[ Choran ] Oan Nghiệt
Cặp đôi oan gia ngõ hẹp lại nảy sinh tình cảm một cách kì lạ…
Cặp đôi oan gia ngõ hẹp lại nảy sinh tình cảm một cách kì lạ…
T anti nên viết🤡🖕…
Đây là bản tóm tắt thông tin về một câu chuyện có tên "Chúng ta đúng hay sai?" thuộc thể loại LGBTQ, với các thông tin chi tiết về nhân vật và bối cảnh như sau:Thể loại: LGBTQ.Tên truyện: Chúng ta đúng hay sai?Tag (thẻ): Yêu thầm, Boy love, loạn luân.Nhân vật chính:Pond Naravit (Top 9):Tính cách: Trầm lặng, trưởng thành, lạnh lùng nhưng cũng nũng nịu với em trai.Thân phận: Con của người sở hữu công ty top 1 thế giới, là thiếu gia và người kế thừa công ty.Phuwin Tang (Bot 9):Tính cách: Hoạt bát, hồn nhiên, đôi khi cũng bướng bỉnh, rất yêu quý anh trai, coi anh là người gần gũi và quan trọng nhất.Thân phận: Là đứa trẻ mồ côi bị bố ruột bỏ rơi, luôn khao khát có một gia đình hạnh phúc. Được gia đình anh trai nhận nuôi vào lúc 9 tuổi…
"Bóng đêm là ban ngày của người tổn thương"…
1chap không miêu tả hết, 10 chap vẫn vậy. Lẽ rằng chả nên viết, nhưng thôi 1 còn hơn 0.…
Chỉ là một câu chuyện nhỏ…
cốc cốc! Anh có phải chồng của An hông?A×O…
"Với đôi môi đã nhoè son từ lúc nào, Trang níu lấy tay Xuyên với ánh mắt muốn đóng gói cả anh đi bên mình, cô thủ thỉ:- Anh đừng có mơ tưởng rồi tòng teng với cô nào nhá, em mà biết thì.." Trang bỏ lửng nửa câu còn lại. Xuyên liếc nhìn cô với chút hứng thú còn sót lại, môi anh nhếch lên, điệu bộ "em nói ngay đi không anh hết mẹ hứng thú bây giờ."- Đoạn sau đâu?- ...Thì, thì em xé xác anh ra chấm mắm.. Trang nhìn Xuyên với ánh mắt vô tội. Xuyên nghe xong da gà nổi lên từng đợt, Xuyên biết tỏng là cô nói điêu nhưng anh cũng đếch hiểu sao mình lại phản ứng khắm lọ thế. Xuyên nhìn đồng hồ đeo tay, sắp tới giờ phụ huynh của Trang đến để tiễn con gái đi du học nên tranh thủ lúc Trang không để ý mở điện thoại lên nhắn tin với bạn, anh thơm má cô một cái thật kêu rồi té luôn.- Cái anh này!!! Thật tình, ở đây bao nhiêu là người, thế mà... Trang cười bất lực nhìn bóng lưng bạn trai dần xa vẫn còn đang vẫy tay với cô.Đáng yêu thì đáng yêu thiệt, cơ mà dám a lố với con nào thì thồn lằng này xác định ôn lằn với bà. Trang nghĩ thầm rồi quẹt nhẹ son lên môi trước khi bố mẹ đến tiễn."…
Đôi khi cô cũng thèm cảm giác được yêu một ai đó, được chiều chuộng, được nũng nịu và được ai đó vòng tay ôm thật chặt. Phải chăng cô đơn quá lâu, cô thèm một cảm giác mới? ...có lẽ cậu đã muốn ôm chầm lấy cô, cắn lên má cô một cái rõ đau... nhưng cô với cậu là gì chứ. Đôi khi cậu ghét cái mối quan hệ chẳng biết là gì như thế này, muốn nắm tay cô đi trên mỗi đoạn đường, muốn ôm cô vào lòng mỗi khi cô dỗi hờn hay đơn giản chỉ nói những câu yêu thương,... Cậu không làm được, nhiều lúc muốn lấy hết can đảm để nắm lấy đôi tay ấy mỗi khi đi bên nhau nhưng rồi cậu sợ, sợ cảm giác cô vội buông tay rồi rời xa cậu mãi mãi...…
Đến lượt tôi. Sự sợ hãi như ban cho tôi sức mạnh, thay vì tự chặt bàn tay, tôi cố gắng quan sát xung quanh hòng lừa gặt bọn họ, tôi đã tự chặt ngón tay út của mình, nhưng không chặt đứt, tôi còn để lấp ló một mảnh xương và lớp da nhỏ níu kéo lại, tôi gập chúng lại ở độ cong không tưởng và cất giấu bên trong tay áo, như thể tôi đã tự chặt rơi ngón tay út của mình, nhưng thực tế thì không! (một niềm vui nhỏ bé dâng lên rằng: Tôi không phải mất đi ngón tay của chính mình!)Không cần giải thích gì thêm, nếu bạn hứng thú, mời bạn đến với những câu chuyện của tôi!…
người muốn níu lại cái tình nặng trĩu thương đau…
Con người đôi khi cần một tách trà bình yên thay vì thú vui nô nức để níu giữ cuộc đời.…
truyện này tôi lấy từ Chat Gpt nha…
Nếu lúc trước tôi níu giữ em ở lạiLiệu....Bây giờ em có hạnh phúc không…
Trong khoảnh khắc mỏng manh giữa màn đêm và bình minh, khi bóng tối vẫn còn níu giữ bầu trời và ánh sáng chưa kịp tìm lại lối, mọi thứ dường như ngưng đọng - ngoại trừ những thanh âm vang vọng từ khu rừng sâu thẳm. Một khu rừng không ai từng biết đến, nhưng lại luôn ẩn sâu trong tiềm thức mỗi người. Nơi đó dường như tồn tại một khuôn mặt... ...một khuôn mặt méo mó, toát lên vẻ kinh hoàng tột độ, mang theo cơn ớn lạnh thấu tận tâm can...…
Trời đang mưa phùn, Liên cảm nhận rõ độ ẩm không khí. Đôi tay cô mềm hơn, làn da cũng ẩm ướt một cách dễ chịu. Thời tiết ở miền Bắc đang dần chuyển sang mùa hè. Liên cố níu giữ chút không khí se lạnh, dịu dàng cuối cùng của mùa xuân này. Liên nhận ra mình để quên chiếc ô trên phòng làm việc. Cô chạy vội vào thang máy, lên tầng năm - phòng làm việc của cô, nhưng bảo vệ đã khóa cửa. Cô lững thững đi xuống, thôi thì đành đội mưa một hôm, dù sao trạm xe buýt cũng gần đây. Những hạt mưa li ti làm mờ đôi mắt kính. Đây vốn là sự bất tiện của mấy đứa cận thị như Liên. Cô tháo kính, nhìn đường lờ mờ, mưa đọng trên đôi mi.…
chigiri thường hay mất ngủ.nó hay tỉnh giấc giữa đêm, ngồi bần thần trên giường và ngơ ngác nhìn về phía cửa sổ. cứ có cảm giác như có ai luôn ở đó nhìn theo nó.kaiser thường hay gặp ác mộng.hắn thường mơ thấy một bóng hình đè lên người hắn, nặng trĩu, khiến hắn không thở được.có lẽ là hắn gặp bóng đè, hắn nghĩ vậy. nhưng điều kỳ lạ là cái bóng ấy vẫn luôn bóp cổ hắn, nhìn hắn bằng đôi mắt đỏ rực đặc trưng.hắn nghĩ đó là chigiri, chắc thế...?…
Truyện kể về cuộc đời của cô gái tên Tạ Thị Thiên Ân. Và bão tố của cuộc sống nay mai. Bi kịch liên tiếp…
là câu chuyện xoay quanh nv Lưu Lệ Mộc với cuộc đời bất hạnh và chuyện tình cảm lận đận…