Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ralph Waldo Emerson"Tại sao chúng ta phải mò mẫm giữa những bộ xương khô của quá khứ? Mặt trời vẫn chiếu sáng hôm nay,"Năm mười tám tuổi, La Dương Dương biến mất khỏi cuộc đời Tống Hy Kỳ mà không một lời từ biệt.Cô bỏ lại tình yêu, tương lai và cả con người năm ấy để trở thành một luật sư lạnh lùng nổi tiếng của thành phố K.Còn anh - chàng trai ấm áp như ánh mặt trời - lần đầu tiên trong đời đánh mất hết tự tôn chỉ để níu kéo một người.Năm năm sau gặp lại.Một người học cách không còn cảm xúc.Một người chưa từng thật sự buông tay.Giữa những hiểu lầm, bí mật và nỗi đau chưa từng gọi thành tên, họ dần nhận ra:Có những cuộc chia ly... không phải vì hết yêu.Mà là vì không thể...…
Giá trên trời hôn cưng chìu: lầm gả hàng tỉ lão côngTác giả: Nguyễn đêmVăn án【 kết thúc 】"Gả cho ta, ta cho ngươi hết thảy mong muốn; không lấy chồng, ta sẽ phá hủy của ngươi hết thảy!" Nam nhân khóe môi giơ lên ma quỷ một loại thị huyết tươi cười.Nữ nhân khóe miệng rút trừu, có chút không bình tĩnh : "Thứ sâu xa, thương ấm áp gió ngươi đặc sao cầu hôn có thể hay không có điểm thành ý?"Một ngày nào đó, có người tráng đảm hỏi: "Phong thiếu, ngài mặt làm sao vậy?"Nam nhân vuốt trên mặt dấu răng nhìn về phía bên cạnh nữ nhân, cười đến thích ý: "Tối hôm qua bị tiểu chó mẹ cắn ."Một bên nữ nhân bình tĩnh tiếp nhận nói: "Tiểu cổ, tối hôm nay đem các ngươi gia tiểu công cẩu mượn đến dùng dùng."Nam nhân nháy mắt biến sắc mặt, đứng dậy lôi kéo nữ nhân bước đi.Nữ nhân hỏi: "Ngươi muốn làm gì?"Nam nhân đáp: "Ngươi cứ nói đi?"Người nào cũng biết thương Tam Thiếu cuồng ngạo lãnh huyết tàn nhẫn, lại đem của nàng nữ nhân nâng niu trong lòng bàn tay đau .Tác phẩm nhãn: tổng tài, phúc hắc, vui mừng oan gia…
"...Hít một hơi thuốc, tôi nhìn lọ thuốc ngủ đã vơi đi nửa trong phòng, rồi nhìn lên bầu trời đêm chỉ có một ánh sao duy nhất, ảo giác mà ngỡ đó là em.Tôi bật cười. Phải rồi, tôi đã lang thang rất lâu ngoài bầu trời này rồi, có lẽ đã đến lúc em nên đến để đưa tôi về nhà rồi nhỉ?Ngôi nhà mà tôi nói, là có tôi và em, cùng với tình yêu của chúng ta..."…
Người ta thường nói: "Gặp được nhau là duyên, đến được với nhau là nợ." Không "nợ" nhau một chữ tình của kiếp trước thì kiếp này chỉ có thể gọi là "có duyên gặp gỡ". Anh với em cũng thế phải không?Chúng ta tình cờ gặp gỡ, tình cờ quen biết, rồi cũng tình cờ xem nhau là tri kỷ. Nhưng chữ "nợ" này, chắc chỉ mình em nợ anh mà thôi...Em ngây thơ, nũng nịu của anh đâu rồi? Tại vì anh làm em thay đổi hay chính anh đây cũng đang thay đổi vì em? Em có thể cho anh biết đâu mới là em thật sự. Trả lời anh đi, cảm xúc trong lòng em như thế nào? Anh chưa từng biết tình yêu đặc biệt ấy. Nên anh không thể nói rõ giữa chúng ta là gì!!! Nhưng tim anh lỡ một nhịp mất rồi._______________________________________…
"Hoàng huynh của ngươi thực yêu quý ngươi, nhưng bổn vương cũng sẽ không như hắn, hắn quản được quốc gia đại sự nhưng cũng không thể quản được việc trong vương phủ của bổn vương. Nói cho ngươi biết, từ lúc bước chân vào vương phủ, sinh mệnh của ngươi đều thuộc về bổn vương, a, nhưng bất quá ngươi cũng chỉ là vật cho ta chơi đùa mà thôi!"Mở đầu truyện Khí Thiếp Vương Gia là cảnh đượm buồn của nàng công chúa động phòng mà không có tân lang, đằng đẵng nửa tháng nàng còn chưa nhìn thấy mặt chồng, hỏi có tân nương nào, có nỗi buồn nào hơn thế nữa. Dẫu biết rằng đây là truyện tình cảm không thể níu kéo nhưng vẫn phải trách con người sao lại quá vô tình.Tiểu Thiên Tình nàng chỉ là công chúa mong manh, yếu đuối, làm sao chống lại sự tà ác của Âu Dương Thanh Minh đây, hắn của ba tháng trước khi nàng gặp gỡ và nay đã khác xa, đổi tâm, đổi tính và đổi lòng. Liệu nàng và hắn tiếp tục dây dưa mối quan hệ này hay sẽ đi tách đôi.https://utruyen.net/khi-thiep-vuong-gia.406/…
Thiên Chi - Trần Đăng Dương, hắn là con trời, cậu Hai cao quý nhà họ Trần. Từ nhỏ tư chất thông tuệ, học rộng hiểu cao, là kẻ vạn người phải dập đầu kính sợ, là người mà ông Hội Đồng Trần lấy ra kể làm tự hào với những ông quan chức trong những buổi tiệc xa xỉ. Được định sẵn là người thừa kế của nhà họ Trần quyền thế nhất nhì Gia Định bấy giờ. Ngoài cầm bút, Trần Đăng Dương còn được cha dạy cầm súng, batoong và roi da, dùng cường quyền để có được thiên hạKiêu Tử - Trần Minh Hiếu, em là đứa con cưng của vị thần Kiêu Ngạo và Hống Hách. Đường đường là cậu Ba nhà Tổng Đốc Trần, từ khi sinh ra được định sẵn là một đời phồn hoa tựa gấm, cả phủ Tổng Đốc dùng hết tâm sức trải bạc trải vàng lên gót chân em, là đứa con được ông Tổng Đốc nâng niu trong lòng bàn tay, chỉ muốn đem tốt đẹp cả đời này cho em. Cầm Kì Thi Họa, không môn nào trong Nữ Tắc là em không tinh thông, mệnh danh là Tài Tử đứng đầu trong giới tinh anh ở Sài Gòn. Là đóa mẫu đơn trắng thuần khiết khiến người người bỏ mạng tranh dànhCả hai người cao quý nhất nhì Sài Thành lại có mối quan hệ không thể gọi tênThiên Chi cưng chiều Kiêu Tử như Ông Vua trên muôn ngườiKiêu Tử che chở Thiên Chi bằng cả mạng sốngHọ dùng huyết tươi và bạc vàng để chứng minh tình yêu vừa điên cuồng vừa sâu đậm và không kém phần huy hoàng của họChẳng có gì có thể thách thức quyền lực tuyệt đối của họ và khiến hai con người đứng đầu thiên hạ đó khom lưng cảVậy khi họ lạc giữ ranh giới quyền lực, bạc vàng và tình thân gia đình, h…
Năm xưa là chính ai đã buộc vào tay thiếu nữ một sợi chỉ đỏ, thề nguyền rằng nguyện suốt đời suốt kiếp ở bên, mãi mãi không chia lìa?Năm xưa là chính ai ôm ấp trong lòng mộng cảnh đẹp đẽ, thà rằng hồn phi phách tán cũng quyết không tỉnh lại?Danh môn chính phái, bàng môn tà đạo, dù là gì đi chăng nữa, chỉ cần thật lòng yêu, cuối cùng rồi cũng sẽ lưỡng tình tương duyệt, ân ân ái ái một đời."Uyển Nhi, mùa Xuân đến, ta sẽ dắt nàng đi ngắm xuân hoa thu nguyệt, khi Hạ về, ta sẽ cùng nàng cưỡi lên khoái mã Tiểu Hồng, đạp vó ngựa giẫm lên cỏ xanh khắp vùng bình nguyên rộng lớn. Rồi Thu sang, đôi ta sẽ cùng dạo chơi trên cầu Ô Thước, thả đèn hoa đăng, lặng ngắm những vì tinh tú tỏa sáng trên bầu trời kinh thành phồn hoa. Đêm đông buốt giá, ta và nàng sẽ trở về đỉnh Tuyết Vân Sơn, cùng ủ một vò Vạn Mộng túy, chôn dưới gốc bồ liễu ngoài cửa viện Nghinh Uyên. Nàng muốn đi đâu, muốn làm gì, ta sẽ đều theo nàng. Chỉ mong cầu rằng nàng không bỏ lại ta bơ vơ lạc lõng giữa chốn hồng trần cô quạnh.""Ta trước giờ chưa từng phụ nàng, tất cả những điều ta làm, đều là vì nàng, hơn tất cả, là vì trái tim một lòng một dạ si mê người con gái quan trọng nhất đời ta.""Thiếp không còn là Uyển Nhi của chàng, chàng cũng chẳng còn là Lục lang của thiếp. Duyên đôi ta đã cạn, hà tất phải níu giữ để làm khổ đời nhau. Qua đêm nay, ân ái một đời, lời thề nguyền dưới trăng, mãi mãi không phụ bạc, hãy để lại sau lưng, chìm vào dĩ vãng. Ngày mai, khi mặt trời ló rạng lên cánh cung đen tuyền nơi Ám Hà Cung, hai ta sẽ là hai ngư…
Tên Truyện : Anh Sai Rồi!Làm Lại Lần Nữa Được Không? (Tên Khác : Thư Ký Riêng.Đừng hòng bỏ tôi)Tác Giả : Hàn Yên (Larin)Thể Loại : Sủng,Ngược,Ngôn tìnhThời gian đăng : 1 Tuần/2 Chương or 1 Tuần/Chương (Do Lười í mà)GT Sơ :Anh và cô là hai thế giới khác nhau.Một người là sát thủ giết người không nương nay,coi mạng người như cỏ rácCòn người kia là người ai nhắc tới tên phải thán phục.Trong giới thượng lưu này không ai không biết cả.Còn là Boss điều hành tập đoàn bất động sản lớn nhất thế giớiKhi cô làm nhiệm vụ vô tình gặp anh.Liệu có phải là duyên?Hai người quen biết nhau được một thời gian...bỗng người đã bỏ rơi anh chỉ vì tiền trở lại muốn níu kéo lần nữa?Liệu hai người có thể bên nhau?"Xin lỗi.Bấy lâu nay tôi đã đặt tình cảm cho người chỉ xem tôi là kẻ thay thế" Cô cười chua chát nói...."Anh xin lỗi.Là anh sai!Là anh có lỗi với em.Chúng ta làm lại lần nữa có được không?" Anh nghẹn ngào nóiNhưng đã muộn rồi.Cô đi thật rồi,bỏ anh giữa thế giới bao la này..."5 năm rồi đó Thiên Thi,em bỏ anh lâu như vậy sao.Em đi không một lời từ biệt...Là anh có lỗi với em lắm,là anh..." Anh vô hồn nhìn ngôi mộ trước mặt có tên Thiên Thi..."Em về rồi đây" Cô nghẹn ngào cố kìm nước mắt "Là em sao?Đúng là em thật rồi" Anh ôm chặt cô vào lòng nói tiếp "Anh xin lỗi.Bây giờ anh sẽ bù lại những lỗi lầm của anh gây ra cho con và em.Mong em tha thứ cho anh""Được..."…
Nếu ngày hôm đó cô không gặp lại cô bạn Sính Đình...Nếu ngày hôm đó cô không gia nhập cuộc chơi của họ...Nếu ngày hôm đó cô không gặp anh...Dù có nghĩ đến bao nhiêu giả thiết đi chăng nữa thì Triệu Tử Mặc cũng không thể quay trở về thời điểm ban đầu, quay trở về lúc cuộc sống của cô không có ba tiếng Giang Tu Nhân. Sớm nếm trải cuộc sống đầy thực tế nên cô gái trẻ Triệu Tử Mặc không còn tin tưởng vào những câu chuyện như Lọ Lem và chàng hoàng tử, không tin vào việc hai con người thuộc hai thế giới khác biệt có thể đến được với nhau. Có lẽ vì suy nghĩ đã ăn sâu vào tiềm thức ấy nên dù trái tim đã rung động trước anh chàng hào hoa Giang Tu Nhân nhưng lý trí vẫn bắt Triệu Tử Mặc phải từ bỏ, bắt cô phải đeo lên chiếc mặt nạ thờ ơ và hờ hững khi đối diện anh. Nhưng cô càng lạnh lùng lại càng khiến anh thêm hứng thú muốn chinh phục. Mối quan hệ của họ như một trò chơi chưa tìm thấy điểm dừng, có lúc nồng nhiệt, có lúc lạnh lùng... Một Giang Tu Nhân hào hoa bạc tình rơi vào tình yêu cũng trở nên hoang mang như bất cứ ai. Anh muốn làm một phép thử, một phép thử khiến cô rời xa anh.Khi anh phát hiện trái tim mình ngập tràn hình bóng cô thì đã muộn. Nếu hối tiếc không thể níu giữ bước chân cô, vậy anh đành dùng mọi thủ đoạn của mình, nếu điều ấy có thể khiến cô quay lại đối diện anh lần nữa...Nghe cuốn nhở :))) thế nên tôi mới bưng lên đây cho con dân cùng đọc chứ tìm nát wt chả thấy ai up, đọc offline cho tiện...…
Ác Ma chỉ yêu cô gái nhỏ ngọt ngào là truyện ngôn tình nói về bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cánh cửa. Cô là con của một nhà giàu có, hưởng sự cưng chiều của ba mẹ, cô còn được sự nâng niu, chăm sóc của người đàn ông tuấn tú. *** " Anh, nếu như anh không thích Thiến Nhi mà thích cái Lục Không Cách đó, em sẽ không nói gì nữa nhưng xin anh không cần tùy tiện tìm một cái lý do như vậy. Giang Thiến Nhi sắc mặt trắng bệnh, ngẩng đầu lên nhìn Giang Triết. Giang Triết xoay người thở dài một hơi " Anh có thể nào để cho em thống khổ?" Anh nói xong rốt cuộc giơ lên cước bộ, châm rãi đi ra ngoài. " Không." Giang Thiến Nhi nhào tới, chợt ôm lấy Giang Triết. " Anh, cầu xin anh, không cần đi." Giang Triết thân thể hơi chấn động một chút, rũ mắt xuống, trong mắt thật sâu là đau đớn. Anh cắn răng, rốt cuộc dùng sức đẩy tay Giang Thiến Nhi ra. " Đã muộn, hảo hảo ngủ một giấc, sau khi tỉnh lại, đem những chuyện này quên đi, anh vẫn sẽ là một người anh yêu thương em." *** Liệu Giang Thiến Nhi có tìm được hạnh phúc của đời mình hay vẫn mãi hướng nhìn người đó đi cùng người con gái khác? Chuyện tình của họ được khắc họa ngày càng đẹp và trong sáng ở những chương sau khiến bạn đọc cảm thấy thú vị…
Hai kình ngư đỉnh cao. Một tai nạn dưới nước. Một người mất đi sự nghiệp vì chấn thương cột sống. Người kia sống sót nhưng mang trong mình nỗi sợ nước và những cơn ác mộng chìm dần. Năm năm sau, họ tình cờ gặp lại trong một quán bar tầng hầm. Không ai nhận ra ai. Nhưng giọng nói kéo một người về quá khứ. Đôi mắt khiến người kia ám ảnh. Họ gặp nhau mỗi đêm. Không nhắc về chuyện cũ. Chỉ là hai con người tan vỡ cố níu lấy hơi ấm từ sự cô đơn của nhau. Rồi sự thật lộ diện - không phải về tai nạn, mà về lý do thực sự khiến người ta lao xuống cứu. Câu hỏi cuối cùng không phải "ai có lỗi", mà là: Khi kẻ suýt trở thành hung thủ và nạn nhân đối diện nhau, liệu họ chọn cách xa nhau hay ở bên nhau vì những tổn thương đã trở thành một phần không thể tách rời?…
[ Tổng ] Ta hằng ngày quả nhiên có vấn đềTác giả: Phong Đích Linh Đanghttps://truyenwikidich.net/truyen/tong-ta-hang-ngay-qua-nhien-co-van-de-WRhNNu8h7BnoWy5%7EVăn án:Làm việc chăm chỉ, làm "con nhà người ta" suốt mười mấy năm trời, mãi đến khi lên Tokyo học cấp ba, tôi mới đột nhiên phát hiện ra dàn anh em họ hàng thân thích của mình toàn là... siêu nhân thể thao.Đứa thì đi đánh bóng chuyền, đứa thì đua xe đạp chuyên nghiệp, đứa tham gia đội bóng rổ, đứa lại gia nhập CLB tennis... Mà lạ lùng ở chỗ, đứa nào đứa nấy đều dắt tay nhau vào tận giải quốc gia mới chịu cơ.Sau mấy lần đi xem thi đấu để cổ vũ... tôi bắt đầu thấy cái cuộc sống thường ngày của mình nó cứ "sai sai" thế nào ấy.Cuối cùng cũng có một ngày, sau khi tận mắt chứng kiến những màn trình diễn "thần thánh" trên sân, tôi quyết định thành lập: Trung tâm nghiên cứu những thực thể phi nhân loại.Đội trưởng: là tôi; tổ viên: cũng là tôi luôn. Đối tượng quan sát bao gồm: cậu em họ Hinata Shoyo, đàn em Onoda Sakamichi, anh bạn thanh mai trúc mã Kuroko Tetsuya, cậu hàng xóm Echizen Ryoma, và cả ông chú Sakuragi Hanamichi nữa.Thế nhưng cái tổ chức này... vừa mới thành lập chưa bao lâu đã phải giải tán, ngay sau khi tôi thấy cậu hàng xóm nhà mình có thể bay lượn với một ngọn lửa bùng cháy trên đầu.-- Nghỉ! Nghỉ hết! Dẹp đi chứ làm ăn gì tầm này nữa! Đằng nào cũng có người dùng được cả siêu năng lực rồi, cái thế giới này còn cần gì đến khoa học nữa! Cần gì xe đạp với chả xe pháo?! Tôi không thèm làm nhà khoa học nữa đâu! Tôi đi vẽ truyện tranh thiếu niên (shounen manga) đây!…