martin' cà chua
martin là một trái cà chua lớn,còn pháp danh của em lại là thích cà chua 🍅…
martin là một trái cà chua lớn,còn pháp danh của em lại là thích cà chua 🍅…
⚠️Warning⚠️ Bộ này không dành cho người nghiêm túc. Vì Keonho chưa kịp khóc thì đám công đã tự đánh nhau trước rồi.• Một chiếc oneshot chữa lành nhưng chữa tới đâu hỗn tới đó. Keonho chỉ muốn sống yên ổn, tiếc là cả thế giới đều muốn yêu em.• All Keonho nhưng người khổ nhất chưa chắc là Keonho. Có thể là cái giường, cái sofa, hoặc hàng xóm tầng dưới.• Bộ truyện dành cho những ai thích: ghen tuông trẻ con, tranh nhau đút đồ ăn, drama lúc 2 giờ sáng và một bé thụ bất lực trước dàn công bị khùng vì mình.• Nhiều người thích Keonho quá nên đôi lúc em ấy mất quyền được yên thân.• Đây không phải hậu cung. Đây là một cuộc chiến tâm lý trá hình dưới danh nghĩa "anh chỉ muốn ôm em ngủ thôi".• Oneshot này có đủ: ngọt ✔ hài ✔ dính người ✔ ghen vô lý ✔ đòi chia tay lúc 1h sáng rồi 1h05 quay lại đòi ôm ✔• Keonho mỗi ngày đều tự hỏi: "Mình đáng yêu tới mức đó hả?" Còn đám kia thì: "Ừ."• Một câu chuyện nơi Keonho chưa từng nói "em cô đơn", nhưng luôn có năm người tranh nhau trả lời "vậy ngủ với anh đi".• Bộ này không có villain. Villain lớn nhất là tính chiếm hữu của mấy ông công.• Nếu bạn thích cảm giác cả thế giới đều thiên vị một người, chúc mừng, bạn tìm đúng truyện rồi đó.…
Thuê người yêu để dẫn về ra mắt, thế mà thuê đúng nyc…
lèo nhà lèo nhèo…
Chỉ là hư cấu, đọc giải trí, không áp dụng lên người thậtOOC‼️OOC‼️…
lưu ý : truyện thuần yêu đương, sến súa, khuyến cáo không đọc nếu không có tâm hồn đường mật.…
Lưu ý : 18+ Ahn Keonho chưa bao giờ cảm thấy bất lực như thế này , thế quái nào thằng anh thân thương của nó lại có suy nghĩ này vậy? " Martin ? Anh nghĩ rằng việc bú mỏ , hôn hít người khác là việc bình thường đối với bạn bè hả ? "…
ooc, cringekhông có được theo người lạ về nhà nghe chưa?…
🚫 MỌI NHÂN VẬT VÀ TÌNH TIẾT TRUYỆN ĐỀU KHÔNG CÓ THẬT VÀ TOÀN BỘ LÀ TƯỞNG TƯỢNG VUI LÒNG KHÔNG DÙNG LỜI LẼ XÚC PHẠM KEONHO VÀ CÁC NHÂN VẬT 🚫_____________________________________Y/n yêu nụ cười của Keonho, yêu tất thẩy những thứ thuộc về cậucậu nhóc khóa dưới mà cô đã yêu thầm suốt hơn một năm, đôi lúc vì sự trẻ con mà không biết khiến tim cô đau đớn bao nhiêu lần rỉ máuKeonho không tệ, không phải kẻ thích mập mờ với tình yêu vô định. Chỉ là đôi khi cậu chẳng xác định được thứ cậu cần làm mà vô tình làm tổn thương Y/n_______________________________________…
ahn keonho ghét cà chua…
Đam mê thì hãy theo đuổiVì nhờ đam mê em mới được gần anh..Lưu ý: truyện fanfic của tui là ảo, không có một chi tiết nào là thật hết. Nên tui mong các bạn sẽ hiểu ra và không đem sự kiện thực gắn vào chuyện nhe ạ!! Yêu yêu rất nhìu <3…
"cơ bản là dị"GIẢI TRÍ GIẢI TRÍ GIẢI TRÍ…
ahn keonho sau khi đá kim juhoon tự nhiên hối hận, thế quái nào liền lên kế hoạch muốn cua lại người ta?-…
kiss lằm kiss lốn…
trùm trường tinh tế…
"Có những người đến để thắp sáng đời nhau, và rồi biến mất như mặt trời lặn sau những tầng mây, chỉ còn lại ánh sáng dẫn lối trong ký ức."…
Sau một lần cãi nhau, Seonghyeon đứng đợi Keonho dưới cơn mưa chiều dù không chắc cậu có quay lại hay không. Giữa khoảng lặng và những cảm xúc bị che giấu, cả hai cuối cùng cũng chọn đối diện với nhau bằng một cái ôm, để nhận ra rằng dù có tổn thương hay im lặng thế nào họ vẫn luôn muốn quay về bên đối phương.…
Sean dụ Cún làm gì đấy?r18,ooc,tình tiết gây khó chịu cho người đọc.Không đọc nếu bạn nhạy cảm với các yếu tố trên!…
"Có những người xuất hiện trong đời ta, dịu dàng như một cơn mưa rào mùa hạ, nhưng lại để lại vết sẹo rát buốt cả một mùa đông."Kim Juhoon là một nhành cỏ dại mọc lên giữa những kẽ nứt của số phận. Trong ngôi trường dành cho những kẻ đứng trên đỉnh cao, cậu chỉ là một cái bóng mờ nhạt với bộ đồng phục sờn cũ, đôi bàn tay còn vương mùi khói bếp từ quán ăn nhỏ và một trái tim chắp vá sau những đổ vỡ của gia đình.Thế nhưng, thế giới tẻ nhạt của cậu bỗng chốc đảo lộn bởi sự xuất hiện của bốn "vị thần": James, Martin, Seonghyeon và Keonho. Họ ưu tú đến mức cực đoan, họ thực tế đến mức hoàn hảo, và họ dành cho cậu sự tử tế đến nghẹt thở. Họ che ô cho cậu dưới mưa, bảo vệ cậu khỏi những lời giễu cợt, và trao cho cậu những ảo tưởng ngọt ngào về một bến đỗ bình yên.Juhoon đã đem lòng thương họ như một lẽ lẽ đương nhiên, một thứ tình cảm thầm lặng nảy mầm trong bóng tối suốt những năm tháng lớp 10, lớp 11. Cậu yêu bằng tất cả sự tự ti và chân thành của một đứa trẻ không có gì trong tay.Nhưng thanh xuân chưa bao giờ chỉ có màu hồng.Từ những rung động vụng về thuở học trò đến trò đùa nghiệt ngã của những năm tháng đại học; từ những lời hứa hẹn dưới tán cây bằng lăng đến sự xa cách lạnh lùng nơi công sở hào nhoáng. Khi Juhoon đứng ở vị trí thư ký, nhìn những người mình từng thương bằng cả sinh mạng giờ đây đang ân cần bên những bóng hồng khác, cậu mới bàng hoàng nhận ra:Hóa ra, sự tử tế của những người giàu có đôi khi chỉ là một loại trang sức, còn tình yêu c…