Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thầy giáo thực tập Choi Yeonjun kéo tay hội trưởng hội học sinh Choi Soobin về ra mắt gia đình ngay sau khi gặp mặt được 3 lần.Author: @2ofusybBegin: 19/9/2020End: 30/4/2021highest ranked #1 yeonbin#1 junbin…
xây dựng một series trúc mã trúc mã, thuần khiết. có thể sẽ có ooc."nhìn thì giống như tớ luôn bám lấy cậu.""nhưng thật ra là cậu luôn dung túng tớ."tên gốc: 星夜缱绻tác giả: 爱上忙内是我的宿命edit bởi: me!nguồn: https://weibo.com/5679107053/5210765319472291bản edit đã có sự đồng ý của tác giả, chỉ đăng tải duy nhất tại wattpad. vui lòng không đem đi nơi khác.bản edit có sự hỗ trợ của quicktrans nếu phát hiện ra lỗi sai, xin hãy comment góp ý lịch sự.…
"Anh ơi... cởi áo ra cho em xem đi..." Seonghyeon thút thít, ngước đôi mắt đỏ húp, ngập tràn giọt nước nhìn hắn, giọng nghẹn ngào van xin.Keonho khựng lại, đôi mắt hẹp dài thoáng chao đảo. Hắn vội vã siết chặt vòng tay, vỗ nhẹ lên vai em để đánh trống lảng. "Không có gì đâu Chíp...""Em bắt anh cởi ra." Seonghyeon nấc lên, hai bàn tay run rẩy bấu chặt lấy vạt áo sần sùi của hắn, ánh mắt kiên định đến đau đớn. Hắn dối em bao nhiêu lần rồi, em không muốn bị hắn giấu giếm thêm một giây phút nào nữa.Trước sự kiên quyết và ánh mắt rớt lệ như mưa của đứa em nhỏ, Keonho đành bất lực thở dài. Hắn chầm chậm ngồi dậy, gạt lớp áo sơ mi cũ sần sùi rách rưới ra khỏi bờ vai rộng, cởi phăng chiếc áo thun mỏng bên trong ra.Bóng tối chập chờn từ ngọn đèn dầu soi rọi lên tấm lưng gầy gộc nhưng vững chãi của Keonho. Seonghyeon nhổm người lên, và khi bóng dáng tấm lưng ấy hiện ra trọn vẹn trước mắt em, Seonghyeon vỡ òa khóc nấc lên thành tiếng, toàn thân run rẩy đến mức suýt ngã quỵ.Tấm lưng từng là chỗ dựa vững chãi nhất cuộc đời em giờ đây chật kín những vệt sẹo chằng chịt, bầm tím và những vệt thương bầm máu tươi rói do đòn roi tàn nhẫn từ gậy gỗ và gạt sắt ở lò gạch. Có những vệt sẹo cũ chưa kịp lành đã bị nát ra bởi những trận đòn mới. Seonghyeon đưa bàn tay run rẩy chạm nhẹ vào một vệt bầm tím bên mạn sườn hắn, chỉ một cú chạm nhẹ hờ như lông vũ, cơ thể Keonho đã khẽ giật nảy lên, sống lưng hắn cứng đờ, một tiếng nén đau khẽ thoát ra qua kẽ răng nghiến chặt."Anh Keonho ơi... Đau thế này... sao an…
đồng hồ điểm mười hai giờ đêm, không có cơn tỉnh giấc, không có ánh nhìn của ai, không có muỗi, không có lời từ chối, không có sự bỏ lỡ nào. ahn keonho và eom seonghyeon đã đến với nhau như vậy.sau này như thế nào, không ai biết cả. keonho không biết, seonghyeon cũng không biết. nhưng chúng nó biết, giao thừa đêm ấy, chúng nó có nhau. và có những lời hứa, không bao giờ bị bỏ quên.…
Martin vô tình phát hiện ra bí mật của cậu em áp út cùng nhóm. Và kể từ đó, cơn ác mộng của Eom Seonghyeon chính thức bắt đầu.Couples: marhyeon (main), keonhoon (side), keonhyeon (side)⚠️ Warning:OOC OOC OOCCó nói bậy, chửi tụcCó tình tiết, câu từ gây khó chịu16+?📌 Mọi tình tiết trong fic đều là giả và không liên quan đến người thật.📌 Bôi đen nhân vật chỉ để phục vụ cốt truyện.📌 Không tình dục hoá các nhân vật dù chỉ là giả tưởng.📌 Viết để thoả mãn trí tưởng tượng sìn OTP, không có ý bôi nhọ hay xúc phạm ai.…