Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tố Tử Thiên đã trót thích Tộ Ân Triệu nhưng lại không nhận ra. Khi lớn thì cậu đã nhận ra tình cảm mà mình dành cho Tộ Ân Triệu nhưng lại sợ cậu ấy kinh tởm mình nên đã giấu suốt 10 năm. Đến năm 18 tuổi thì cậu lấy hết cam đảm để tỏ tình. Cậu sợ anh lại không đồng ý nhưng may thay sao tình cảm của cậu lại được anh công nhận…
Giới thiệu:Tôi cùng gia đình bắt đầu hành trình tìm người ông đã mất nơi chiến trường loạn lạc nhằm hoàn thành nguyện vọng cho người bà tóc bạc vì nhung nhớ.Thời điểm dự định bắt đầu, là lúc bao chuyện oái oăm kéo đến. Chặng đường tìm ông hoá ra không phải chỉ di chuyển để đến nơi cần mà còn đối diện với những việc mà cả cuộc đời tôi cũng chưa từng nghĩ đến.Bóng khói đen mang tiếng cười khúc khích cứ vang lên dai dẳng... lúc ngả ngớn khi đậm sắc bi thương!Mái tóc dài của ai vương trên vai như mây như tuyết với sắc đỏ tươi, đeo bám theo tôi trên mọi nẻo đường.Đoàn người cứ đi, đi về trước giữa bốn bề khói trắng vây kín, hơi lạnh lẽo xoáy vào tận máu tận xương, chuyến hành trình tìm ông, liệu có thực hiện được như ý nguyện ban đầu? Chính tôi đã không dám chắc... khi sau lưng, chẳng biết bao nhiêu vong linh đang từng bước tới gần.…
Tình cảm đơn phương của Mai Anh đối với Dương Phong là một bước ngoặc khiến cô đánh mất tất cả những thứ cô đang có hiện tại. Nếu có thể cho cô chọn lại cô sẽ không bao giờ chọn yêu hắn...…
[Truyện đã hoàn - đang update] Mẫn Uyên, một cô gái hiện đại và mê ngôn tình, đột nhiên xuyên không vào cuốn tiểu thuyết thú nhân cô đang đọc dở. Oái oăm thay, cô lại trở thành An Nhược Đình - nữ phụ phản diện với số phận bi thảm: bị các Thú Vương căm ghét và cuối cùng bị xé xác vì hãm hại nữ chính!Với một Hệ thống "Chinh phục Thú Vương" bí ẩn trong đầu, Mẫn Uyên buộc phải thay đổi vận mệnh. Cô phải sống sót, và quan trọng hơn, chinh phục trái tim của ba vị Thú Vương hùng mạnh rải rác khắp các lãnh địa.Từ việc đối mặt với sự lạnh lùng và khinh thường của Hắc Phong, Thú Vương Hổ Xám, cho đến việc tìm cách sống sót trong môi trường hoang dã khắc nghiệt, Mẫn Uyên dần khám phá những năng lực mới và sức hút tiềm ẩn của bản thân. Liệu cô có thể hóa giải lời nguyền nữ phụ, biến thù thành yêu, và trở thành Nữ Hoàng của Thú Nhân Giới, hay sẽ đi vào vết xe đổ của An Nhược Đình?…
Những đứa bạn zỏm sẽ chỉ luẩn quẩn trog lời giả dối . Sẽ luôn chơi vs bạn vì toan tính , mục đích => lợi dụng ...Chỉ những đứa bạn tốt ms thật lòng vs bạn mà luôn nghĩ đó là điều hiển nhiên mặc dù nó luôn biến bạn thành thú vui of nó !!! *-* , Haizzzz....Mà tr này là cái chuồng tổ hợp toàn những điều vi diệu, là hỗn tạp của 1 nền văn chương lâu đời.( Ảh bìa là của EXO nhưg ko liên wan đến XÔ đâu ạ !!!)…
Thể loại:cuộc sống sau hôn nhân muôn màu muôn vẻ,ai rồi cũng có lúc thay đổi duy chỉ có chân tình thực cảm là nguyên vẹn.Nhân vật:Vương Nhất Bác_Tiêu Chiến Vì hâm mộ cp này nên sản sinh ra bộ truyện đầu tay,có gì sai sót mong mọi ng đừng nắm đá....thank you very much!…
GẶP EM GIỮA XỨ NAM KỲMột chuyện tình "trái khoáy" giữa hai cô gái trong thân phận oái oăm giữa thời đại đầy lễ giáo.Thể loại: Xuyên không · Girl love · Cổ trang Việt Nam · Hài hước · Lãng mạn · Drama gia tộc----"Nhà họ Trần chỉ nhận cháu trai. Con gái? Không tồn tại trong gia phả!"⸻ Giữa bão tố lòng người, chỉ có tình yêu là thật.Minh Huy - từ một người chỉ biết cười nói, phải trở nên cứng rắn, kiên cường, đứng lên bảo vệ người mình yêu.Diễm Ngọc - từ một tiểu thư đoan trang, chấp nhận đánh đổi mọi quy chuẩn đạo lý để ở cạnh người con gái mình yêu.----Minh Huy - mang "mệnh âm dương bất định", là đứa con của định mệnh, của cả thế gian lẫn nghịch thiên…
Có những chuyện vụn vặt cứ ngỡ là bình thường, như đối với tôi lại là bao hạnh phúc. Tôi yêu một người đàn ông hơn mình bốn tuổi, anh luôn làm tôi cảm thấy buồn nôn khi gọi hai chữ "em yêu". Anh điển trai, ấm áp lại dịu dàng. Anh tên Đỗ Duy Chương.Trí nhớ tôi vốn kém, có rất nhiều chuyện trước đây, dù là vui buồn, hạnh phúc hay đau khổ đều bị tôi ném vào "lãnh cung" hết. Cho nên, Chương rất lo lắng việc một ngày nào đó tôi sẽ quên mất anh là ai. Kết quả, sau khi kết hôn, anh liền bắt tôi phải ghi lại những chuyện đã gặp trong ngày. Dù đó có là những chuyện cỏn con.Tôi nghĩ, anh toàn làm quá lên. Tôi khẳng định mình vô cùng khỏe mạnh, nên việc quên mất anh là không thể nào. Nếu quên đi anh chẳng khác nào tôi sẽ quên đi gia đình bạn bè và thậm chí còn không biết mình là ai hay sao? Không đời nào như thế.Tuy nhiên, chuyện ghi ghi chép chép thế này, tôi thấy cũng chẳng có tác dụng "lưu giữ" được trí nhớ của tôi bao nhiêu. Vì tôi có nhớ đâu mà ghi. Bữa đực bữa cái, ngày ghi ngày không, đến một hôm Chương bất ngờ kiểm tra, liền ôm tôi than khóc:- Em yêu, em còn nhận ra anh là ai không? Hay mình đi bệnh viện kiểm tra nhé!Đột nhiên tôi lại nhớ ra:- Chẳng phải hai hôm trước chúng ta vừa đi kiểm tra sao? Bác sĩ còn bảo anh bị máu nhiễm mỡ nữa.- Nói! Cô là ai? Vợ tôi đâu? Vợ tôi không thể nhớ được những chuyện nhỏ nhoi thế này đâu.Tôi thì thầm bày tỏ:- Với em, liên quan đến anh đều là chuyện lớn.Chương hoảng hốt hét:- Vợ tôi không biết nói lời ngọt ngào. Cô là ai? Trả vợ tôi đây!Kết quả, tôi phạt anh ra lang cang sân th…
Một đóa hoa mặt trời cô độc, lạc quan, kiêu hãnh và ngang tàng đang cố gắng sống đúng nghĩa như một đóa hoa mặt trời thực thụ. Đóa hoa ấy mang cả đời mình mà trải ra cùng vũ trụ và hàng triệu trái tim. Đóa hoa ấy sẽ viết về cuộc hành trình của chính nó, từ khi nở cho đến lúc tàn lụi.Hoa Mặt Trời sẽ luôn luôn hướng về một mặt trời duy nhất, dù ánh mặt trời sẽ có lúc dữ dội, gay gắt, làm nó đau đớn. Hoa Mặt Trời vẫn ngẩng cao đầu như thế, bởi lẽ đó chính là sứ mệnh của nó. Nó biến ánh sáng mặt trời ấm áp thành màu vàng rực rõ trên thân thể nó. Nó sẽ là một mặt trời nhỏ trên mặt đất, gần gũi hơn và cũng giàu yêu thương với cây cỏ cùng muôn loài. Cho đến khi tàn lụi, nó vẫn luôn là một đóa hoa mặt trời.…
Author: NacrissaRating: TPairing: VKook (main), MonJin, JiHope, Suga FA =))))Category: Longfic, Cổ trangDisclaimer: Các nhân vật thuộc về nhau nhưng không ai thuộc về tui :’( SummaryMưa.Mưa rơi tầm tã,rơi xuống khuôn mặt xinh đẹp của hắn, như muốn rửa trôi hết những giọt nước mắt vương trên khóe mi,hết những kỉ niệm và đau khổ mà mối tình đó gây ra. Những vết thương hằn sâu trong trái tim đã trở thành những vết sẹo sâu hoắm,mỗi khi nhìn thấy người, vết sẹo đó lại càng lúc càng sâu,nhấn chìm trái tim hắn trong hối hận và đau khổ.Trong vườn đào,một thiếu niên với đôi mắt trong veo đã hỏi hắn “huynh à, tại sao hoàng thượng lại luôn ở trong hoàng cung? Cả thiên hạ này là của người, vậy mà người chỉ ở trong hoàng cung với bốn bức tường như vậy,người không thấy buồn sao?” .Đến bây giờ,ngay cả hắn hay cả hoàng thượng đều không trả lời được câu hỏi đó,nhưng từ lúc đó,hắn đã có dự cảm không hay về những điều sắp xảy ra.Ngày lễ sắc phong,vẫn là thiếu niên đó,vẫn là khuôn mặt xinh đẹp đến kinh tâm động phách đó nhưng đã không còn nét ngây thơ mà là sự ưu buồn và lạnh lùng trong đôi mắt. Còn hắn thì cúi người trước y,cổ họng phát ra từng tiếng thỉnh an,khô khốc,lãnh đạm.Ngày tuyết trắng ngập trời,thiếu niên đó,một thân áo đỏ,kiều diễm,xinh đẹp,như bông hoa bỉ ngạn nổi bật trên nền tuyết trắng. Bông hoa xinh đẹp đó chạy đến bên hắn,khuôn mặt lạnh lùng,bi phẫn nhưng từng câu hỏi thốt ra lại ứ nghẹn,như thấm đẫm từng giọt nước mắt: “Huynh đã từng nói sẽ bảo vệ ta,tại sao lại buông tay? "…
Trông đợi mõi mòn chờ ngày anh về, ngày cô sẽ là vợ anh, người bạn thanh mai trúc mã của cô. Khi thấy bóng hình xa xa quen thuộc đó, cô chết đứng khi thấy anh đang trong tay, ôm ấp người con gái khác, rồi anh cho cô một câu " Cô là ai, tôi phải biết cô sao ?" Anh nhìn cô lạnh lùng.Bữa tiệc hôm đó, ngày anh đính hôn cũng cô gái khác, cô đau lòng như cái gì đó đâm thật mạnh vào tim, cô cố giải thích cho anh nhớ lại, nhưng đổi lại là sự chán ghét của anh. Cô tuyệt vọng, cũng cái đêm hôm ấy cô bị chính người anh trai của mình bỏ thuốc đưa cho người ta. Vận mệnh oái oăm, người phụ vụ đưa cô đi nhầm phòng, đụng phải một ác ma, giết người không đền mạng.Từ đêm đó, cô dây dưa không rõ với ma quỷ, sống trong sự hành hạ không bằng chết.…