Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
▸ title: thiên thần trên gác nắng▸ ver + edited by: vĩ diên▸ pairing: đỗ hải đăng x huỳnh hoàng hùng▸ warning: không áp dụng lên người thật, lowercase!▸ please don't re-up!thank.."hiện giờ có một thiên sứ trước mặt tôi đây này. đừng có bay đi mất trước khi tôi vẽ xong nhé."…
Khi bạn quá rảnh rỗi không có việc gì làm, thế là viết ra cái của nợ này :)))))P/s: Các thím vào phần "Bắt buộc phải đọc" muôn thuở của tui để biết thêm chi tiết :)))))…
Tình yêu của cậu bắt đầu bằng một tờ giấy hôn ước, còn trái tim người kia thì lạnh hơn cả mùa đông năm ấy. Trong bộ lễ phục cưới trắng tinh, Duy không có gì ngoài ánh mắt buồn và những bước chân đơn độc giữa một hôn lễ xa hoa mà người chồng tương lai lại quay lưng bước đi. Về nhà, Duy sống như một cái bóng, chịu đựng đòn roi, sự khinh miệt và những lời cay nghiệt - chỉ vì một chữ "hiếu" với gia đình. Cậu không khóc, chỉ lặng lẽ gấp lại nỗi đau, lặng lẽ yêu một người chưa từng coi mình là con người. Nhưng có lẽ... cũng chính sự lặng lẽ ấy, lại là thứ lay động một trái tim ngỡ đã hóa đá.…
Đây sẽ là tuyển tập hội tụ những câu truyện ngắn về cặp đôi Hiếu An. Tôi sẽ viết rất nhiều cốt truyện khác nhau theo các chương , nên nếu bạn có một cốt truyện hay muốn tôi viết cũng có thể để lại dưới bình luận để tôi có thể thực hiện yêu cầu của bạn.Tuyển tập sẽ đầy đủ thể loại như: Kinh dị ; Lãng mạn ; Tổng Tài ; ...Chúc các bạn đọc trong tâm trạng vui vẻ nhé, đây là lần đầu viết truyện nếu hay hãy ủng hộ tôi. Nếu muốn góp ý thì cứ tùy thích , vì tôi sẽ nghe và sửaLưu ý :❌ Trong Truyện Chỉ Là Những Tình Tiết Ảo Không Xem Đó Là Sự Thật Hay Đang Có Ý Xấu, Xúc Phạm Với Idol. Tất Cả Chỉ Là Ảo ❌…
"Cậu thương nó từ thời mặt mũi nó còn đen nhẻm vì tung tăng cùng bọn trẻ con trong làng nô đùa ngoài sân đình mấy mùa nắng chói chang. Yêu sao cái dáng tươi cười như cơn gió tàn dư của mùa xuân phả nhẹ lên cái khô nứt của mùa hạ. Thương nó vất vả lam lũ, thương nó bị thầy u mình đánh, thương nó vì bị người đời khinh rẻ, thương nó vì nó sống vô tư, thương nó vì nó là chính nó.- Phong Hào.- Này, Cậu hai Sơn sao lại tự dưng gọi tôi thế?- Tôi nhớ người thương nhà tôi thôi. Sao? Không được à?- Ừ thì cũng được...Đã mấy mùa trôi qua, cậu lại quên đi lý do cậu thương nó, đơn giản là vì chữ thương, vậy thôi.""Gã nhớ em, đứa nhỏ nhút nhát, bệnh tật. Chữ thương chữ nhớ ghép lại sao mà dài thế. Nhớ bát bánh đúc em nấu, nhớ con diều rách gã nhờ em vá lại, nhớ cái túi tiền thêu hoa bằng gấm mà em nâng niu, từ đó giúp gã nên duyên cùng em. Lại càng nhớ thêm những buổi chiều thu lộng gió, em và gã hẹn nhau ra đình ngắm sen, ngâm thơ rồi bị các bà, các cô trêu tới đỏ mặt tía tai.- An này, tin tôi em nhé. Cho tôi được em dựa vào vai một lần thôi, có được không?- Đừng tự nói những lời tổn thương bản thân mình nữa.Hai bàn tay cùng nắm chặt nhau, gã giờ này chẳng còn biết đang mơ hay thực. Nếu là mơ, xin ông trời cho gã được chết trong giấc mơ này. Nếu là thực, gã xin cảm tạ ông trời vì cho gã có được ngày hôm nay. - Minh Hiếu, cảm ơn vì anh là lý do khiến em tồn tại và cho em biết mình quan trọng với anh đến thế nào."…
Link fic gốc:https://archiveofourown.org/works/27073501Fic dịch chưa có sự cho phép của tác giả nên đừng mang đi chỗ khácSummary:"Nó sẽ bị thâm đấy"-Anh chàng nhân viên coffee đẹp trai cất giọng.Anh ta chống khuỷu tay lên quầy và cười. Keigo nhíu mày, vẫn chưa thể dời cơ thể ra khỏi mặt đất."Huh?" "Đầu của cậu đó,chim nhỏ"anh nói.Và điều đó khiến các lông vũ sau lưng của Keigo dựng ngược hết cả lên.Hai bên má của cậu nóng lên khi anh với tay lên chạm vào đầu của cậu và giật nảy lên khi ngón tay anh nhấn xuống quá mạnh"Chết tiệt"cậu thì thầm,nhìn lại vào người đàn ông người trông có vẻ hoàn toàn hài lòng khi nhìn thấy cậu phải chật vật trong đau đớn.Keigo thở dài,nghiêng đầu sang một bên,đôi mắt tìm kiếm thanh ghi thẻ tên nhưng không tìm thấy cái nào trên người anh ta.Cậu cau mày."Này, quản lý của mấy người không bắt phải có thanh thẻ tên hay gì đó khác sao ?"cậu hỏi.Và đó thực sự không phải chủ đề chính mà cậu muốn đề cập nhưng thôi kệ.Cậu ngồi dậy khi anh trai kia cười khẩy,nghiêng người về phía cậu."Thì sao?Cậu cần tên tôi cho việc gì à ?"--aka nơi mà hai người họ rơi vào lưới tình tại một quán cà phê sách…
Trần Đăng Dương, một cậu sinh viên với ước mơ mãnh liệt là được làm nghệ thuật. Phạm Anh Duy, một kẻ nổi tiếng trong giới thượng lưu. Vừa là một tay chơi sành điệu, vừa là bá chủ trên thương trường. Hai con người, hai tính cách, thuộc về các tầng lớp khác nhau. Hai người họ như hai đường thẳng song song, cứ tưởng là sẽ chẳng bao giờ có cơ hội gặp được nhau nhưng định mệnh đã kết nối họ lại. Chỉ là một điểm giao nhau giữa hai đường thẳng nhưng đây lại là duyên nợ cả một đời.------Warning-----Couple: Trần Đăng Dương( Dương Domic) x Phạm Anh Duy.Không có couple phụ.Thể loại: fanfic, BL.Rating: MLưu ý: Mọi việc trong truyện hoàn toàn không có ngoài đời thật!Xin đừng nhầm lẫn giữa fanfic và đời thực.Sản phẩm chỉ là trí tưởng tượng, vui lòng không đem đi nơi khác.…
Dương Domic - Pháp Kiều Bối cảnh được lấy từ chương trình ANH TRAI SAY HITác phẩm dựa trên trí tưởng tượng của tác giả. Hoàn toàn không giống ngoài đời thực. ❗️❗️Vui lòng không mang fic của mình đăng trên các nền tảng khác nhằm trục lợi cho bản thân. (Đem đứa nhỏ này đi đâu thì cũng phải ghi cre vào giúp mình nhé các tình yêu 🥰)"Anh chưa từng nghĩ về duyên số là như thế nào, anh cũng chưa từng nghĩ đến việc bản thân gặp được định mệnh của cuộc đời mình. Cho đến khi gặp được em, anh mới nhận ra rằng làlà do anh chưa từng nghĩ đến, không có nghĩa là nó sẽ không xảy ra. Thật may mắn là, anh đã được cảm nhận cảm giác được gặp định mệnh của mình như thế nào, cảm ơn nhé Thanh Pháp!" - Dương Domic"Cảm ơn vì đã được gặp anh, cảm ơn vì đã xuất hiện trong cuộc đời này của em, em thương Đăng Dương nhiều lắm!" - Pháp Kiều…
"Chúng ta yêu nhau, không phải để chữa lành.Mà để cùng nhau chìm xuống, tận đáy."Quang Anh - Họa sĩ thiên tài từng đoạt nhiều giải thưởng, sau tai nạn mất đi người thân, sống ẩn dật trên gác xép và bắt đầu nghe thấy tiếng nói trong đầu.Đức Duy - Bệnh nhân tâm thần trốn viện, từng là học sinh giỏi, hiền lành, ngoan ngoãn, nhưng sau một vụ việc không ai nhắc đến, cậu biến mất khỏi xã hội.Hai kẻ điên - một người vẽ, một người viết - tìm thấy nhau trong một căn phòng khép kín với ánh đèn mờ và tường dán đầy tranh máu.Họ yêu nhau.Nhưng tình yêu đó không kéo họ lên.Mà kéo họ xuống sâu hơn. Vào một cơn mê đẫm máu, nơi không có đúng - sai, chỉ có bản năng, chiếm hữu và khát vọng được tồn tại trong tâm trí người còn lại.Đây không phải một câu chuyện chữa lành.Không ai được cứu.Không ai tốt.Chỉ có hai linh hồn méo mó, nhìn thấy bản thân mình trong sự điên loạn của đối phương - và yêu nhau, như yêu chính phần xấu xí nhất trong mình.…
"Một giấc mơ méo mó không bao giờ có thể trở thành hiện thực. Nhưng nếu bạn dám tin, dám thay đổi, dù chỉ một chút thôi, mọi thứ có thể thay đổi."Miyazaki Haruto, một học sinh bình thường, yêu âm nhạc như hơi thở của mình. Trong thế giới mà cô sống, những giấc mơ đang dần trở nên mờ nhạt. Một ngày nọ, khi tiếng đàn guitar của cô bị cắt ngang bởi bóng tối kỳ lạ, Haruto buộc phải đối mặt với sự thật: thế giới đang thay đổi, và cô được chọn để bảo vệ những giấc mơ của mọi người."Dreaming Up! Giấc mơ sẽ dẫn lối hy vọng!"…
Thể loại: NP, showbiz hiện thực hướng, bối cảnh show thực tế Anh Trai Say Hi, đoàn sủng, ngược, ngọt, có hơi hướng allatus, OOC. Nhân vật chính: Bùi Anh Tú (Anh Tú Atus), Song Luân, Trần Minh Hiếu, Dương Domic (Trần Đăng Dương), HurryKng ( Phạm Bảo Khang),... Nhất thụ đa công‼️"... Em nằm ngay bên cạnh, tay vuốt khẽ mái tóc mềm vương chút nắng chiều, ngắm cánh diều đang chao lượng nơi chân mây ngun ngút, anh ôm trong lòng cả bầu trời của gió.Em hỏi anh, sáo diều cũng biết nhớ thương mây trời, còn anh đang trông đợi điều gì? Tôi khẽ cười, làm sao để nói cho em biết, rằng tôi đợi em. Đợi em lớn khôn cùng ngọn gió nguyện theo tôi vun đắp trọn một đời.Lời thề hẹn của tháng năm nào, người đến kẻ đi, chỉ mong chúng ta, chậm rãi, một mạch đi đến bạc đầu...." #songluan_anh hàng xóm si tình, thanh mai trúc mã"... Em đã gặp người đẹp nhất thế gian, cũng được cùng người đó trải qua một quãng thời gian rất dài, rất đẹp. Anh ơi, chỉ cần anh thích, bất kể điều gì, em đều có thể cho anh. Đều cho anh. Chúng ta có thể bên nhau, đến khi kim đồng hồ ngừng quay được không? Nhưng anh ơi, kim đồng hồ còn chưa ngừng quay, lòng người, đã thôi mơ mộng rồi. Chỉ mong, ngày bạc đầu nhìn lại, vẫn còn nhìn thấy người đứng giữa an yên. ..."#hieuthuhai_em trai đồng nghiệp___________vã quá nên mình viết để thỏa sự đói fic, đọc vuii thoii, đừng nghiêm túc nha 🎀🌹…
Chuỗi ngày đú trend vớ vẩn của Nguyễn Quang Anh cùng các chàng hoàng tử ngày đêm thơ thẩn vì bị lừa hết lần này đến lần khác..." Ui thuii Quanh cin nhũi các bạn mòoo "Ai mà cưỡng lại được sự dễ thương của em bé bột được chứ ?______truyện có thật, ng thì đ :3vui vẻ tặng 1 vote nhee :P…
Họ bảo với em rất nhiều điều, em chỉ đáp lại rằng em yêu. Trần Đăng Dương x Phạm Anh Duy ( no switch )⚠: ooc, tình tiết không có thật, không mang cho chính chủ xem!!…
Tui cứ bị mê Anh Lou á. Nên là viết fic này để thoả mãn ước mơ. Ai đọc thì đọc. Ko đọc thì thôi. Đừng TOXIC.Otp chính: ApLouNic (quanlonghao)GemDooDomic(hùngđăngdương)Otp phụ: AnXáiHùngDươngOgeKiềuKngWeanHieuSolTusLuânNgânTrung…