Chuyện tôi yêu người
Tài liệu mật về một cuộc tình vừa chớm nở đã tàn phai~…
Tài liệu mật về một cuộc tình vừa chớm nở đã tàn phai~…
"tuy em không gắn bó với tôi được lâu như cafe Kim,nhưng tôi yêu em hơn là Cafe Kim ."…
Tôi đơn phương tên đó hai năm, để làm gì nhỉ ? Một lời tỏ tình bị từ chối chăng ?…
xem tự biết…
"Eo ơi, đúng là đồ con mèo."…
cốt truyện: Xoay quanh về cô gái yêu thầm Tần Triệt, với những tình huống dở cười cũng buồn bã, cô gái ấy cứ nghĩ đã quên đi chàng trai đó...nhưng bỗng một hôm, cô nhận ra chàng trai Tần Triệt lại chính là sếp của mình!!?…
An Vy - một cô gái sống nội tâm, ít bạn, vừa chuyển đến trường mới trong năm học lớp 11. Cuộc sống học đường ban đầu khá nhạt nhòa cho đến khi cô quen Duy - cậu bạn cùng lớp, năng động, ấm áp và luôn nở nụ cười rạng rỡ.Duy là người đầu tiên chủ động bắt chuyện, mượn sách, chia đôi hộp bánh, hay đơn giản hỏi: "Cậu ổn chứ?". Những quan tâm tưởng chừng nhỏ nhặt ấy khiến An Vy dần mở lòng. Cô thầm thích cậu nhưng không dám nói, chỉ âm thầm ghi lại mọi điều liên quan đến Duy trong một cuốn sổ tay nhỏ, gọi đó là "kỷ niệm đẹp của tuổi 17".Thế nhưng, khi tình cảm vừa chớm nở thì Duy đột ngột rời đi vì gia đình chuyển công tác. Không lời hứa hẹn, không giữ liên lạc - chỉ còn An Vy ở lại với những cảm xúc chưa kịp nói ra.Nhiều năm sau, Vy trở về nước trong khoảng thời gian dài du học. Giữa những ký ức ùa về, Vy hiểu ra: có những người đi qua không để ở lại, nhưng lại là đoạn thanh xuân đẹp nhất mà ta từng mượn - và mãi mãi không muốn trả.…
"Cả thế giới đều biết em thích anh, duy nhất chỉ có anh là không biết."…
Chỉ là những trích dẫn mà mình vô tình sưu tầm và yêu thích.…
Thù hận đời trước cớ sao lại đổ tất cả lên đầu của thế hệ sau. Hai con người, hai thế giới khác nhau vậy mà vì ân oán đời trước gắn họ chung một chỗ."Cảnh Sơn, em chưa bao giờ nghĩ anh lại có sự chịu đựng bền bỉ đến vậy. Yêu thương con gái kẻ thù, chăm sóc, yêu thương cô ấy đưa cô ấy lên đến cõi thiên đường. Ấy vậy mà, mọi thứ cô ấy có chỉ là một kế hoạch mà anh đã sắp xếp từ trước. Cảnh Sơn, em hỏi anh? Có một giây hay ít nhất một khắc nào anh yêu em chưa?" Dừng một chút cô nói tiếp " À, tại sao em lại quên mất, con người của anh chẳng bao giờ có tình cảm. Hẳn là em đã hoang tưởng rất nhiều "Phạm An Nhiên mĩm cười chua chát, nước mắt cũng chẳng cầm được cứ thi nhau tuôn trào "Phạm An Nhiên cô nói đủ chưa? Đơn ly hôn tôi đã ký . Cô hãy chấp nhận đi. Tôi chưa bao giờ yêu cô, những thứ tôi cho cô vốn đã được tôi sắp xếp từ trước cả rồi . "_ Trần Cảnh Sơn vòng qua eo một người phụ nữ lướt qua mặt cô.Ân oán hay tình yêu liệu họ có tìm ra được thứ mà họ cần nhất không?. Tác phẩm có lẽ còn hơi sơ xài mong được sự góp ý của mọi người.…
Kí ức lặng rơi bên những cánh hoa tàn...…
Ai trong đời mà không đơn phương, đơn giản chỉ là thích, là sự hâm mộ, là cảm xúc khác lạ. Đơn phương không hẳn là sai nhưng không bao giờ là đúng. Chỉ có đơn phương chúng ta mới biết được cuộc sống của chúng ta vẫn còn những điều tốt đẹp xung quanh. Crush cũng chỉ làm chúng ta tự buồn, tự vui, tự kỉ :> ! Nhưng đôi khi đơn phương cũng có những điều thú vị !…
Những mẩu chuyện nhỏ, ngắn, cực ngắn của mấy người tui biết và mấy người tui thích. Tui sẽ đề ở ngay title cặp đôi chính trong truyện để mấy thím không phàn nàn là đọc nhầm cặp mình không thích. Lưu ý là main char sẽ luân phiên nhau hai người: Sunny của SNSD và Jiyoon của 4minute.…
Một chút chia sẻ nho nhỏ của một bông hướng dương chẳng là gì giữ vũ trụ rộng lớn nhưng luôn bền bỉ dõi theo ánh mặt trời rực rỡ của nó...Cùng chia sẻ với mình nhé!…
" LỜI TỎ TÌNH MUỘN MÀNG "Mô tả: Lee là một chàng trai gầy gò, nhút nhát nhưng dịu dàng như gió thoảng. Cậu sống lặng lẽ trong thế giới của riêng mình, nơi những cảm xúc dành cho Kura cứ lớn dần lên theo năm tháng, mà chẳng một lần dám thốt ra. Kura là một cô gái thục nữ, nhẹ nhàng như một bản nhạc trầm, có đôi mắt biết cười và nụ cười toả sáng như ánh nắng khiến người khác cảm giác như bị thiêu rụi bởi ánh nắng đó. Giữa họ là một khoảng cách mong manh, tưởng có thể rút ngắn chỉ bằng một câu nói... nhưng Lee lại mãi không kịp. Khi lời tỏ tình được thốt ra, cũng là khi trái tim ấy ngừng đập. Khi chiếc khăn được trao đi, cũng là lúc đôi bàn tay cậu không còn đủ ấm để giữ lấy người mình yêu. Đây không phải là một chuyện tình đẹp mà là một bản nhạc buồn chậm rãi, thấm đẫm, và để lại dư âm nhức nhối.…
- Một chút văn thơ làm nên cuộc sống đậm màu sắc, cảm xúc dễ kiểm soát qua từng con chữ...Mỗi người một góc nhìn, mỗi người một cảm nhận...…
Thanh xuân như một lý trà #thanh xuân…
Tâm tư dấu sâu trong đáy lòng. Tôi chẳng thể nói được với bất kì ai, đành nói với chính mình mà thôi...…