Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Vấp ngã không phải là yếu đuối, mà để rút kinh nghiệm cho những lần sau. "Đứng dậy sau nỗi đau" là những câu chuyện của tôi và mọi người xung quanh để từ đó rút ra bài học cần phải làm gì để sống tốt hơn. Mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi!.…
Giới thiệu:Trời có cửu trọng, mà có bát hoang, ta muốn thất giới tranh hùng, không cầu không cầu lục đạo nương thân, ta đoạt người ngũ cốc, đã từng hành hiệp tứ hải, tam sinh tình cảm cố gắng , hai đời làm tiên, chỉ nguyện một lời thông thiên!Ps: tác giả có lối viết rất mới lạ độc đáo dc rất nhiều đọc giả đánh giá cao qua bộ Trùng Sinh Tiêu Dao ĐạoLink : http://www.qidian.com/Book/1003715102.aspx Truyện được reup từ đường link bên dưới, vì chưa hỏi ý kiến dịch giả nên mong mọi đừng mang đi nơi nào .https://bachngocsach.com/reader/nhat-ngon-thong-thienNếu ai có phàn nàn gì thì mình sẽ xoá . Hạnh ngộ .…
Người đăng: NhocSieuQuay1412😙😙😙Nội dung: Chủ yếu hững gì liên quan tới 12 chòm sao, có đan xen tháng sinh và nhiều thứ khác😘😘😘Nguồn: Pinterest😉😉😉Hy vọng mọi người ủng hộ mk, cảm ơn😊😊😊…
Cậu yêu anh, yêu rất nhiều dù anh hành hạ cậu sỉ nhục cậu nói cậu kinh tởm thì cậu vẫn mãi yêu anh. Anh có bao giờ nghĩ đến sẽ có một ngày nào đó cậu xa anh hay không mà cho dù là cậu rời bỏ anh thì chắc gì anh đã quan tâm và đau buồn vì cậu....…
Đây chỉ là những cảm xúc nhất thời của một người vừa rời xa mái trường cấp ba. Khi còn học tôi đã không biết trân trọng, không biết nó quý giá như thế. Bây gìơ dẫu thèm muốn quay lại lắm nhưng chỉ còn trong mơ, trong mỗi câu chuyện thôi. Cái giá của sự tự do chính là mất đi cảm giác an toàn, cảm giác được bao bọc, chở, che.…
Một bên là Jin - chàng trai thiên tài nhưng lười biếng, luôn che giấu sự mệt mỏi sau những giấc ngủ gật trên lớp. Đằng sau dáng vẻ bất cần ấy là một cuộc sống chật vật, những công việc làm thêm triền miên để lo cho gia đình.Một bên là Y/N - cô gái gương mẫu, giàu có, được mọi người ngưỡng mộ. Cuộc đời cô tưởng như hoàn hảo, nhưng sự nghiêm khắc và trách nhiệm lại khiến cô dần xa cách với bạn bè.Họ thuộc về hai thế giới khác nhau, như hai bầu trời chẳng bao giờ chạm tới. Thế nhưng, một dự án chung của trường đã kéo họ lại gần nhau. Giữa những mâu thuẫn, cãi vã và cả những lần lỡ nhìn thấy nỗi cô đơn trong mắt đối phương, Jin và Y/N dần nhận ra rằng khoảng cách lớn nhất không phải là giàu nghèo... mà là trái tim chưa từng dám mở ra.Liệu hai bầu trời có thể hòa làm một, khi định mệnh cứ mãi đẩy họ về phía nhau?…
Chuyện kể về cuộc sống thường ngày của một người bình thường.Tôi muốn lưu lại chút gì đó để sau này có thứ để nhìn lại, để nhớ rằng mình đã từng tầm thường và phi thường như thế nào.Chúc cho cuộc sống mọi người luôn có gấm hoa trải dài, cuộc đời dịu dàng với bạn.…
Diệp Anh quyết định tạm biệt và xóa hết ký ức của Bạch Anh Túc- người cậu yêu đơn phương 7 năm. Nhưng mọi truyện không giống như cậu muốn. Người cậu không muốn gặp cứ xuất hiện trước mặt cậu, làm cậu không thể quên được. Dần dần 2 người có tình cảm với nhau. Khi quen nhau nhưng do Diệp Anh vì Bạch Anh Túc mà quyết định chia tay lần nữa. Lúc này Bạch Anh Túc đã biết nếu buông tay cậu sẽ mãi mãi chạy trốn khỏi mình nhưng lúc anh nhận ra thì Diệp Anh đã chạy mất nên anh quyết định tìm cậu lần nữa, trói chặt cậu mãi mãi bên mình…
Gái nhà lành x Trai nhà giàu 😞Gái dịu x Trai hỗnCâu chuyện vớ vỉn, có thể sẽ tình ơi là tình...*Trích đoạn:"Mày cứ qua lại với mấy thằng không ra gì đi. Đến lúc ông mách mẹ mày thì đừng trách ông miệng lưỡi vô tình!""Cậu bỏ ngay cái tật hỗn đi. Với lại ai thèm tí tởn cùng mấy thằng không ra gì!!!"Vũ cười nhạt hỏi:"Thế hôm bọn thằng Đức đánh nhau mày lao vào làm chó gì thế? Không có tao lôi ra thì đứa lùn tịt như mày thể nào cũng bị quần cho nát người. Tính làm mỹ nhân cứu thằng ất ơ à?"Tôi thấy nó tưởng tôi vì tình riêng mà muốn đỡ đòn hộ Đức thì cú lắm. Nhưng cái sự nền nã đã ăn vào trong máu nên tôi vẫn nhẹ giọng:"Do tui là lớp trưởng. Tất nhiên phải can thành viên lớp mình rồi. Ít nhất cũng câu được tí thời gian chờ thầy cô tới giải quyết mà..."Hình như nghe giọng tôi có chút ảo não phụng phịu, tên to xác nào đó cũng dịu lại đôi chút:"Lớp mày hết con trai sao? Kêu chúng nó can. Không biết đứng sang 1 bên hả? Học giỏi thế bọn kia gõ cho cái khờ người ra thì ai chơi với mày? Nghe câu này chưa: "Một con ngựa đau, cả tàu bỏ chạy." Nhớ vào đầu hộ tao."Tôi bật cười ha hả ha hả, tay cứ đập vào vai người bên cạnh. Bố khỉ. Chuyên Toán khi văn vở thì sẽ thế này hả? (...)…