choran | định mệnh
"Em thích anh ngay từ lần đầu gặp mặt.""Trùng hợp quá, anh cũng thích em từ lúc ấy."…
"Em thích anh ngay từ lần đầu gặp mặt.""Trùng hợp quá, anh cũng thích em từ lúc ấy."…
⚠️Warning: - Soulmate!AU- OOC (Out of character)!!!!!- Thêm một lần nữa, đừng bao giờ tin summary của mình!!!- Thật ra đây là một câu chuyện về "oan gia ngõ hẹp".Summary: Biển người mênh mông nhưng chỉ có duy nhất một người dành cho bạn. Xác suất để tìm thấy tri kỷ của mình trong tám tỷ người là quá nhỏ. Nhưng Moon Hyeonjoon và Choi Wooje, lại tình cờ tìm thấy nhau."Wooje, anh vốn không tin vào định mệnh""...""Đó là trước khi gặp em. Mà dù không phải định mệnh cũng chẳng sao. Anh sẽ tự mình tạo ra định mệnh, cho em và anh"…
Sẽ chẳng có ai chết vì một người hay chết vì không có tình yêu đâu, Choi Wooje cho là thế. Đây vẫn luôn là lập trường sống của cậu. Sau đêm chia tay, chẳng có gì thay đổi nhiều. Nếu có khác, chắc là khác ở mỗi chỗ, Wooje thấy cậu không thích mùa đông như bản thân vẫn hay tưởng, ngược lại, cậu mong cho thời tiết mau chóng đến mùa xuân. Chắc chắn mùa xuân sẽ đến, Choi Wooje sẽ quay trở về với cuộc sống của một người độc thân. © Cánh bướm đầu tiên rời khỏi miền hư ảo của những trang truyện cổ tích đến từ @quinahy…
Vườn trường x thanh mai trúc mãCậu mang tình yêu của tuổi nhiệt huyết thời cấp 3 đem hết tặng cô,nhưng cũng chẳng mong cô đáp lại...…
Chỉ đơn giản là chữa lành‧₊˚🖇️✩ ₊˚🎧⊹♡…
Chuyện kể về một cô gái tên Laila ngay và bạn cô Remy cả hai muốn thành một thần tượng nổi tiếng cô học học viện Ước mơ và mọi chuyện bắt đầu.....…
sjaoowkbfyzoapannsdkk…
textficwarning: truyện mất não, notp có thể nhảy ra bất chợt…
hà nội thứ 7 phải lên đồ90% là textfic, có chứa từ ngữ xấu, vui là chính (thi thoảng không vui)…
Từng bước đi trong đời nhau như một bản nhạc chưa hoàn chỉnh, lặng lẽ, mập mờ, không lời. Choi Wooje và Mun Hyeonjun, từng là mối tình không rõ ràng, nhưng thay vì bước tiếp chúng ta lại chọn im lặng không nói, không giải thích, không níu lại.Một hiểu lầm nhỏ, đủ để đẩy chúng ta ra xa đến tận cùng rìa của trái tim. Khi vũ trụ đưa ta trở về bên nhau, tưởng như thời gian đã cho mình cơ hội. Nhưng có những bản nhạc, dù vang lên đẹp đến đâu... cũng chỉ kéo dài đến đoạn cuối.Một câu chuyện tình lặng lẽ, day dứt, và không trọn vẹn, nơi tầng cuối cùng chính là nơi ta đánh rơi nhau mãi mãi.…
Choi Wooje chuyển đến khu xóm mới khi mới bốn tuổi, mang theo một thế giới riêng khép kín.Moon Hyeonjoon, cậu bé nhà bên hơn Wooje hai tuổi, là người đầu tiên ngồi xuống dưới tán cây ấy và ở lại.Từ thanh mai trúc mã đến những năm tháng thanh xuân, từ sự chở che lặng lẽ đến tình cảm không còn giấu được, họ lớn lên cùng nhau, học cách yêu và học cách ở lại.Một câu chuyện chậm rãi, dịu dàng, về hai con người đã chọn trở thành nhà của nhau.…
Khôn Đình là Couple chính ( Khôn công - Đình thụ )Thừa Hạo là couple phụ ( Thừa công - Hạo thụ )đọc đi rồi biết ><…
Warning R-18có liên quan đến kì chuyển nhượng , chưa beta , fanfic không liên quan đến đời thật xin đừng bế truyện ra khỏi đây…
Han Wangho, Ryu Minseok, Choi Wooje là anh em ruột cùng mẹ khác cha, cả ba người lớn lên trong sự ghét bỏ của mẹ và không có tình yêu thương của gia đìnhTrong một lần bị tai nạn chung mà cả 3 người cùng xuyên không vào cơ thể cùng gương mặt cùng tên. Han Wangho với 27 cái mùa xuân chưa có mảnh tình vắt vai mà đùng cái thành vợ ông chú 30 tuổiRyu Minseok không có ý định yêu đương mà xuyên cái thành vị hôn thê của người ta rồi. Choi Wooje thì với cái đầu óc trẻ nhỏ vẫn còn được hai anh trai cưng chiều mà xuyên một cái thành em trai nuôi của một tên đầu bạc mặt rất chi là khó ưa…
''cậu là kẻ đầu đường xó chợ, còn anh lại là hoa ươm trong lồng"…
tổng hợp đoản do tớ tự viếttớ chỉ mới bắt đầu viết truyện thôi nên có j sai sót mong mọi người bỏ qua và góp ýMình xin chân thành cảm ơn…
Đúng như tựa đề trên, mị xả ảnh và có vài điều cần chú ý:1. Nếu như muốn xin hình (từ mạng post lên ) là hỏi qua trước á2. Vẽ ko đẹp lắm và vẽ nữ đc hơn vẽ nam3. đôi khi vẽ lồng đủ thứ kiểu thể loại vô nên thông cảm (đồ vật, người, chibi, v...v...) mong mọi người ủng hộ…
Truyện chỉ là hư cấu, không gán ghép lên người thật.Tác giả: Narin-Riin…
_Biết là nó sẽ đau nhưng vẫn cứ với tới_Chịu đau một chút_Hạnh phúc nhỉ_Thật sự hạnh phúc rồi?…