[Miiza/Mizana] ||Hậu cung Milo truyện|| TẠM DROP
không có mô tả đâu....;-; đọc đi rồi biếtcre ảnh bìa: @sanzulogy trên tw…
không có mô tả đâu....;-; đọc đi rồi biếtcre ảnh bìa: @sanzulogy trên tw…
"Em biết mình làm thế là sai, tình yêu không thể trói buộc hay níu kéo một người không thương mình nhưng em vẫn ngu ngốc rơi vào trong lưới tình của chị sâu đến như vậy. Vì yêu nên mới không thể buông tay..."Tác giả: @Anhieee_11…
Đây là fic đầu tay của Au. Dù Au bias với cp Yunjae nhưng fic đầu tiên viết lại dành cho Minho. Hơi lạ nhưng au thích thế ^^.Không biết mọi người có chấp nhận cp này ko nhưng Au đã nói từ đầu, page lập ra để post fic Yunjae và Homin/Minho nên mong mọi người đừng quá bất ngờ nhé!. :)P/s: fic đầu tay nên ko tránh sai sót, mong mọi người bỏ qua *cúi đầu****Au: DuTittle: CÓ THỂ KHÔNG, YÊU THÊM LẦN NỮARating: au rất chi trong sáng nên ai cũng có thể đọc đượcNhân vật: Minho (main), Jaeho (little) ^^Thể loại: Hiện đại, nhẹ nhàng, ngọt, ngược, SE or HE tùy thuộc ở mỗi rds ^^Summary: "Nếu thiên mệnh đã định, số phận không thể thay đổi được, họ sẽ chấp nhận cam chịu hay vùng lên đòi chút hạnh phúc nhỏ nhoi cho mình? Đã từng có được tình yêu nhưng rồi lại lỡ tay đánh mất nên giờ sợ hãi trốn chạy khỏi một tình yêu mới. Liệu cậu có đủ can đảm giơ tay đón lấy chút mật ngọt ngào hay nhẫn tâm chối bỏ nó một cách không thương tiếc? Cậu tàn nhẫn tận cùng cũng chỉ vì muốn một chút hạnh phúc. Còn anh chịu đựng tất cả mọi đau khổ cũng chỉ muốn được cậu yêu. Tình yêu với họ chẳng lẽ là điều quá xa vời? Cậu có thể không cho phép mình đắm chìm trong tình yêu của anh? Liệu có thể không, yêu thêm lần nữa?"***…
[ ... ]Hai người như thể vừa từ đáy nước nổi bồng lên để rồi mỗi người bị cuốn dạt ra mỗi ngả. Việt đưa tay ra, run run nắm lấy cổ tay Nga như muốn níu giữ cô.- Việt sợ phải không? - Nga dịch lại gần - Sợ phải không? Nga cũng sợ... Nhưng vì sợ mà chẳng sợ gì nữa...- Mình... - Việt ấp úng - Mình chẳng sợ ai. Chỉ nghĩ là không nên... Mình đi. Mình có cuộc chiến tranh của mình, còn Nga... Chúng mình mãi mãi có nhau là hơn, phải không?- Ừ, thôi... - Nga thở dài - Có điều Nga sợ là sẽ không bao giờ còn một tối nào như tối nay.- Mình sẽ trở về! - Việt nhấn mạnh.- Nhưng bao lâu. Nghìn năm sau? và anh không nghĩ khi đó, anh khác và em cũng khác đi rồi. Hà Nội cũng sẽ khác đi. Hồ Tây cũng khác. Thì sao?- Mình không nghĩ thế. Tất nhiên là cảnh vật có thể đổi khác, lòng không khác là được.Cả hai cùng im lặng.- Em nhìn thấy tương lai, - Nga nói - Đấy là sự đổ nát. Sự thiêu hủy.- Có thể. Nhưng chúng ta sẽ xây dựng lại.- Anh ngốc lắm...[ ... ]…
một người đuổi theo ánh đèn sân khấu, một người đuổi theo bóng lưng một người.tags: 4x1, longfic, giới giải trí, hiện đại đô thị, chính kịch, gương vỡ tan tànhcpl: gerdnang x an, allan, allgav, hieugav@cherimiee…
Đọc đi rồi bt :))…
Thể loại : all x 1 , 12 chòm sao , nam x nam, xuyên không.…
Câu chuyện kể về một thiên tài bẩm sinh tên là Giai Kỳ. Nhờ những may mắn mà trời ban cho, cô đã là một thiên tài được thế giới công nhận về tài năng hội hoạ và ngoại ngữ xuất thần của mình. Qua các câu chuyện xung quanh xảy ra với cô bé, dần như Giai Kỳ đã có cảm xúc, không lạnh lùng và tẻ nhạt như trước. Cô cũng đã có được một cuộc sống hoàn hảo mà bao người mong ước.…
Ta sẽ không lãng quên đâu nhỉ?…
Author: 老酒店的猫Edit: emcuniuoiSource: Lofter |Bản edit chưa có sự đồng ý của tác giả.|…
chỉ nũng nịu với em thôi…
hồi nhỏ yui và sakura chơi với nhà sakamaki, mukami, Tsukimami và sau mình rất thân cha mẹ họ còn lập hôn ước cho họ nhưng khi lên 10 yui và sakura phải dời xã họ cho đến 5năm sau khi họ gặp lại nhau thì 2 người giấu tên Không cho họ bt mọi chuyện sẽ ra sao tiếp diễn như thế nào vào truyện nha…
"Cũng không phải là không yêu."…
Câu chuyện kể về ba cô cậu học sinh bước vào năm học mới tại một học viện danh giá dành cho những người mang năng lực đặc biệt. Harry Hermann: Cậu thanh niên hay suy nghĩ vẩn vơ, có vẻ ngoài cứng đầu.Alice Lee Umbrellia: Cô bạn thân từ thuở nhỏ với Harry, lắm lời, bạo miệng.Donna Karen: Du học sinh nước ngoài, ít nói, bí ẩn, và dường như mang theo những ký ức mà ngay cả chính cô cũng không muốn nhớ lại.Tưởng chừng chỉ là cuộc sống học đường như bao người khác, nhưng từng ngày trôi qua, những điều bất thường bắt đầu ập đến với họ: Nhiệm vụ kỳ lạ, vòng tay Hệ thống, và nhóm người bí ẩn theo dõi họ từ lâu.…
Tình yêu của ta thực sự có thể níu giữ chứ? Loại tình yêu giữa thiên thần và ác quỷ ấy?…
"Em dành tất cả thanh xuân chỉ để yêu anh thôi."✘blackbangtan jinsoo @181128✘oneshot | usted!au✘ inspired by "Đừng như thói quen"✘ sts: end…
họ muốn giữ lấy nụ cười thuần khiết trên môi em chỉ muốn em luôn xinh đẹp như những đoá hoa trắng mà họ đã dâng lên cho emnào đâu cuộc đời trớ trêuchính họ đã vấy bẩn em, người mà họ nâng niu giữ gìn chỉ vì sự nhất thời của bản thân…
Khi xuân đến, hoa sẽ lại nở, chim sẽ lại hót và gió sẽ nổi lên như một lẽ thường tình.Thế mà cớ sao cậu trai trẻ ấy lại không thể nào ngắm nhìn vẻ đẹp hữu tình ấy trực tiếp? Bởi vì cậu ấy đã chấp nhận khép đôi mi của mình lại ở tuổi mười hai.Có lẽ hình bóng cậu ấy còn nhớ được chỉ là những hình ảnh mơ màng chẳng thể nhìn rõ. Có lẽ hình ảnh mà cậu ấy thấy được ở chàng trai mình thương là một đứa trẻ mười hai tuổi lúc nào cũng nghịch ngợm.Ngày đó, khi mùa xuân đến, dẫu cho cuộc đời có ra sao, cả hai người họ vẫn níu giữ lấy bàn tay của nhau mà vững vàng vượt qua mọi nghịch cảnh. Không nhìn thấy, ừ thì sao chứ? Chỉ cần cậu ấy được ôm và được yêu lấy chàng trai mình thương là đủ rồi.-------------------------------------------Author: Jiyuna MeIdea: Một chút cảm hứng từ bài "Nhất lộ sinh hoa" Lưu ý: _ Truyện thuộc couple [ BlazeBoi ], nếu là NOTP xin đừng động vào._ Tuyến nhân vật thuộc về Monsta / Animonsta_ Truyện chỉ đăng độc quyền trên Wattpad, không bế đi đâu khi chưa có sự chấp thuận.…
"Trời xanh bao la cùng mặt trời~ Trên ánh trăng thanh là màn đêm với tinh tú toả sáng~ Tiếng hát ai ơi, câu chuyện kể về những nhà lang bạt Thi nhân ngân lên bài thơ và câu hát Không thấy vận may đâu có nghĩa không thấy mặt trời Bên ngoài có sao ta vẫn chìm trong giấc ngủ Hy vọng là sớm mai, là mặt trời toả sáng Hy vọng là là màn đêm, bầu trời vẫn rực rỡ sao Không thấy mặt trăng đâu phải lạc mất vận mệnh Những vì sao toả sáng dẫn đường cho những nhà lang bạt Ôi~ Bao con người trên mảnh đất quê hương Đi trên con đường của những kẻ mơ mộng Những vị vua ở trên ngai cao, những vị thần ở tầng trời cao ngất Dẫu vậy ta vẫn cứ chìm vào giấc ngủ yên bình Sớm mai bước trên đồng cỏ Tối mai nâng cốc rượu say Đôi lúc thả chân vào suối Đôi lúc bước chân qua những cánh đồng lúa mì La~ la~ la Đêm nay thật đẹp (Sớm mai cũng thế) Ánh nắng vàng ươm của sớm mai Sắc xanh xinh đẹp của trời đêm Rồi cậu có ngủ ngon không ai ơi Mơ về hành trình của những kẻ lang bạt Ta tỉnh dậy thì lá vẫn sẽ xanh Ta tỉnh dậy sẽ có ánh lửa hồng Lặng lẽ thôi cho muôn vật ca hát Lặng lẽ thôi cho ánh trăng dìu người vào giấc ngủ Sáng mai nhất định sẽ náo động Sáng mai nhất định sẽ là một ngày đầy nắng. ~The Song of The Journey~ Những kẻ lang thang là khởi đầu của khúc ca tạo nên thế giới Thi nhân bước đi khắp thế gian và cất lên khúc nhạc dệt nên bao câu chuyện. Họ hát lên nó: Qua cây đàn Lia, qua cây sáo trúc, qua hộp nhạc nhỏ, qua những áng thơ và giọng ca ngân lên trong xúc cảm.…