Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tên truyện: LỚP TRƯỞNG À ! TỚ THÍCH CẬUAuthor : Trang BaekNhân vật : Park Chanyeol, Byun Baekhyun, Oh Sehun, Luhan và một số nhân vật khác.Tình trạng: Đang lết~~Giới thiệu : Tình yêu luôn xuất phát từ những điều rất bình thường, từ một cái chạm nhẹ, hay chỉ cần một ánh mắt cũng đủ làm cho hai người cực kì ghét nhau lại yêu nhau đến thế. Tình yêu là thứ có thể thay đổi cả một con người. Tình yêu tuổi học trò lúc nào cũng đẹp như vậy.......Bạn muốn biết làm cách nào mà tình yêu xảy ra sao? Đọc rồi sẽ biết~~~…
"Ngươi có biết ta mặc B cup nội y, ta biết ngươi mặc tiểu tân đồ án tứ giác khố;Ngươi có biết ta có cửu khỏa đền bù trở xỉ, ta biết ngươi chân trái có một đạo tứ chỉ trưởng vết sẹo;Ngươi có biết ta mới trước đây đái dầm khứu sự, ta biết ngươi mới trước đây trần truồng gièm pha;Ngươi có biết ta yêu nhất ăn là mứt táo, ta biết ngươi không thích nhất ăn là bạch thủy nấu đản;Ngươi có biết của ta tiểu tính tình, ta biết đến của ngươi ý xấu mắt...Ngươi, có thể bảo ta mơ; ta, có thể gọi ngươi ngựa tre.Nhưng là...Ta tựa hồ càng muốn được xưng là quý phu nhân, ta càng muốn kêu ngươi trần tiên sinh."—— hái tự Trần Tiểu Mạt nhật kíThay tên thông cáoNguyên danh: 《 chính là yêu , làm sao bây giờ 》 vẫn cùng văn cô lạnh nhóm, chớ quên ta a ~~~Hiện thay tên: 《 thanh mai trúc mã, vô yêu không vui 》Cũng không biết sửa lại có phải hay không hảo điểm, dù sao ta là đặt tên vô năng.Nội dung nhãn:Tìm tòi mấu chốt tự: nhân vật chính: Trần Tiểu Mạt Quý Xuyên Thượng ┃ phối hợp diễn: Trần gia cùng Trần Tiểu Đóa Tào Thao từ chí ma Giang Lưu Uyển từ đễ Tương Dật ┃ cái khác: trường học tình yêu đô thị thuần yêu…
ノ*:・゚✧Pov: Bạn là một đứa trẻ tầm thường, cho đến khi bạn được chuyển sinh vào thế giới bsd. Bạn sẽ làm gì? Ác quỷ? tội phạm? hay bạn sẽ làm kẻ tốt? hay bạn sẽ chết như cái cách kẻ yếu chết để nhường đường cho kẻ mạnh?___________________________________________________________________Mình mới vào fandom không lâu và nay mình nổi hứng viết truyện sìn OC. Hy vọng mn có thể để ra một chút thời gian đọc truyện của mình và mình sẽ cố cập nhật sớm nhất có thể :3Please do not steal or repostCre: Jin SaitoCảm ơn mn đã đọc___________________________________________________________________…
Thuộc loại: Tổng giám đốc hào mônTác giả: Đông Mộc HòaTiến độ: Đã hoàn tấtCập Nhật mọi thời gianVăn án:Yến Mộ Tịch, đường đường là đại thiếu Yến gia, lúc sinh ra đã khiến cho người ta ghen ghét đố kị, khí chất bất phàm, nghiền ép trí thông minh của chúng sinh, người đời chỉ có thể ngưỡng mộ, ai có thể nghĩ tới, một ngày nào đó, hắn sẽ quỳ dưới chân một đầu bếp nhỏ, cam nguyện cúi đầu xưng thần."Chúng sinh đều cay đắng, em lại thật ngọt ngào."Đây là lời Yến đại thiếu thường ngày thổ lộ, hào hoa mà si tình, cảm động khiến vô số người rơi lệ, nhưng người được thổ lộ lại trương lên vẻ mặt bất đắc dĩ, "Nói tiếng người đi, anh lại muốn ăn cái gì?"Yến đại thiếu lập tức chỉ chỉ ngón tay "Tôi hôm nay muốn ăn cháo bát bảo vịt, thịt kho tàu hải sâm, thịt bò hầm rượu vang..""Tại sao tất cả đều là đồ ăn mặn? Chay mặn phối hợp mới khỏe mạnh."..Sủng văn không ngược, ngọt đến nổ mũi, tổng tài hào môn ngạo mạn, ác miệng không coi ai ra gì thế mà lại bị một đầu bếp nhỏ tinh quái dạy dỗ thành một chú chó con ngoan ngoãn phục tùng chủ.…
Trích đoạn 1:Nằm lim dim trên mặt bàn nhìn Khoa, nó thấy Khoa đang giải đề tiếng Anh thoăn thoắt. Cái cậu này...có bằng IELTS cao trót vót rồi mà vẫn cố gắng tới vậy. Mà cũng phải, có bao giờ nó thấy cậu không cố gắng đâu. Cái gì cũng cố, cố học, cố chơi thể thao, hoạt động ngoại khóa, cố ăn, cố giao tiếp, cố cả cười. Đấy vừa nói xong, Khoa quay sang nhìn nó, nở một nụ cười ấm áp như mọi khi:"Đan nghĩ gì mà nhìn tao lâu vậy?""Không có gì, chỉ thắc mắc Khoa có bị lập trình trước không?"Trích đoạn 2:Bức thư chỉ vỏn vẹn 2 dòng:You.You are my good days. Hít một hơi thật sâu, tôi dụi đầu vào lòng Khoa. Hương nước hoa hòa lẫn với mùi nước xả nhàn nhạt, thấm trọn cảm xúc của tôi. Khoa choàng tay ôm tôi, không nói gì cả. Mãi một lúc sau, tôi mới ngẩng lên nhìn Khoa, anh nhìn tôi cười hiền. Nụ cười không còn gượng ép như trước. "Cảm ơn anh vì đã thành thật với cảm xúc của mình"Mắt anh hơi giãn, anh nhìn tôi ngạc nhiên rồi lại kéo tôi vào lòng."Anh đã từng nghĩ là mình không thể, cảm ơn em"…
"Chuyện tình cảm của tôi không khác gì cuốn tiểu thuyết, cũng ly kỳ, đầy máu và nước mắt. Tôi yêu người đã có vợ, trốn chạy anh sang một đất nước khác, sau nhiều năm trở về, tôi vẫn không thoát được lưới tình của người ấy" Nguồn: mina =>> nếu mọi người thấy truyện hay thì đừng tiếc 1 lượt like 1 lượt vote và1 lượt theo dõi để ủng hộ mình nhé.…
"Một năm học. Một lớp học. Một khoảng cách tưởng như nhỏ xíu... lại khiến tim ai đó rung lên."Ngọc Minh chưa từng nghĩ rằng năm lớp 11 sẽ có gì đặc biệt. Vẫn là những ngày học bài đến khuya, những buổi kiểm tra bất chợt, những lần dở khóc dở cười vì điểm số và áp lực thi cử. Nhưng rồi một vài thứ bắt đầu xáo trộn - một ánh mắt lướt qua nơi bàn cuối, một tin nhắn gửi nhầm, một lần vô tình chạm vai giữa hành lang chật hẹp.Gia Bảo không thích những thứ phức tạp, nhất là khi nó bắt đầu từ một người cứ mãi lặng lẽ như Ngọc Minh. Nhưng giữa vô vàn những tiếng cười, tranh cãi, trách móc và lặng thinh... cậu bắt đầu hiểu rằng có những điều không cần nói ra thành lời - vẫn đủ để khiến một ngày trở nên khác biệt.Câu chuyện không phải là một bản tình ca lãng mạn, cũng không phải là một cuốn nhật ký ướt át. Mà là về một tuổi trẻ ngốc nghếch, vụng về nhưng không kém phần rực rỡ. Và biết đâu, bạn sẽ tìm thấy một phần của chính mình giữa những dòng chữ này.…
Mô Tả Chi Tiết: Người Vợ Vô Giá Của Tôi ƠiHạ An Nhiên chấp nhận cuộc hôn nhân hợp đồng sáu tháng với Lâm Đình Phong, CEO lạnh lùng, người nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt vì nghĩ cô tham tiền.Nhưng Đình Phong không hề biết rằng, người vợ hợp đồng này lại chính là thiên tài kiến trúc Senna và chủ nhân của Quỹ Ánh Sao bí ẩn-người đã lặng lẽ dùng tài năng và tài sản để bảo vệ sự nghiệp và tính mạng của anh.Khi bí mật vỡ lở, sự kiêu ngạo của Đình Phong sụp đổ. Anh nhận ra mình đã đánh mất người phụ nữ vô giá của đời mình. Giữa hối hận tột cùng và âm mưu từ đối thủ, Đình Phong phải chiến đấu không ngừng để giành lại niềm tin và tình yêu của An Nhiên, trước khi cô rời đi mãi mãi.…
Tác giả(autor):Ốc Sên chạy Tác Phẩm:First loveCategory:Tình cảmRatting:K+ ~Văn án~ Cảm giác như thích cậu...Giống hệt như que kem mùa hè...Ngọt ngào này,dịu mát này..Có người nói đó là hương vị của mối tình đầu........ Tôi cũng như bao nữ sinh khác,cũng có tương tượng tuyệt vời về mối tình đầu của mình.Với tôi,tôi chẳng nghĩ sẽ gặp nó theo kiểu "tiếng sét ái tình" nhưng...với cậu ấy thì khác.!!Tôi thích vẻ đẹp trai của cậu ấy,thích sự lạnh lùng của cậu ấy,thích cái vẻ chăm chỉ học bài của cậu ấy trên lớp,tích cách cách cậu ấy trầm ngâm nghe nhạc,tôi thậm trí còn thích cả những ngón tay của cậu ấy khi lướt trên những sợi đàn guitar..Tôi thích mọi thứ thuộc về cậu ấy..TẤT CẢ!!Tôi ích kỉ...Tôi muốn là người nắm giữ chìa khóa để mở cánh cổng trái tim của cậu ấy,tôi muốn cậu ấy cười thật nhiều,bởi lẽ khi đó cậu ấy rất đẹp trai...Khi bị cậu ấy nhìn chằm chằm,cả người đơ cứng lại,hô hấp cũng dần trở lên khó khăn thậm trí là gần như ghẹt thở.................. Lần đầu tiên nhìn thấy,tôi liền thích con người này...RẤT RẤT THÍCH CẬU ẤY!!!!!!!…
"Có chuyện cần mọi người giúp đây, tớ đang thích một bạn nữ trong lớp mình. Bạn ấy cũng xinh với hiền, tớ có nên mượn ngày Cá tỏ tình không? Nghiêm túc nhé xD"- Là "cô ấy" à , đẹp đôi đấy. tỏ tình đi Bí- Cặp đôi này được đấy, anh em ủng hộ couple này đi- Chúng mày không ai được động đến Phương của tao, chỉ QA được động thôi- ... ***"Đã hơn một lần...anh đã yêu em, đi tới đi lui, người đầu tiên nhớ, vẫn là em. Thật sự.....em không biết anh là ai?""Tao cũng hơn tuổi mày, ra trường rồi, mày nên bắt đầu gọi tao là anh đi thôi!" ***Anh vẫn ở đây chờ, vì anh biết có ngày em sẽ ngoảnh đầu lại. Anh vẫn đưa bàn tay về phía em, vì anh tin có ngày em sẽ đưa bàn tay của mình ra để anh nắm lấy. Cuộc đời này sinh ra anh, để dành cho emVì vậy, em đi đừng đâu nữa, em đã đi nhiều rồi. Nếu muốn đi, để anh đưa em đi, để khi em mỏi anh sẽ cõng, em mệt anh sẽ chăm, khi trời mưa anh sẽ che ô cho em đến hết cuộc đời...…
văn án Câu chuyện kể về tình yêu của 2 chàng trai vốn chẳng có quan hệ gì với nhau, nhưng vận mệnh lại để họ gặp nhau, để họ biết thì ra hạnh phúc chính là như vậy. Hứa Thịnh An là con cả nhà họ Hứa nhưng mẹ cậu mất sớm, cha không thương mẹ kế lại không yêu. Chính vì ít nhận được tình yêu của cha mẹ nên cậu trải qua những tháng ngày sống trong cô đơn và buồn tẻ. cho đến một ngày cậu gặp được anh người con trai mà cậu vừa gặp đã yêu. Anh đối xử ấm áp và dịu dàng với cậu. Cho cậu biết thế nào là yêu và được yêu. Tống Minh vừa học trung học đã phải đi làm để kiếm tiền giúp đỡ cha mẹ chang trải phần nào cuộc sống. Mẹ anh mắc bệnh tim cha anh luôn phải chạy chữa kiếm tiền mua thuốc men và nuôi cả gia đình, chính vì vậy anh đã phải tự lập từ sớm. Luôn sống máy móc giữa học tập và công việc khiến cho anh cảm thấy cuộc sống này thật áp lực. Rồi anh gặp cậu người thiếu niên trong sáng và ấm áp là ánh dương của đời anh. Để cậu cảm thấy hạnh phúc hơn anh muốn mình trở nên thật mạnh mẽ.Có những người họ sống là để dành cho nhau, anh và cậu chính là như vậy.Họ đến với nhau bằng cách nào mời mọi người cùng theo dõi nhé!…
Nếu để mà nói khoảng thời gian tôi phải chuyển từ thành phố về quê học còn thú vị hơn cả quá trình "cấy tạo và nghiên cứu tiến độ của mầm xanh công nghệ mới" của nội. Không những thế, "Hà Bá" Tùng tôi đây còn chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình phải e ấp ngại ngùng nắm tay con nhỏ lớp trưởng "bà chằn" thứ dữ mà né tránh ánh mắt hừng hực khói lửa của đám loi choi kia.-o0o-Tàn nắng ướp mật vàng óng bao phủ cả tán cây lộc vừng, chiếu rọi từng chiếc lá màu xanh biếc mát mắt, kể cả gió cũng đung đưa những nhánh hoa sắc đỏ rực rủ xuống như đang nghỉ ngơi giữa ban trưa.Nắng hôm nay gắt hơn mọi khi, cảm giác như từng tấc da tấc thịt đang được nung chảy dưới nóng hầm hậm dưới sân trường tràn ngập tiếng ve râm ran."Tùng, Tùng, Tùng! Coi tui nè!""Tao đang bận ngủ trưa, bạn lớp trưởng bay đi chỗ khác đi ạ!"Nhỏ Tâm lay người tôi dậy, mãi sau mí mắt tôi mới chịu mở ra thì lại nghe nhỏ hào hứng khoe hành trình tìm được mấy chậu hoa mười giờ mới nở sau sân trường. Nhỏ ríu rít nói liên hồi, lâu lâu lại lấy cuốn sổ cô nhờ nó mang giúp mà đem ra quạt cho tôi cho đỡ nóng.Hóa ra, từ lúc nhỏ Tâm đến cạnh bên, ngày hạ chí cũng không gắt gao đến mức khủng khiếp như tôi nghĩ.…
Ở phương Đông, có một quốc gia được cai trị bởi một vị Hoàng đế. Nơi đó có một quần thể kiến trúc rộng lớn được gọi là Hậu cung, nơi ở của các phi tần và cung nữ. Miêu Miêu, một thiếu nữ giản dị được nuôi dạy bởi người cha làm dược sư tại một thị trấn cũng bình dị không kém, chưa bao giờ tưởng tượng rằng nơi Hậu cung ấy lại có bất kỳ điều gì liên quan đến mình, cho đến khi nàng bị bắt cóc và bán vào đó để làm nô tỳ.Dù vẻ ngoài không có gì nổi bật, nhưng Miêu Miêu lại sở hữu trí tuệ nhanh nhạy, tư duy sắc sảo và kiến thức sâu rộng về y thuật. Đó là bí mật của nàng, cho đến khi nàng chạm trán với một người trong cung cũng có khả năng nhìn thấu tâm can và nhạy bén không kém gì mình: tổng quản thái giám Nhâm Thị. Hắn đã nhìn thấu lớp vỏ bọc của Miêu Miêu và đưa nàng trở thành một cung nữ thân cận của vị quý phi được Hoàng đế sủng ái nhất... để nàng có thể giúp vị quý phi ấy thử độc trong thức ăn!Sát cánh bên cạnh hầu hạ vị quý phi, Miêu Miêu bắt đầu hiểu thêm về tất cả những chuyện đang diễn ra nơi Hậu cung, mà không phải chuyện nào cũng tốt đẹp. Liệu nàng có thể quay lại cuộc sống yên bình trước kia, hay chính khả năng suy luận và sự tò mò không đáy sẽ cuốn nàng vào những chuyến phiêu lưu và hiểm nguy khôn lường hơn nữa?***Truyện được dịch thông qua bản Tiếng Anh (The Apothecary Diaries: Volume 1) với mục đích hoàn toàn phi lợi nhuận.Nếu có thể các bạn hãy mua sách ủng hộ bản quyền của các nhà xuất bản để có trải nghiệm đọc tốt hơn nhé!…
GTNV nữ:Nó: Hoàng Ngọc Tuyết Băng 17t con gái út của Nữ Hoàng Anh, con gái của TĐ Nguyễn lớn thứ 8 TG, ba mẹ ly hôn, chủ tịch TĐ TVH lớn T1 TG, bang chủ Queen đứng đầu TG, hacker Snow đứng đầu TG...v..v... là một người lạnh lùng, tàn nhẫn, nó rất ghét ba, nó rất thương mẹ nó, cô, nhỏ, anh, cậu, yêu PhongIQ: 1000/300Cô: Nguyễn Hoàng Tuyết Vy 17t là bạn thân của nó làcon gái của TĐ Nguyễn Hoàng lớn T5 TG, phó chủ tịch TĐ TVH, phó bang chủ Queen khi gặp người lạ thì lạnh lùng nhưng không bằng nó, ở gần người thân vui vẻ, nhây, con nít, yêu anh MinhIQ: 500/300Nhỏ: Trần Hoàng Ngọc Hân 17t là bạn thân của nó, là con gái của TĐ Nguyễn Trần lớn T4 TG, mất mẹ từ nhỏ, rất thương ba, tổng giám đốc TĐ TVH, phó bang chủ Queen, vui vẻ, hoà đồng, có hôn ước với cậuIQ: 500/300GTNV nam:Hắn: Nguyễn Hoàng Phong 17t là anh trai cô là bang chủ Fire đứng T2 TG, là hacker King đứng T2 TG lạnh lùng rất thương em gái mìnhIQ: 500/300Anh: Hoàng Ngọc Thiên Minh 17t là anh trai của nó và cậu rất thương em, bang phó Fire, là bạn thân của hắn, rất ghét ba thương mẹ, là một người lạnh lùngIQ: 800/300Cậu: Hoàng Ngọc Thiên Bảo 17t là anh ba của nó rất thương nó, và mẹ lạnh lùng bạn thân hắn, là bang phó Fire, rất ghét baIQ: 800/300…
Tôi ở đây,nơi đêm lặng thinh,nghe tình ca,cô đơn, nhớ nhà và thương mẹ.30 phút trước tôi ngồi trong WC và nức nở vì thương mẹ,nhớ mẹ.Những kỷ niệm không phải do chúng ta quên đi,mà do chúng ta đã không nhắc đến nó,cứ thế nó mờ nhạt dần.Tôi muốn ghi lại hết thảy những kỷ niệm đẹp đẽ của tôi dưới mái nhà yêu dấu suất những tháng năm còn bé,dù có thể tôi đã không nhớ hết,và cả những năm tháng bây giờ và về sau nữa,đơn giản vì tôi sợ tôi sẽ bỏ quên mất điều hạnh phúc nhỏ bé nào đó mà cuộc đời này,gia đình tôi đã đem đến cho tôi.Vì bố mẹ tôi đã cho tôi quá nhiều yêu thương,quá nhiều hạnh phúc thế nên tôi sợ tôi sẽ quên đi 1 vài điều nho nhỏ,mà tôi không muốn quên đi dù nó chỉ là rất nhỏ.Tôi đã lớn lên trong sự yêu thương vô bờ của bố mẹ ,của anh trai,của ông bà và còn nhiều con người xung quanh tôi nữa,tôi biết ơn họ,thực sự lời cám ơn là không đủ đối với những gì mọi người đem đến cho tôi.Có những buồn đau,có những giọt nước măt,có chuyện buồn và cả chuyện vui,tất cả những điều đó để tôi trưởng thành,để tôi biết yêu thương,để tôi trở thành một người hoàn thiện hơn.Cảm ơn mẹ,đã đưa con đến thế giới này !…
Cuộc sống yên bình chứ không phải xô bồ, năng nổ mà vẫn thú vị. Nghe hơi mâu thuẫn nhỉ. Nhưng "cuộc sống mà", điều gì mà chẳng xảy ra được 😅🤷♀️😉. Cuộc sống hàng ngày này đã đủ áp lực, mệt mỏi và có lắm drama rồi. Vậy thì tại sao chúng ta lại không tự tạo cho mình một nơi chốn bình yên để tìm về nhỉ. Hoặc nếu các bạn chưa tự tạo hoặc tìm cho mình được một nơi chốn như thế thì cứ thử đọc những dòng chia sẻ này của mình- một cô nàng 22 tuổi bình thường như bao cô gái khác và có một lối sống đơn giản, bình yên lắm. Mình không dám tự nhận đây là một nơi sẽ giúp các bạn thư giãn hay tìm thấy bình yên gì sau mỗi ngày học tập hay lao động vất vả. Nhưng mình mong qua những lát cắt, những mẩu chuyện hay những chia sẻ vụn vặt, nhỏ bé trong cuộc sống đời thường của mình, mọi người có thể thấy được một chút gì đó của bản thân, cảm nhận được những cảm xúc của mình và cùng mình tận hưởng những trải nghiệm trong cuộc sống của mình. Giới thiệu sương sương như vậy là đủ rồi. Giờ mình vào vấn đề chính thôi hả. Rồi chúng ta lại vừa cùng nhau tâm sự vừa thảo luận thêm sau ha. Cùng bắt đầu nào 💪🤩😊😉👍!…
An vốn là một người có cuộc đời tăm tối. Nhưng rồi vào cái ngày định mệnh ấy,từng kẻ cứ bước vào cái cuộc sống ấy của em. Ánh sáng trong em dần được thắp lên...Nhưng rồi,nó lại vụt tắt một lần nữa. Thật tội cho An-cho cái hy vọng mỏng manh mà em vừa chạm tới. Những kẻ tưởng như đang kéo em ra khỏi vực sâu, tưởng như đang đem đến cho em cảm giác được quan tâm, được yêu thương, được tồn tại... thì hóa ra chỉ là những ánh sáng nhất thời. Ánh sáng chưa kịp ấm đã tàn... Từng người,từng người cứ thế bỏ em lại nơi trần thế khiến em nhận ra chính bản thân mình cũng chẳng thuộc vềm bất cứ ánh sáng nào cả. Ở cuối con đường, thứ còn lại bên cạnh em không phải là ai khác - mà chỉ là sự cô độc mà em đã quen thuộc từ đầu. Một câu chuyện về những gặp gỡ định mệnh, về yêu thương nở muộn, và về một cái kết không ai mong muốn...Chỉ là khoảng tối quen thuộc đang mở rộng, mời gọi em trở về nơi em vốn thuộc về. Những người từng bước vào đời An-dù chỉ trong chốc lát-đã để lại vệt sáng đẹp đến tàn nhẫn. Nhưng ánh sáng càng rực rỡ, khi tắt đi lại để lại một khoảng tối sâu đến mức không thể lấp đầy. Copyright belongs to Vux_!8…
Năm ấy Hạ Mạc Thần vừa tròn 8, lại chứng kiến kết cục bi thảm của gia đình . Cha nằn nặc đòi ly thân với mẹ cậu , rước người đàn bà mà ông cho là người ông yêu nhất về . Mẹ cậu vì sốc mà trước cảnh gia đình êm ấm tan vở mà đổ bệnh nằm liệt giường . Cậu trong đêm mưa gió chạy đến nhà chính của Hạ gia khóc 1 đêm , vừa khóc vừa đập đầu , có thế thấy rõ huyết từ trán cậu đổ ra thấm đẩm mặt đất . Gia nhân trong nhà không nhịn được liền lén đưa chút tiền cho cậu để cậu cứu mẹ . kết quả chưa đi được ba bước , bị quản gia trong nhà phát hiện đánh người gia nhân kia đến **ết trước mặt cậu mặt cậu gào thét . Cậu nhìn huyết tươi tuôn ra từ người kia từ từ tràn lan đến mình mà không khỏi nôn nữa , rồi vùn vẫy chạy về cứu mẹ nhưng .. vẫn là không kịp về đến nhà mẹ cậu đã ra đi vừa sốc vừa bàn hoàng , cậu ôm mẹ khóc nấc , đến khi có người phát hiện thù đã 3 ngày sau . Thi thể của mẹ cậu đã bắt đầu phân hủy . Còn cậu bị ngất xỉu với hơi thở yếu ớt tưởng như không còn sống . Rất may ông nội cậu đã trở về nhà biết hết ông vội tìm đến đưa cậu đi khám chăm lo cho cậu nhưng cậu dường như lúc nhớ lúc không , trở thành một kẻ ngốc , lúc nào cũng đòi mẹ , không thì sẽ nói nhảm , rồi lại cuộn mình một góc cậu chân thành đến độ bị gạt bắt nạt cũg chẳng dám phản bác . cha cậu vì nể tình mẹ và vì ông mà giữ cậu lại . Nhưng vào một hôm cuộc sống của cậu bị đảo lộn rồi , cái cuộc sống tồi tệ ấy liệu nó sẽ ra sao?…
Đây là câu chuyện tình đơn phương của "good girl" Hoàng Minh Anh với "redflag" Trần Văn Lập Nguyên Mọi người đọc hãy comment, góp ý để mình có động lực viết tiếp nhé!Giới thiệu:Tôi là đứa thất bại, chỉ dám bày tỏ tình cảm của mình trong quyển nhật ký. Tôi nghĩ, có như thế, tình cảm của tôi mới tuyệt mật, không một ai phát giác.Bỗng một ngày, nhật ký bị ai đó nhặt được, đem chụp đưa lên confession. Người người ùa vào cmt, có người cỗ vũ, ủng hộ khen Minh Anh dũng cảm, dễ thương nhưng phần lớn là cười cợt, chỉ trích:" Con gái bây giờ bạo vậy sao?"" Trời ơi, không thấy xấu hổ hả? Tôi đọc mà nổi da gà hết rồi đây này."( Hoa hồng nhỏ reply: Có gì để xấu hổ? Nhật ký là không gian riêng tư, người ta thổ lộ gì có gì sai? Có xấu hổ thì nên cái thằng leak đồ cá nhân của người khác mới đúng)"Nhỏ này không có liêm sỉ sao? "Thẩm du" trong nhật ký hả?""Mắc cỡ quá tụii mày ơi, gặp tao là tao chết mẹ cho rồi."Tag tên nhân vật chính quá nhiều.Nhân vật chính cuối cùng cũng xuất hiện, để lại một câu, giải tán dư luận: "Thích Nguyên thì việc gì phải xấu hổ? Nguyên cũng thích @Minh Anh, thích rất nhiều."…
Được hợp tác bởi Sakiko Karen và Do Tramy.Cỏ đêm đẹp thật, nhưng không giống cỏ kim tuyến, chúng có độc tố, chẳng ai muốn đến gần. Cô ấy chính là loại cỏ này: hoang dại, lung linh và đôi khi có chút độc đoán, thế nhưng lại mong manh như sương như gió.Tôi yêu cô ấy và muốn bảo vệ cô ấy cả đời, còn cô ấy che chở cho tôi. Chúng tôi đã cứu lấy hai mảnh tâm hồn lạc lõng giữa nhân thế hỗn loạn. Ôi những cô nàng mộng mơ, vì nghe theo tiếng gọi của trái tim mà lạc lối trong tình trường mênh mang khốn đốn. Dù cô đơn đã dẫn lối duyên phận, nhưng cuối cùng vẫn là ông trời định đoạt, ân tình ngày ấy liệu có trả được không...* Giới thiệu nhân vật chính:- Ngô Ngọc Trần: 18 tuổi, là một nữ sinh hiền lành, chăm học, được đánh giá là một học sinh xuất sắc và được lòng rất nhiều thầy cô.- Đinh Nguyệt Hà: 18 tuổi, không thích được gọi là Hà, mọi người luôn gọi cô là Nguyệt. Nguyệt là học sinh cá biệt, bỏ học từ lâu và sống trong các quán bar, sáng tối đi quẩy và lượn phố với các đàn anh đàn chị ăn chơi.* Các nhân vật phụ khác bọn mình sẽ phát triển sau.Hai người họ ngỡ như ở hai thế giới đối lập, một kẻ chơi bời và một người chăm học. Tưởng chừng cuộc đời này họ sẽ chẳng liên quan gì đến nhau, ngờ đâu được tơ mảnh se duyên, một cách thần kì nào đó họ đã đến bên nhau bằng tình yêu tha thiết với người kia.…