chờ ngày các ngươi quỳ xuống xin ta giúp, oh! thật sảng khoái làm sao khi nhìn thấy vẻ mặt cầu xin của các ngươi" Thiếu nữ nhếch mép đứng trên mặt thành nhìn ngôi nhà ở giữa khu rừng…
[PREVIEW]24/12/2016... Hôm nay tuyết lại rơi trắng xóa cả một vùng, không một âm thanh cũng không một bóng người xung quanh. Chỉ còn lại đó, bóng dáng hai con người nhỏ bé đang cố lê những bước chân nằng nề ra khỏi cơn bão tuyết đang ập đến vô cùng dữ dội..."Lộc lộc, nắm lấy tay anh đi---nhanh lên!!!" Giọng nói ấy là của Thế Huân-người đàn ông của Lộc Hàm.Giữa cái lạnh tê tái của mùa đông, Thế Huân cứ vừa thở dốc, còn bàn tay anh nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của Lộc Hàm, chốc chốc lại dừng lại thở, rồi lại đi và cứ hai người họ cứ lê bước một cách vô định...Lộc Hàm mệt rồi, bàn tay cậu cứ từ từ buông khỏi Thế Huân vô thức. Bên tai cậu lúc này cứ văng vẳng một thứ âm thanh gì đó-"ù..ù"---Ùuuuu- nó đang lớn dần lên rõ ràng và chân thực hơn bao giờ hết, cậu biết rằng không phải là tai của cậu bị ù đi mà là một thứ khác, cậu bắt đầu sợ hãi, bồn chồn hơn---Cậu lo lắng ngước nhìn lên cũng chỉ thấy tấm lưng rộng lớn của Thế Huân, bàn tay rắn chắc của anh đang nắm lấy tay cậu cứ thế tiến lên. Rồi bỗng nhiên, Lộc Hàm cảm thấy thứ âm thanh ấy cùng với một đợt tuyết lạnh tràn đến chỗ mình, bất ngờ, nhanh gọn, dữ tợn, đợt bão ấy cuốn chặt lấy cậu:" THẾ HUÂN, CỨU EM!!!" cậu hét lên trong sợ hãi khi cảm nhận được tay cậu không còn hơi ấm nữa, tay cậu đã tuột khỏi Thế Huân tự lúc nào. Rồi cậu lịm đi , trong giây phút ấy cậu vẫn nghe thấy giọng nói của Thế Huân vang lên và hơi ấm quen thuộc :"Lộc...Lộ..c...". Sau đó tất cả những gì cậu nhớ được chỉ là bóng tối...…
tui có 1 người ý, người ý này là chị của bà ngoại tui nên tui hay gọi là bà ý 2, bà ý 2 chết cách đây khoảng gần 1 năm rồi... lúc tui thấy bà ý 2 đang nhìn chằm chằm vào tui là lúc bà ý mất được gần 2 tháng... lúc đó vào mùa mưa, khi đó khoảng gần 2h sáng tui bỗng nhiên giựt mình thức dậy... tui mở mắt ra thì cảnh tượng trước mắt tui là 1 bóng đen đứng sác mép giường nhìn chằm chằm vào tui, tui nghĩ là tui đang hoa mắt nên lấy tay dịu mắt lại để nhìn rõ thì vẫn như vậy vẫn cái bóng đen ấy cái dáng khòm xuống nhìn tui. Lúc này bỗng nhiên 1 cái cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng, tui Không thể nào nhìn lộn được vì phòng tui có đèn ngủ, tui có 1 thói quen là khi ngủ phải bậc đèn mới ngủ được. Bóng đèn lờ mờ làm cho tui thấy rõ được trước mắt đó là bà ý 2 của tui. Lúc này tui đang sợ đến muốn sĩu,tui có rắng nhắm mắt lại như chưa thấy gì nhưng tui không làm được, tui tự nhiên ngồi dậy lếch xích lại bà ý 2 thì khi đó Thì có vẻ bà ý 2 không muốn cho tui nhìn mặt nên bay đi lúc bay đi tui đã cố hết sức nhìn chân nhưng không thấy. Lúc đó tui vẫn còn phân vân không biết có phải thiệt hay không nhưng đó là sự thật. p/s là thật nha…
Chap1: Xin chào ta tên là Lâm Khuê Lợi, 23t là một nữ cảnh sát.... Nói không phải khoe chứ ở Hồng Kông này ta nỗi tiếng là bắt được những tên tội phạm rất nguy hiểm và còn là một nữ cảnh sát xinh đẹp nhất từ trước đến giờ nữa ke ke.... "Này Lâm Khuê Lợi cậu bị thần kinh sao mà ngồi đơ ra ro ròi cười một mình vậy??? '' Nữ nhân trên người mặc đồng phục cảnh sát lấy tay đánh một phát vào con người đang mơ mộng ấy. " Này Chu Gia Kỳ sao lại đánh tớ , đau lắm đấy... " Khuê Lợi bĩu môi tay thì xoa xoa chỗ vừa bị đánh. " Không đau đánh làm gì ... à mà có vụ mới nè... " Cô đưa sấp tài liệu cho Khuê Lợi rồi nói tiếp " Vụ lần này là có ai đó đã đột nhập vào lăng mộ cổ đễ trộm báu vật... "Nghe đến đó Khuê Lợi nhíu mày nhìn Gia Kỳ " Mộ cổ sao? Nhưng mộ ai vậy?? " Chu Gia Kỳ cười nhêt mép tiến lại gần giựt cây bút bi mà Khuê Lợi đang cầm rồi khum người xuống hí hoáy viết vài chữ.... Khuê Lợi khó hiểu cầm tờ giấy lên xem cái con người đó viết cái gì " mộ không tên của Võ Tắc Thiên "…
Tác Giả : VÂN GIAThể loại : Ngôn Tình, Nữ Cường, Cổ ĐạiNguồn : MickeySố Chương :83Trạng Thái :fullNghe nói phần mộ tổ tiên Tô gia phong thủy rất tốt, người khác quỳ trước mặt Tử Quan Âm đến chân rút gân, miệng sùi bọt mép đều không sinh được mụn con nào mà Tô gia có tới chín đứa. Tại thời điểm Tô gia bức thiết cần một nữ nhi, Tô Nhiễm chào đời, không phụ sự mong đợi của mọi người.Tô Nhiễm cảm thấy tổ tông nhà mình có tư tưởng trọng nam khinh nữ đặc biệt nghiêm trọng, thế nên nữ nhân Tô gia, đầu tiên là biểu tỷ Lương Gia bị người ta từ hôn, sau đó tới lượt nàng bị người ta đào hôn. Vận đào hoa của nàng kém thế sao, quen rất nhiều nam nhân, cũng không thiếu soái ca nhưng phàm là nam nhân có liên quan đến nàng, không phải không thương nàng thì xem nàng như muội muội.Tóm lại từ lúc sinh ra, không có việc gì đúng ý nàng cả. Nếu vị hôn phu không thích nàng mà nàng vốn cũng định đào hôn, kết quả người ta đã bỏ chạy trước hại nàng mất hết mặt mũi.…
chậc chậc.....cô nàng nào đó đứng trước gương tâḿ tắc " công nhận mình đẹp mà không kiêu, liều mà không ác nhỉ..xinh thật. .." oẹ...oẹ...uạ........_tiếng nôn mửa của ai đo vang lên. ..... hjc !"cô mà đẹp ák" giọng ngái ngủ đầy quyến rũ của aj đó vang lên."hứ! tôi mà còn không đẹp thì đố anh tìm được người nào đẹp trên thế gian này"-nó cao giọng"sao lại không? một người anh tuấn phi phàm, đmẹp trai ngời mgơi, tài ba phong độ, tuyệt đỉnh soái ca như tôi đây thì nhan sắc có thể so sánh với cả thế giới này"nàng nào đó mặt đen như đít nồihắn ngừng lại, cảm thấy chưa đủ lại chém tip"cơ mà thế giới cũng chẳng bằng vẻ đẹp của tôi, phải sánh với cả hệ mặt trời cơ, mà không, cả daỹ ngân hà lận......mà nói chung là có một điều chắc chắn rằng..... tôi đẹp trai hơn cô!"- hắn cười tít mắt"........tên chết tiệt kia, cút ra khỏi cái giường của bà....!!!"- máu nó lên tới não...…
•⚠️[SIÊU CẤP LƯU Ý]⚠️••Tác giả lười ra chap mới lắm nên đợi tới Tết Công Gô đi•Có hứng mới viết•Chăm viết cảnh H+•Ma cà rồng x Người•H+•Sủng bot•JoshxWilson…
"Em yêu, đôi tai xù lông của em lộ ra rồi, dễ thương quá làm sao bây giờ?"Là tộc mèo, Kiều Nhất Nam rất ghét việc khi ở cùng với chồng mà lộ tai mèo.Không ngờ bị chồng nhìn thấy một lần, dễ thương hết mức.Sau đó cậu luôn bị ép lộ ra tai mèo.Lệ Ha Hàng: "Tai nhỏ xù lông của vợ tôi thật đáng yêu." Kiều Nhất Nam đáng thương vẫy đuôi: "Chồng à, sau này em sẽ ngoan ngoãn, anh biến em về như cũ đi mà." Lệ Ha Hàng cười nhẹ ôm người ta vào lòng: "em yêu, lông xù cỉ có thể cho mình anh xen."Tên cũ: sau khi kết hôn chồng tôi mỗi ngày đều làm cho tôi biến thành lông xùGiới thiệu 2:"Là omega hiếm nhất tinh tế, alpha theo đuổi thằng này có một đống, cho dù là đại nguyên soái Lệ Ha Hàng cũng có thừa, anh thì tính là cái gì?" Tin tức tố của Kiều Nhất Nam vô tình để lộ ra bị alpha mạnh nhất tinh tế Lệ Ha Hàng ép vào góc tường, trước mặt bản tôn nói ra một câu.Lệ Ha Hàng nhếch mép: "Ồ? em thích đại nguyên soái Lệ Ha hàng?"Kiều Nhất Nam kiên định: "Đúng vậy, sau này em chỉ muốn lấy Lệ Ha Hàng!" Lệ Ha Hàng nheo mắt cười: "Vậy tin tức tố của em trêu chọc tôi, em không định chịu trách nhiệm sao?"Sau khi bị một tên móng heo không quen biết cưỡng ép ghép đôi, Kiều Nhất Nam nghi ngờ về cuộc đời của mình.Nhưng mà, sau đó liền sai sai... Lệ Ha hàng đem thân phận thật của mình bày ra trước mặt Kiều Nhất Nam, Kiều Nhất Nam tròn xoe đôi mắt! Người cậu muốn lấy nhất, Lệ Ha hàng! Làm sao đây? Đuổi theo tin tức tố của cậu chạy đi khắp nơi lại là nam thần trong lòng cậu, cậu có mắt như mù mới không nhận ra là anh? Bây gi…
Tên: Một Alpha sao có thể bị đối xử như vậyTác giả: GhostieTình trạng: đang lếtNhân vật chính: Vũ Trạch (Beta) x Lục Tống Nam (Alpha)Nhân vật phụ: Omega (top) x Alpha (bot)Cún con đẹp trai học giỏi vô liêm sỉ beta công x Đẹp trai học giỏi ngoài lạnh trong nóng alpha thụ.Thể loại: Nguyên sang, 1x1, beta x alpha, boylove, đam mỹ, ABO, học đường.Văn án:Lục Tống Nam mới vào học ngày đầu đã phải ngồi cạnh một tên beta nhiều chuyện phiền phức, còn nói hắn là bạn thân lúc nhỏ của cậu, nực cười!!!..."Cậu là beta, còn tôi là alpha, làm sao có thể yêu đương".Vũ Trạch lần đầu ngửi đã mê mẩn mùi hương pheromone dịu dàng của alpha nhỏ kia."Bae à, tại sao lại không, chỉ cần cậu thích tôi và tôi yêu cậu thôi mà, tôi còn có thể làm ấm giường cho cậu mỗi tối. Mà hai chúng ta lại còn là alpha và beta, không sợ bị những chuyện phiền phức giống omega đâu, và tôi hứa sẽ làm thật nhẹ nhàng, cậu yên tâm!"."Cậu mẹ nó thật là vô liêm sỉ!!!". ..."Trần Gia Huy, sao cậu là omega mà lại còn đè được tên alpha lắm mồm kia vậy?"Gia Huy nhìn Lục Tống Nam, thâm sâu nói:"Vấn đề về kỹ năng thôi". Nói xong còn cười nhếch mép.-----------------Tác giả: đây là fic đầu tay của tôi, mong mọi người thông cảmCre ảnh bìa: tui tự vẽ đó =)), có ai muốn tìm tui thì liên hệ bằng wattpad nhe…
Trước khi ngủ, Sunghoon đã nói rất ít.Cậu ngồi ở mép giường, lưng thẳng, hai tay đặt lên đầu gối, trông giống như học trò đang chuẩn bị đối mặt với buổi khảo vấn hơn là một tân lang trong đêm động phòng. Khi Heeseung chủ động lên tiếng trước, giọng dịu dàng như mọi khi hỏi cậu có mệt không, Sunghoon đã vội vàng lắc đầu, rồi lại chần chừ một chút như đang gom góp dũng khí."Ta...ta biết tỷ," cậu nói, giọng khẽ khàng nhưng chắc chắn, "vốn không phải vì ta mà thành thân. Ta cũng sẽ không làm điều gì thất lễ."Sunghoon cúi đầu, vùng da trắng nõn ở tai nhanh chóng phủ lên sắc hồng nịnh mắt. "Nếu tỷ đã là người Park gia, ta sẽ dốc lòng đối tốt với tỷ, nhất định sẽ không để tỷ chịu thiệt."Heeseung nhớ mình đã mỉm cười khi ấy. Nụ cười được luyện tập suốt nhiều năm, dịu dàng và không chút sơ hở, vừa đủ để khiến người khác an tâm. Hắn gật đầu, nói rằng như vậy là tốt rồi, và rằng hãy cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên thôi.Nhưng khi đèn tắt, Heeseung lại không ngủ ngay được. Hắn quen với những đêm không ngủ.Từ rất sớm, hắn đã học cách nằm yên trong bóng tối, lắng nghe từng tiếng động nhỏ và phân biệt đâu là gió, là bước chân của cung nhân, đâu lại là âm thanh không nên xuất hiện ở nơi này. Đêm nay cũng vậy, chỉ là thay vì bức tường ngột ngạt nơi cung cấm thì bên cạnh hắn là một người trẻ tuổi, thẳng thắn đến gần như ngây thơ, đang ngủ rất say.Heeseung khẽ thở ra một hơi, rồi lần nữa đưa mắt nhìn Sunghoon.Cậu đã lớn rồi.Lớn hơn rất nhiều so với lần đầu tiên họ gặp nhau.…
《Thiên Ấn Khuyết Tình》✦ Dẫn truyện ✦Thiên đạo vô hình, vị tình sở động.Nhất ấn định mệnh, vạn kiếp bất hồi.Dao Cơ Lạc Vân, chưởng Thiên Ấn chi vị, thân là Thượng Thần, lòng chẳng động gợn trần. Nhưng người mang Thiên Mệnh, lại chẳng thoát khỏi lưới tình. Một lần rơi lệ, khởi loạn Thiên cung. Một lần sai tâm, vạn kiếp đoạn linh.Người ấy từng đứng trong mộng nàng, từng gọi tên nàng nơi đình gió, từng đưa nàng đến bên mép vực sinh tử. Nhưng đến cuối cùng, nàng không biết: bản thân là một quân cờ, hay chính là kẻ bày trận?Sau một hồi diệt thân, đoạn thần căn, nàng rơi xuống Vong Xuyên, trước canh Mạnh Bà, lòng vẫn lưu niệm chưa tan.Một chén vong tình thang, nàng không uống.Một kiếp chuyển thế, nàng chọn nhớ.Một lời thệ nguyện chưa thốt thành câu, lại như đinh khắc vào vận mệnh: “Nếu lần này, lòng ta còn nhớ, thì hãy để người… yêu ta trước.”Từ đó, trời cao không dám đoán.Địa phủ không dám ghi.Luân hồi rẽ nhánh.…
Title: Tỷ muội Diệp giaAuthor: Yến Tử.Hai tỷ muội họ Diệp, một bề ngoài lãnh đạm bên trong phúc hắc, người còn lại ngoài hay trong đều giống nhau ngốc nghếch đến kì lạ. Hai nữ nhân như vậy nắm tay nhau du ngoạn giang hồ, trùng hợp lại dấy lên một hồi sóng gió với tuyệt thế nam nhân...Xinh đẹp, tài hoa nhưng bạc mệnh. Nữ nhân yếu đuối. Sinh vì tình, tử cũng vì tình. Nàng gặp hắn đã nhất kiến chung tình, nguyện vì hắn mà làm hết thảy, nhưng nam nhân kia vẫn chỉ xem nàng là một con tốt thí mạng trong cuộc đời hắn. Nhân gian nói rằng yêu là dứt khoác không hối hận, nhưng nàng hối hận rồi, thật sự hối hận. Có lẽ do nàng yêu chưa đủ sâu, chưa đủ chân thành. Hoặc cũng có lẽ là hắn đã từng bước từng bước đạp chết tình cảm đó của nàng, nhẫn tâm như vậy... Mộ Dung Minh Nguyệt đến phút cuối đời, cũng chỉ biết nhếch mép cười thê lương, là tự nàng chuốc lấy, còn có thể oán trách sao? Nhắm mắt, từ từ trút đi hơi thở cuối cùng, trút bỏ hết đau đớn cùng tuyệt vọng.Linh hồn phiêu lãng trần gian, nhìn thấu hết hỉ nộ ái ố của đời người, đến lúc nàng cảm thấy bản thân quả không còn gì luyến tiếc, đột ngột sống lại, nàng trở thành người khác, quyết tâm sống cuộc sống bản thân, thề sẽ không vì bất cứ một ai mà bỏ lỡ.…