Artbook của hạc
Ừm ... nói gì cho ngầu nhờCái này nói là artbook chứ nó đăng đủ thứ luôn á :::)…
Ừm ... nói gì cho ngầu nhờCái này nói là artbook chứ nó đăng đủ thứ luôn á :::)…
Vào truyện đê…
Viết ra chỉ đơn giản là muốn độc giả yêu quý hơn cuộc sống hiện tại mình đang có..…
___chào các bẹn___Các bạn cứ gọi mình là souya nha :33…
do la nhung chuyen co vu bong da cua nhung xom tham gia1…
Một buổi chiều hè rực nắng, những làn gió mát cuối ngày, tiếng cười trong veo của bạn bè...Nhưng giữa tất cả những ồn ào ấy, có một điều tôi chẳng thể nói ra - một cái tên lặng lẽ nằm lại giữa hoàng hôn, cùng những cảm xúc thầm kín tuổi mới lớn.Đó là khởi đầu cho câu chuyện giữa hai con người vô tình tìm thấy nhau trong đời.--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------'Tên đó là thể loại gì vậy chứ, làm như mình ghê lắm ấy'. Tôi bức xúc lên tiếng'Mày cũng đâu có vừa, tao mà là thằng Phong, tao cũng chẳng hiểu nổi mày. Tự nhiên có đứa ra hỏi bài, giảng mãi không hiểu, kêu dốt thì lại tự ái, giật đùng đùng chạy ra chỗ khác'. Trang vừa đánh nền vừa đáp'Phương Anh ơi mày bị ngố à, nó nói trêu như thế chả thích thì thôi, mày xem ngoài mày ra mấy đứa khác ra hỏi bài nó có trả lời không? Đúng là mấy cái tình yêu bọ xít, chổng đ** vào nhau '. Chị Nữ trêu tôi cười lớn, nụ cười ấy dường như đã khiến tôi quên mất ấn tượng ban đàu về chị. 'Mà mốc nền rồi em ơi, mốc nền như thế này thằng Dương không yêu đâu''Yêu đương gì thằng này, chị toàn linh tinh', Trang phủ nhận nhưng mặt lại đỏ ửng lên ngại ngùng trước câu nói đẩy thuyền của chị chủ nhiệm.'Chị tui kinh nghiệm thế thầy Bách đã đổ chưa ạ?, tôi vừa cà khịa vừa lo lắng bị chị ta đấm.Tiếng cười vang vọng cả gian phòng.Dường như mỗi lần ngồi nói chuyện tán gẫu với bạn bè vui vẻ, thời gian trôi đi thật nhanh, khiến người ta phải cảm thán, nhưng có lẽ vì nhanh nên người ta mới trân quý…
Tình yêu học trò thật đẹp.…
Điền Chính Quốc - kẻ không sợ trời không sợ đất ! Lại chỉ sợ duy nhất nước mắt của sư tôn hắn - Kim Thái Hanh…
Tên truyện: Này cậu ơi,...Tác giả: Mẫn NhiNội dung: Cấp ba của cậu có đáng nhớ không? Câu trả lời có thể là có, cũng có thể là không.Nhưng ở đây, quãng thời gian cấp ba của những cô cậu học trò này thì thật sự rất đẹp, rất đáng nhớ. Nơi mà họ có thể chia sẻ ngọt bùi, cùng nhau học tập, cùng nhau vui chơi. Nơi chữa lành vết thương cả thể chất lẫn tinh thần. Nơi mà niềm vui được chào đón, nỗi buồn cũng chẳng bị bỏ rơi. Nơi mà những nhân vật trong truyện gọi bằng cái tên ngọt ngào "ngôi nhà thứ hai" của tất cả. Trường nội trú Ánh Sao - trường THPT chuyên Ánh Sao.Tác giả khẳng định rằng những nhân vật trong truyện đều có những đặc điểm rất nổi bật, rất đặc biệt. Nhưng họ cũng chỉ là những cô cậu học sinh non nớt, ngây thơ, và luôn có một trái tim ấm áp, nhân hậu, đầy tình thương mến. Những nhân vật này có thể không hề giống với nhiều bạn, nhưng hãy nhìn sâu vào bên trong, nhìn vào những khúc mắc của họ, có thể đôi lúc bạn sẽ nhìn thấy được chính mình.…
Mọi chuyện của toy…
Cậu theo đuôi anh từ thời sinh viên nhưng anh luôn tránh né và kinh bỉ cậu sau hai gia đình liên hôn càng khiến mối quan hệ của hai ngươi ngày càng trở nên tệ hơn. Tình cảm của cậu vốn định sẵn không có kết quả sao?…
Mỗi bài thơ là một câu chuyện tình cảm có thật...Vì thế nếu như bạn biết một câu chuyện tình cảm của ai đó hoặc chính mình và nếu có thể bạn hãy gửi cho mình. Tại link sau:https://docs.google.com/forms/d/e/1FAIpQLSfFb388Uo87piQcOg3IyP-FjiYuvTlT-kV3uqbN4b-TJg4OIg/viewform?vc=0&c=0&w=1Cảm ơn các bạn.…
Tâm sự xèm =)))…
Những ngày tháng kỉ niệm của tuổi thanh xuân của những đứa trẻ chập chững bước vào đời…
Đây chẳng qua là một cuốn nhật ký , tôi viết khi cảm xúc của tôi và một vài người bạn của mình tuôn tràoTrong đây không chỉ là câu chuyện của riêng tôi mà là của rất nhiều người khác nữaMong mọi người sẽ ủng hộ mình…
38 con người, 38 tính cách, phần lớn là loài người, phần còn lại là Orutis( Người giới phép thuật). Liệu... Họ có thể học chung một lớp?…
Đơn giản chỉ là viết linh tinh về những điều nhỏ nhỏ to to mà tôi cảm thấy thích…
"Câu chuyện của những mảnh chân trời" được viết từ góc nhìn của nhân vật chính, Hoàng Ngọc Nhật Khánh, nhưng không sử dụng ngôi thứ nhất. Câu chuyện mở ra một thế giới phong phú và sâu sắc của Nhật Khánh, một cô gái mang trong mình những "mảnh chân trời" - mỗi mảnh tượng trưng cho một phần của cuộc sống và tâm hồn cô. Từ những kỷ niệm về người anh trai đã mất, những khía cạnh phức tạp của gia đình, đến những rung động đầu đời và những đấu tranh nội tâm, mỗi chương là một câu chuyện, một mảnh ghép giúp khắc họa bức tranh cuộc sống. Không phải là những câu chuyện bi lụy, mà là hành trình khám phá và trưởng thành, nơi Nhật Khánh từng bước tìm thấy ánh sáng từ những góc khuất trong tâm hồn mình.…