Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
#nhuoccong #songtinhcong #np #ntrNội khố - thượng bộ kết thúc + hạ bộ tới 110 tiết (song tính tổng công NP+NTR)Cao Kiệt tay trái kéo lấy đại rương hành lý, tay phải cầm lấy bao lớn chăn ga giường đứng ở 1021 cửa phòng ngủ. Đến ký túc xá phía trước phụ đạo viên liền dặn dò qua, nhà này mới xây ký túc xá đại lâu tối bên cạnh số 21 gian phòng đều là ở túc quản, trừ bỏ 10 lâu.Ở đây Cao Kiệt gặp được 3 cái lão công (3 thụ), đều là cao phú soái đè ra yêu yêu yêu (^∇^)ノ♪Thịt văn ngon lắm, lôi giả chớ nhập!…
Thể loại: Nguyên sang, Bách hợp, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Cường cường , Chủ thụ , Sảng văn , Nhẹ nhàng , Đô thị tình duyên , 1v1Chẳng qua là ở tổng tài văn phòng ngủ một giấc, tỉnh lại lại phát hiện chính mình đột nhiên không thể rời đi tổng tài năm mét xa, nếu không liền sẽ bị một cổ không biết tên lực lượng mạnh mẽ kéo về tổng tài bên người.Thịnh Nhược: Đậu má......Bất đắc dĩ hai người bắt đầu ở chung sinh hoạt, mấy phen thực nghiệm, kết quả lại có một cái đến không được phát hiện.Hoài Phó Mặc ( đem Thịnh Nhược để ở góc tường ): "Làm hôn một lần có thể tách ra một phút đồng hồ, hôn sâu một lần có thể tách ra nửa giờ. Ngày mai ta muốn đi nơi khác đi công tác, nửa giờ không đủ."Thịnh Nhược: "...... Cho nên?"Hoài Phó Mặc ( nhìn về phía nàng phía dưới, hơi hơi mỉm cười ): "Ngươi nói đi?"Thịnh Nhược: "......"Phúc hắc tổng tài ngự tỷ công X phun tào cấp dưới ngự tỷ thụ.Tô sảng ngọt sủng văn.Chủ thụ, 1v1, he.Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Hoài Phó Mặc, Thịnh Nhược ┃ vai phụ: Thịnh Lâm, Trương Chi Thạc ┃ cái khác:nguồn: https://wikidich.com/truyen/gan-chut-nua-ta-mot-chut-gl-W7ThcVS4CBdAaNHR…
Những người sinh ra trong những gia tộc tài phiệt hàng đầu Hàn Quốc, phía sau những ánh đèn của những bữa tiệc xa hoa là cuộc cạnh tranh quyền lực giữa các tập đoàn tài phiệt, những bí mật gia đình và các mối quan hệ được giấu kín. Câu chuyện theo chân họ khi phải đối mặt với tình yêu, tham vọng và cả những sự lựa chọn thay đổi cả gia tộc. Đây là tác phẩm hư cấu (fanfiction).…
Truyện edit khi chưa được sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không reup. ThankssNhan Nghiên xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, trở thành nhân vật phản diện (vai ác) số một trong sách. Vai ác này là thiên kim lưu lạc của Minh gia, trở lại Minh gia một lòng muốn chiếm đoạt gia sản thừa kế từ chú nhỏ, không ngờ chưa kịp xử lý chú nhỏ, thiên kim thật đã trở lại, vì thế vai ác bị đuổi ra khỏi nhà còn bị chú nhỏ vô tình xử lý. Xuyên thành vai ác, Nhan Nghiên thề quyết không mơ tưởng gia sản của chú nhỏ, quyết không vi phạm ý tứ của chú nhỏ, quyết không ngăn cản chú nhỏ theo đuổi nữ chính, giữ được mạng và tìm cơ hội nói cho chú nhỏ, "Kỳ thật cháu không phải Minh tiểu thư thực sự"Chú nhỏ nghe xong kéo kéo cà vạt, ý vị thâm trường cười "Phải không, nếu thật đúng thì tốt quá"Nhan Nghiên: "??????"Ai nói cho cô điều này có nghĩa là gì vậy. Nữ chính bề ngoài "không sợ trời không sợ đất" trước mặt chú nhỏ lại vô cùng nghe lời vs nam chính như bá đạo tổng tài kỳ thật không bá đạo chút nào.Nam nữ chính không có quan hệ huyết thống!!!!!Không có!!!!#giới giải trí #ngọt văn #xuyên thư #sảng vănVai chính: Đường Đường (Nhan Nghiên)Bình luận ngắn: Cốt truyện mượt, hành văn dí dỏm thú vị, nam nữ chính tính cách tươi sáng, hai người yêu thầm nhau lại ẩn nhẫn, ngọt không ngược.…
"Tôi đã chĩa súng vào đầu anh. Nhưng viên đạn đó... chưa bao giờ nhắm đúng tim."Bảy năm trước, anh cứu cô. Không bằng lòng nhân, mà bằng một giao kèo.Bảy năm sau, cô chĩa súng vào anh. Không vì thù hận, mà vì một người khác đáng được sống.Họ chưa từng gọi tên nhau bằng giọng nhẹ nhàng.Chưa từng nói ra cảm xúc.Chỉ có những đêm trực giao ca không ai lên tiếng. Chỉ có tiếng bước chân chậm lại khi đi qua hành lang có người kia đứng cuối góc.Và đến khi tất cả sụp đổ, khi cò súng được bóp...Họ nhận ra, điều duy nhất họ từng giữ được, là một viên đạn đã lệch khỏi tim.LƯU Ý! Không giống bản gốc 100%!…
Pairing: Sanzu Haruchiyo x Akashi Takeomi (SanTakeo)/ Cameo RanRin.Tags: OOC, Incest, HE.Summary:Sanzu Haruchiyo có thể tàn nhẫn với cả thế giới, nhưng chỉ dịu dàng duy nhất với một mình Akashi Takeomi.…
Nhóm tội phạm "Mặt Nạ" bốn người đào thoát tới quê của lão Kỷ ở thành phố D, gây ra ba vụ lớn, sau đó biệt tăm biệt tích. Có người đoán bọn chúng sẽ tới Côn Minh để bổ sung thêm súng ống đạn dược. Nhưng chỉ mấy ngày sau, thi thể của ba tên trong nhóm "Mặt Nạ" đã bị phát hiện, hoài nghi là do tranh chấp nội bộ.Kẻ còn lại leo lên chuyến tàu từ thành phố D tới thành phố A, ngồi đối diện hắn là một cậu thanh niên đeo kính.Bởi lo trộm đồ trên tàu, trong chuyến hành trình kéo dài suốt mấy ngày mấy đêm, hành khách nào cũng kè kè hành lý bên mình, không dám rời mắt. Người thanh niên này cũng vậy. Chỉ có điều, chốc chốc cậu ta lại lấy giấy thông báo nhập học trong túi ra xem, mắt sáng hấp háy."Chào mừng bạn Hứa Phi trở thành sinh viên mới của trường chúng tôi..."Hắn mỉm cười đặt tờ báo xuống: Giỏi thật đấy, sinh viên đại học cơ à.Cậu thanh niên bẽn lẽn cười.Hắn vươn tay ra."Chắc là tôi trước cậu mấy khóa đó. Mượn giấy nhập học xem chút nhé... Kết bạn đi, Hứa Phi... Tôi tên Sở Giá Quân, cậu xuống trạm nào thế?"_Họ hàng ở dưới quê gọi điện lên, lão Kỷ - khi đó vẫn còn là Tiểu Kỷ, bảo rằng em họ Hứa Phi sắp tới thành phố A để học đại học, hy vọng gã chịu khó để mắt chăm sóc.Hôm Hứa Phi đến, lão Kỷ tới ga tàu đón cậu sinh viên trẻ. Thoạt trông thấy Hứa Phi, lão Kỷ cảm thấy, cậu em họ đã lâu không gặp này, cứ như đã biến thành một người khác.…
Câu chuyện kể về 1 cô bé và 1 chàng trai họ là bạn thân từ hồi nhỏ , họ mơ ước được sống trong căn nhà bánh kẹo và hạnh phúc bên nhau . Nhưng có 1 hôm anh chàng đi sang Mỹ không một lời từ biệt , cho đến khi trở lại và có 1 cô bạn gái khác . Nhưng mọi chuyện không kết thúc 1 cách buồn bãNgười Viết : Tôi cũng không muốn câu chuyện kết thúc một cách buồn , nhưng tôi muốn có 1 kết thúc tốt đẹp tuy có bi kịch một chút ^^Bánh Kẹo Chúng Rất Ngọt ...vì sao lại đặt tên này ?- vì câu chuyện khá là ngọt ngào và cả hai main chính cũng rất thích đồ ngọt .Ăn nhiều nhưng biết chừng mực…