hieutus | dắt em về mặt trăng
Dắt em về Mặt Trăng, dắt em qua khung trời vắng. Lánh xa bao lo lắng, ta sẽ gặp lại sớm thôi.…
Dắt em về Mặt Trăng, dắt em qua khung trời vắng. Lánh xa bao lo lắng, ta sẽ gặp lại sớm thôi.…
nghiêm cấm đưa ra trước mặt chính chủ !"bạn bé nguyễn anh tú lộng hành lắm rồi !"…
anh đã mất quá nhiều thời gian để chờ.Vui lòng không mang fic của tôi ra khỏi app.…
'đáng yêu là sự sống của em mà'────────────୨ৎ────'em không còn muốn sống''đáng yêu thứ lỗi cho em'…
"Hùng chắc không thích sầu riêng đâu"......Lấy cảm hứng từ BC của chị LN.…
[HieuHungTus] 3 ThứTác giả: H.A…
nơi an toàn nhất là trong vòng tay nhau…
kế bên nhà tao có một thằng mọt sáchkế bên nhà tao có một thằng ất ơLưu ý: truyện không có thật không mang tới trước mặt các anh trai…
Không ai nói yêu.Chỉ có một người tin, một người trêu.Oneshot…
đàn anh rồi còn kỹ thuậtshajkwsn mấy từ đó thành công nhạy cảm lắm đấylowercase…
Lưu ý: Truyện này mang nội dung cực đoan, có yếu tố tâm thần, kinh dị và ngược tâm lý cực mạnh. Lời văn có thể thô tục và tiêu cực, hãy đọc khi bạn thực sự sẵn sàng._______________________- "Hoàng Hùng, em chỉ có thể là của tôi. Không ai khác được chạm vào em, kể cả chính em."- "Em không cần nhớ quá khứ, cũng không cần nghĩ về tương lai. Ở bên tôi, chỉ cần yêu tôi là đủ."- "Em muốn chạy? Chạy đi. Để tôi xem em có thể đi được bao xa."- "Dù em có hận tôi, yêu tôi, hay căm ghét tôi, cũng chẳng quan trọng. Em không thể rời khỏi tôi được nữa."________________________- "Anh thích tôi cười đúng không? Được thôi, tôi sẽ cười... Cười đến khi nào anh hài lòng thì thôi."- "Hải Đăng, anh yêu tôi, nhưng anh đã giết chết tôi rồi."- "Thoát ra ngoài kia... tôi có thể thực sự sống lại không?"…
"Xin cho em một lần, được làm ngọn hải đăng thắp sáng tình yêu trong anh."Hải Đăng ân cần cúi đầu xuống, dịu dàng hôn lấy từng giọt nước mắt buồn tủi lăn dài trên gò má Hoàng Hùng._________________________Hải Đăng Doo x Gemini Hùng Huỳnh Đỗ Hải Đăng x Huỳnh Hoàng Hùngsp theo cảm hứng, hong áp đặt lên người thật…
[CLOSE]***Cuộc sống là chuyến hành trình với bao chông gai. 20 tuổi, độ tuổi chênh vênh giữa dòng đời hối hả mới dạy cho ta rằng con đường ta đi chẳng bao giờ trải hoa hồng. Muốn chạm đến vinh quang và thành công, ta nhất định phải tôi luyện bản thân qua những ngày giông bão.Ta mới bước vào đời, còn ngỡ ngàng với bao điều mới mẻ và khó hiểu. Cuộc đời mà, hiếm có ai vững vàng bước đi khi mới chập chững bắt đầu. Nó khiến ta lạ lẫm, chông chênh, lạc bước và gục ngã trên chính con đường ta chọn. Đôi khi mệt mỏi, chùn bước, tưởng chừng trái tim non mềm như bật khóc. Ta nếm trải đủ mùi vị của thất bại, của cô độc, của sợ hãi bao trùm lấy tâm trí hàng đêm. Ta đau thể xác và cả tinh thần, nhưng rồi ý chí lại chẳng chịu thua, ta lại gắng gượng lật đật đứng lên và bước tiếp. Bỗng một lúc nào đó chợt dừng lại, giật mình thầm tự hỏi bản thân rằng: "Đây đã là lần thứ mấy ta đứng lên sau những cú vấp nhớ đời ấy?"Đó là mưa, là bão, là giông tố cuộc đời.[...]"Đã bao giờ" nhiều lắm, "lần đầu" cũng kể không xiết nhưng bạn hãy để ý lại xem, hãy cảm nhận lại cảm giác hạnh phúc khi còn là một đứa trẻ, một thanh niên mới trưởng thành chạm vào những hồi ức xưa cũ đó. Là nắng! Nắng của đời bạn đó!Sẽ đến một lúc nào đó bạn chợt nhận ra rằng những cơn mưa đang dần bào mòn con người nhút nhát chênh vênh của bạn mà tôi luyện nó trở nên mạnh mẽ và kiên cường sương gió. Nắng là hạnh phúc, mưa là cơ hội...Chong Chóng - blogradio.vn…
Tinh ta khong phai.....All for CAPTAINBOY's birthday🎂…
bé xinh, lỗi em…
Bất chấp tất cả vì em.…
mọi tình tiết đều là hư cấu, đọc chill chill cho vui.ke rất thơm, rất cảm ơn dây son…
em hiếu anh sơn người đi, chỉ để lại mùa hạ cùng đống tro tàn…
Lại là 1 ngày mưa se lạnh, và lại là một ngày Đỗ Việt Tiến quên cầm theo ô.…