Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
thời điểm cố gắng không dài không ngắn. 2/1/2022 •-• 5-12/5/2022 21:23cảm ơn tôi nhiều như thế. mong chặng đường dài ở tương lai sẽ gặt hái đại thành công. để giấc mộng nở hoa. để hồi ức thanh xuân trở nên tươi đẹp. ❤Chặng đường từ 0 đến 1167 👍 (1189 fl) _3 tháng 12 ngày_ 13 tuần, 16 bài _Có lẽ chuyến xe sắp đến hồi kết...…
"Anh xin lỗi, chúng ta chia tay đi cho dù cố níu cũng không có kết quả đâu, người anh yêu là cậu ấy" "..."----------------"anh trai của em đã lừa gạt chị vì sao chị còn tha cho anh ta?" " bởi vì tôi còn yêu anh ấy, tôi không từ bỏ"".." ---------------"Hoàng Anh Nhi, chị xem tôi là gì trong mắt chị? tôi làm tất cả là vì ai? đổi lại tôi nhận được gì?" "... xin lỗi""Từ một cô gái vui vẻ hoạt bát thành một cô gái trầm lặng, đau khổ nhận bao nhiêu tổn thương tất cả là vì ai?" "..." --------------"không được đánh anh ấy" "em sao rốt cuộc vấn chưa từ bỏ?""tình cảm không dễ từ bỏ, đừng làm hại anh ấy, tôi hứa sẽ không trốn nữa , sẽ ngoan" "tốt nhất em đừng giở trò gì, không đừng mong gặp hắn""..." cô gật đầu , cảm thấy cả người suy sụp hẳn…
5 tuổi, vì lỡ tay mà Jisoo để xảy ra một mối hận ngàn năm: Trong lúc tranh giành đồ chơi với TaeHyung, không may làm sứt trán đối phương. Bị mẻ trán, TaeHyung liền khóc ầm ĩ: ""Cậu có biết bị sẹo trên trán tớ sẽ không còn đẹp trai nữa không, cậu có biết như thế này sẽ không còn bạn gái nào muốn chơi với tớ nữa không, cậu có biết..."Jisoo tức lắm, liền gầm lại: "Khóc cái đầu cậu ấy, cùng lắm sau này tớ lấy cậu là được chứ gì!"Và thế là, 20 năm sau, bi kịch đã xảy ra...TaeHyung vênh khuôn mặt điển trai, gạt tóc mái ra nũng nịu: Vết sẹo này là do em gây ra, em phải chịu trách nhiệm!Jisoo: Em nhớ là hồi đó không để lại sẹo mà.TaeHyung: Ờ, vết sẹo này là do anh tự gây ra, nhưng vẫn là lỗi của em, em phải lấy anh!Jisoo:...Thực tế chứng minh được rằng, vô liêm sỉ không bao giờ có giới hạn dưới.…
Là phụ nữ sinh ra không phải là một bông hoa đẹp thì một bông hoa biết tỏa hương, câu chuyện này tôi không chỉ viết cho các cô gái trong team " gái xấu " mà là viết cho tất cả phụ nữ trên thế giới này, đừng quá lo lắng cho vẻ bề ngoài mà hãy tự chăm sóc bản thân thật tốt, nên biết quan tâm người xung quanh, , nên có óc quan sát, có kỹ năng sống và nên đọc sách nhiều để trau dồi thêm kiến thức cho bản thân và hoàn thiện chính mình. Là con gái khi yêu đừng nên quá điên cuồng, chia tay rồi thì nên mỗi đứa một nơi, đừng bao giờ níu kéo bởi lòng người đã thay đổi thì dù cho họ có ở lại thì người chịu thiệt vẫn luôn là mình, đừng lụy tình vì một người không đáng, đừng so đo tình cảm với người này người kia , đừng đem lòng tự cao của đàn ông ra đùa giỡn vậy nên hãy sống làm sao cho bản thân cảm thấy vui vẻ.... Cô gái - độc giả yêu mến của tôi. Hãy hứa với tôi rằng em sẽ hạnh phúc.…
Vẻ đẹp bên ngoài khiến người ta chú ý, nhưng thứ níu giữ người ta ở bên cạnh lại là vẻ đẹp tâm hồn.----------------------------------------------------------------Wondae huyng, cảm ơn anh đã yêu em.-Munikie, nếu có một ngày cả thế giới chẳng còn yêu em, hãy để anh yêu em thay cả phần thế giới.----------------------------------------------------------------Author: BonnarisPlot: BonnarisKhông mang truyện đi nếu chưa được sự cho phép của tác giả.THANKS FOR READING !…
Ngày hôm đó, cậu đã bỏ tôi. Chính tay cậu đã tát tôi. Đẩy tôi vào thế giới đơn độc đó. Cậu đã làm cho tôi thay đổi, từ một cô gái hiền lành, trong sáng. lại trở thành một con người xấu xa, đen tối. Cậu có biết lúc đó tim tôi đau lắm không? Cậu có biết lúc đó tôi tuyệt vọng lắm không? Tôi cứ nghĩ cậu thích tôi và tôi cũng thích cậu. Đôi ta có thể sống hạnh phúc bên nhau! Nhưng....... tôi đã sai lầm. Cậu và tôi không thể ở bên nhau. Duyên phận là do trời đã định. Chúng ta mãi mãi chỉ là bạn bè. Còn anh ấy mới là đình mệnh của riêng tôi. Tôi đã từng thề là sẽ mãi không tin vào tình yêu. Nhưng......... từ khi gặp anh ấy tôi mới hiểu. Tình yêu có 2 con đường:1. Đơn phương, đau khổ2. Yêu nhau, hạnh phúcVà tôi chọn con đường thứ hai con đường đến bên anh ấy. Vậy nên đừng cố níu kéo nữa Nastu.…
Tác giả: Ngã mộc Tĩnh ThiThể loại: Viễn tưởng, cực sủng, cung đấu, thiên tiên....Tình trạng: đang tiến hành-Nàng: Thiên Thần Quốc độc nhất Thiên Hoàng công chúa-Thiên Nguyệt Tử Anh. Là bảo vật vô giá của Thiên Thần; phụ vương nuông chiều, mẫu hậu nâng niu, thái tử ca ca bao che hết mực. Nàng có tất cả, là thiên tài có 1 không 2 của Thiên Thần Quốc. Thiên địa kết hợp tuyệt thế dung nhan, lạnh lùng cao quý, mắc bệnh sạch sẽ trầm trọng.-Hắn: Vân Ngạo Quốc hoàng đế-Thượng Quan Thế Hiên. Mỹ nam đệ nhất đại lục, võ công không có đối thủ, chán ghét nữ nhân ( cho tới khi gặp nàng ); lãnh huyết tuyệt tình, thủ đoạn tàn nhẫn, không có khái niệm thương hoa tiếc ngọc, ra tay độc ác, là thiên ma tái thế trong mắt mọi người.…
Tên truyện: Xuyên thành mối tình đầu của đối thủ một mất một còn với nam chính truyện vườn trườngTác giả: Lâm Miên MiênThể loại: Ngôn tình, hiện đại, nhẹ nhàng, ngọt sủng, xuyên thư, nữ phụ, thanh xuân vườn trường, thanh mai trúc mã, đô thị tình duyên, duyên trời tác hợp, cận thuỷ lâu đàiTình trạng bản gốc: Đang sáng tácTình trạng biên tập: Đang tiến hànhLịch đăng: Không cóTruyện được edit khi chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không reup. Editor còn non tay nên không tránh khỏi sai sót, mong được mọi người góp ý để hoàn thiện hơn trong tương lai. Trong quá trình đọc truyện có bất cứ thắc mắc, góp ý gì xin hãy để lại bình luận, mình sẽ ghi nhận và cố gắng sửa đổi.Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!…
" Giá như em ở lại " là câu chuyện về một mối tình không trọn vẹn giữa cô gái mang tâm hồn như cánh hoa mong manh và chàng game thủ tài hoa mang trái tim đã một lần bị bỏ lại. Họ gặp nhau trong những tháng ngày đẹp nhất, cùng đi qua tổn thương, cùng níu lấy tia hy vọng mong manh trong bóng tối của định mệnh. Khi cô rời đi vào một đêm đông lạnh giá, mang theo những giấc mơ dang dở và một lời hứa chưa kịp giữ, anh ở lại - chiến đấu, chờ đợi và rồi hóa giận dữ trong nỗi đau không lời giải thích. Nhiều năm sau, một lần tình cờ, ánh mắt họ lại chạm nhau giữa biển người. Nhưng liệu trái tim đã từng vỡ vụn còn đủ dũng khí để yêu lại từ đầu? Một tiểu thuyết nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm cảm xúc, dành cho những ai đã từng yêu, từng buông tay, và từng tự hỏi: Nếu ngày ấy không rời đi, liệu chúng ta có hạnh phúc?…
Nobara-chan lạc giữa bãi hoang của chính cuộc đời mình - nơi chiến tranh đã xé toạc thân xác, nơi vết sẹo trên gương mặt trở thành bản án vô hình. Em run rẩy giữa mùi gỗ ẩm và hoa héo, như một linh hồn bị Chúa và Đức Mẹ bỏ quên. Nhưng ngay trong khoảnh khắc em muốn buông rơi sợi dây mỏng manh của tình bạn và tình yêu, có người vẫn đứng đó.Megumi - như chiếc bóng dịu trầm giữa đêm Shibuya còn nóng tro - đưa tay giữ lấy em, thì thầm rằng: "Nobara-chan, dù sợi dây ấy có lỏng ra... anh vẫn còn đây."Hai trái tim rách nát cố níu nhau lại giữa đổ nát, giữa những bi kịch lớn hơn cả lời nguyền: bi kịch của yêu thương, của sống tiếp, của không để nhau biến mất.…
Sau bao tháng ngày yêu thương, cùng nhau trãi qua biết bao buồn vui, cay đắng, trãi qua biết bao hỉ nộ ái ố của cuộc đời, em chợt nhận ra rằng em không nên giữ anh ở lại bên em nữa. Em không nên giữ mãi một người không yêu mình bên cạnh. Như thế, chỉ làm cho cả anh và em đều mệt nhoài theo năm tháng.Anh là những năm tháng thanh xuân của em, cảm ơn anh vì đã đến tô thêm màu hồng cho bức tranh thanh xuân của em thêm đẹp. Thanh xuân kép lại, anh cũng xa em rồi.Cuộc tình của một người muốn níu, một người quay lưng thì sẽ không có kết quả tốt. Em hiểu điều đó nên em xin phép tặng anh món quà cuối cùng thôi - tặng anh một bầu trời mới, nơi đó không có em...…
Chờ Anh Đến Bao GiờMột cô gái nhẹ nhàng, dịu dàng luôn là người đáng để được yêu và được nâng niu. Nhưng ngược lại, cuộc sống của cô lúc nào cũng rơi vào bế tắt. cuộc sống vất vả và khó khăn làm cho cô có nghị lực sống mạnh mẽ. Qua câu chuyện muốn nói cho mọi người biết rằng phải tin vào lựa chọn của mình tin vào cuộc sống và phải tin rằng khi cánh cửa này đóng lại thì có cánh cửa khác mở ra.Một chàng trai tuy mạnh mẽ bề ngoài nhưng nội tâm mỏng manh. Là người có nhiều suy nghĩ. Vẻ mặt đẹp trai đó chưa bao giờ biết nhăn nhó vì hình tượng của chính bản thân mình. một người chưa bao giờ để người khác nhắm nhược điểm của mình. Qua nhân vật này tuy hoàn hảo nhưng vẫn có khuyết điểm về tâm trạng và cách suy nghĩ cho rằng mình là người có 1 không 2. Luôn là công việc công việc và công việc...Kiếm rất nhiều tiền that nhiều tiền để rồi nhận ra rằng tiền là 1 nhưng tình là 10.…
Năm 22 tuổi, tôi gặp em ấy. Em ấy như một chú cún nhỏ ngồi lặng lẽ ở góc phố, tôi đã chú ý em ấy từ lần gặp đầu.- Cậu bé, sao em ngồi ở đây ?Em ấy chỉ nhìn tôi, nụ cười thuần khiết của em ấy khiến tim tôi lỡ nhịp- Có vẻ như anh thích đến gần tôi nhỉ ?Lần gặp ấy đã níu chúng tôi ở lại bên cạnh nhau…
Mộng mơ là thứ đôi khi thật khó lý giải. Tựa như những áng mây giữa mảng trời hoang, mưa rơi không hết, gió thổi chẳng đi. Nó dẫn lối con người đến những khát vọng rực rỡ nhất rồi lúc ngoảnh lại là biết bao cố gắng là biết mấy nỗ lực. Nhưng cũng chính nó, lại dìm kẻ nặng lòng với ảo mộng vào vực sâu tuyệt vọng, mặc cho cuộc đời nhấn chìm trong những đợt sóng của bất lực chẳng thể vẫy vùng. Có những người hoài bão đến mức, ngay cả một cuộc đời khốn khổ nhất cũng chẳng thể ăn hết nổi ước mơ của họ. Nhưng lại có những người, chẳng còn mộng tưởng để níu giữ, đành cho cuộc đời mặc gió cuốn đi.Năm ấy, có chàng thiếu niên đem bán hết hoài bão, buôn hết ước mơ để mua lại tương lai cho vùng quê nghèo đó. Năm ấy, có một đứa trẻ đem gieo một mùa thanh xuân, một phần tình yêu và một lòng vị tha vô tận của tuổi thiếu thời để trồng nên bao hạnh phúc, chỉ mong đổi lấy một chút mộng mơ đã mất."…
Dữ Liệu Trái TimEm là ánh sáng mềm,Soi vào lòng tối đêm.Lời em như dịu êm,Gọi tim cô thức thèm.Một giấc mơ thần tiên,Cô nguyện chẳng muốn quên.Bàn tay nắm chặt nhau,Tựa vai giữa muôn màu.Thế giới này hư ảo,Nhưng tình cô thật sâu.Em cười như nắng thấu,Rọi sáng đời cô lâu.Gió lạnh về đâu đây,Bóng hình em nhạt phai.Cô níu từng tháng ngày,Sợ em xa tầm tay.Thế giới này đổi thay,Sao tình em lung lay?Mắt em giờ lạ xa,Tim cô đau vỡ òa.Mọi ký ức đã nhòa,Chỉ còn sóng dữ xô.Cô cố giữ lấy em,Nhưng bàn tay trống rỗng.Tên em trên mã lặng,Tim cô lạnh hơn băng.Màn hình xanh vô tận,Xóa tan giấc mơ hồng.Cô gọi tên em mãi,Chỉ vọng tiếng trống không.Đêm nay cô vẫn mơ,Bàn tay siết không rời.Dù thế gian lạc lối,Tình cô vẫn chẳng vơi.Một tình yêu ảo ảnh,Nhưng vĩnh viễn không phai.…
Đã lâu họ không nói chuyện với nhau. Cô biết cô đã lừa dối anh nhiều chuyện, dù vô tình hay cố tình. Nhưng việc anh là người cô thương, mãi không bao giờ thay đổi. Cô biết, bây giờ anh không còn quan tâm cô nữa, cũng không còn để ý đến cô. Chút tình cảm anh ấy có với cô trước kia, đôi khi như một cơn gió. Biết là gió, nhưng cô vẫn quơ qào níu giữ để rồi nhận lại chỉ là nỗi đau. Cô vẫn đều đặn vào tường facebook anh mỗi ngày chục lần. Nhìn nick anh sáng mỗi đêm. Dù cho có là 3 giờ sáng, nếu thấy nick anh vẫn sáng thì cô vẫn không dám ngủ. Cô sợ anh cô đơn một mình, cô lo lắng không biết anh đang âu lo chuyện gì mà giờ này còn chưa ngủ? cô lo lắm! Hôm đó, vẫn là những thói quen đó, cô vẫn đều đặn dõi theo anh. Và rồi cô nghe được tin, anh đã có người yêu. Chắc chắn là cô rất sốc, cô không tin vào mắt mình. Người yêu anh chính là cô gái anh nói anh thích nhưng anh không yêu đâu mà lo, anh đã từng nói với cô trước kia..…
đạo từ ngôn tình ra thôi hehe vì chèo thuyền Vkook nên viết í mà 😇😇😇Thế nào là chàng trai ấm áp, là chỉ chàng trai tựa như ánh nắng buổi sớm, có thể cho người ta cảm giác ấm áp. Kookie thật may mắn, cậu gặp được, lại có được, hạ gục, hơn nữa đóng dấu chỉ thuộc về cậu mãi mãi.Sáu tuổi, kookie lần đầu tiên trông thấy V , cậu đã mặt dày bám lấy người ta không kể ngày đêm. Mười ba tuổi, V và Kookie "tự định chung thân", anh lặng lẽ an ủi chính mình, đây chỉ là trò chơi gia đình.Thế nhưng, một ngày nào đó vào tháng năm nào đó, V lại kinh ngạc phát giác, trò chơi "gia đình" này anh vẫn muốn tiếp tục.Là anh muốn níu giữ hạnh phúc, là vì trân trọng mối quan hệ này hay chỉ đơn giản là anh muốn giữ lại một thói quen, là tự trong trái tim anh thực sự muốn hay chỉ là một hành động theo lệ thường, là sao, câu trả lời là sao ???…
Từ khi tôi cướp mất một giải Olympic Toán và một giải Hùng biện tiếng Anh thì cái tên lớp đối diện ngày càng ghét tôi hơn.Mỗi lần chạm mặt, hắn liền cho tôi cái ánh mắt đá xéo vô cùng rõ ràng, lúc nào cũng thích chứng tỏ mình ông đây là nhất.Haizz, tôi còn chưa hề coi cậu ta là kẻ thù vậy mà ngày nào Lục Chính Hoài cũng hận như không thể đem tôi nhổ cỏ tận gốc, đóng gói rồi vứt ra ngoài Trái đất vậy.Cho đến một ngày cái tên cố chấp kia lặng lẽ nhét milo và kẹo que vào học bàn tôi, không quản trời mưa cõng tôi cả quãng đường chỉ vì tôi nói muốn thắng cuộc thi đó.Tôi biết mình động tâm rồi.Sau đó chúng tôi yêu nhau, tình yêu ấy đẹp đến nỗi mọi cô gái đều phải ao ước bản thân sau này phải lấy được người như Lục Chính Hoài.Nhưng rồi cũng chính là vào mùa hè năm thứ 4 đại học, tôi tự tay hủy đi tình yêu mà bọn tôi nâng niu suốt ngần ấy trời .Tôi không chỉ tông chết em gái Lục Chính Hoài, mà còn khiến ba anh ấy đột quỵ một cách tức tưởi trong đống văn kiện ngập tràn nợ.…
Tô Thiển, từ nhỏ bị nam nhân nâng niu trong lòng bàn tay tiểu nữ vương, trung ương quân khu lão thủ trưởng Tô Kế Hải đầu quả tim tiêm thượng ngoan cháu gái.Hứa Nguyện, hoàng thành căn nhi hạ hoành hành ngang ngược thái tử gia, căn chính miêu hồng quyền tam đại, hội ăn, hội ngoạn nhi, sẽ đến chuyện này.Làm nữ vương phạm nhi mười phần Tô Thiển gặp gỡ thái tử gia, đến tột cùng hội lau ra như thế nào hỏa hoa đâu?Hứa Nguyện ở gặp được Tô Thiển phía trước, nữ nhân chi cho hắn chính là bệnh truyền nhiễm, tránh được nên tránh. Ở gặp được Tô Thiển sau, nữ nhân chi cho hắn chính là vật cách điện, tuyệt đối không thể đụng vào, tuyệt đối không cảm giác. Đương nhiên cái kia kêu Tô Thiển con nhóc ngoại trừ!Bởi vì, đó là hắn thề đời này đều phải phủng đến trong lòng bàn tay bảo bối.…
Cô chăm sóc anh, cô ở bên cạnh lúc anh hôn mê. Đến lúc anh tỉnh lại vì có lí do, anh bỏ đi. Khi anh trở về anh đem theo sự lạnh lùng khác hẳn với lúc anh từng có. Anh dẫn theo tiểu tam về thì bất ngờ anh gặp lại cô. Mẹ anh ngăn cấm cô gặp anh, dùng mọi thứ để ức hiếp cô vì nghĩ cô không xứng đáng với anh. Gia đình cô cũng vì tiền mà ngăn cản cô tiếp cận anh. Tiểu tam dùng mọi kế hoạch, âm mưu để hãm hại cô. Mẹ anh bênh vực tiểu tam vì cho rằng tiểu tam hơn cô mọi thứ, cho rằng đây mới là người xứng đáng với anh. Hắn là thanh mai trúc mã của cô, luôn luôn bảo vệ cô từ nhỏ đến. Một ngày hắn biết cô đã thương một người khác, chỉ biết ngậm ngùi chúc phúc cho cô. Khi biết anh rời bỏ cô, hắn đã rất vui mừng nhưng rồi lại nhận ra cô sẽ không bao giờ thương ai khác ngoài anh. Hắn đành tiếp tục bảo vệ cô hỏi tiểu tam bởi vì hắn chỉ có thể làm được như vậy. Còn về phần anh, khi anh đủ sức để níu kéo cô lại, còn cô đã buông bỏ anh mà đi. Đến ngày mai, ai đợi ai...?…