Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nhân vật chính: Dương Diên Vĩ x Khúc Tri Tịch Tác giả: Âu Vương Nghi Thể loại: bách hợp, trường học, sủng, ngược, sư đồ, tâm lý, He...Khúc Tri Tịch dựa vào sự ngông cuồng của tuổi trẻ, cùng với một nữ nhân xa lạ trải qua đêm xuân nồng nhiệt.Sau này nàng mới biết, người đó thực chất là giáo viên trong trường, một người nàng chưa từng biết đến.Dương Diên Vĩ luôn cố gắng tìm lại từng mảnh ghép bị thiếu xót cho bạn nhỏ của mình. Tình yêu chỉ bắt đầu khi sóng gió thật sự kéo đến, ranh giới giữa tình yêu tranh đấu cùng định kiến xã hội. Liệu rằng dưới hàng triệu sự áp bức, Dương Diên Vĩ có vững vàng chống lưng cho Khúc Tri Tịch hay không?…
Hmmm vì mình thấy mình viết fic này không liên quan đến chủ đề trường học lắm nên mình sẽ viết theo chủ đề khác nhé văn phong lủng củng,viết lách vẫn còn non tay warning: trẩu và rất trẩu…
"Ai rồi cũng sẽ dính ngải lạc đà thôi". . . . . .... Tui ngu văn nên mọi người thông cảm nhé, tại đói hip lắm rồi nên phải xách cái thân lên đây viết nè Lưu ý đây chỉ là chí tưởng tượng bây xa của tui thôi không có liên quan gì ngoài đời đâu nhé…
Hoàng Kim Mục TrườngHán Việt: Hoàng kim mục tràngTác giả: Mại Manh Vô Địch Tiểu Tiểu BảoTình trạng: Hoàn thànhPhi ngựa chăn dê, rượu trang nông trường, đô thị tiểu thanh niên Vương Hạo biến thân Úc Châu đại địa chủ!Mở mang Australia, phì nhiêu mặc mệt darling bồn địa, hưởng thụ mỹ diệu điền viên sinh hoạt.Cùng khảo kéo làm bạn, cùng chuột túi thi chạy, dưỡng mấy đầu ngốc manh dương đà, không có việc gì khi dễ khi dễ nhi miêu.Bánh bao mặt tiểu ngốc miêu, uy vũ khí phách chó chăn cừu, nhà của ta thật không phải vườn bách thú!Loại tiểu mạch, cắt lông dê, thu hoạch quả nho, đan lưới cầu, uy súc vật,Mục trường sinh hoạt chính là như vậy dễ chịu!…
tác giả: Thiên hạ vô bệnh thể loại: xuyên không, cổ đại, hài, - HE VĂN ÁN :Ta là một vị công chúa, lại là một vị công chúa ngốc.Sinh ở Hoàng cung, tướng mạo của ta thực bình thường, giống như củ cải trắng nằm trong đất kia.Một năm bốn mùa, nét mặt của ta luôn ngờ nghệch, trong ánh mắt luôn hàm chứa mê mang.Nhưng thật ra ta biết bí mật trong Hoàng cung này.Là của nàng, của hắn, còn có bọn họ.Ta cứ như vậy thảnh thơi thích ý ở trong cung mà sống, ta tin tưởng vững chắc ta sẽ vẫn cứ tiếp tục ngốc như vậy.Nắm tay người, kéo người đi. Người nói không đi, tốt lắm, đóng cửa thả chó!_____…
Thập Niên 70 Mỹ Tư TưTác giả: Dĩ Trăn Như NgọcNguồn: Cảm ơn bạn Leo Sing đã cung cấp bản convert đăng tải trên wikidich Văn ánMỹ thực bác chủ Chu Nhạc bởi vì một chân dẫm hoạt khái tới rồi đầu, xuyên đến Tu Tiên giới lấy bếp nhập đạo tu luyện 300 năm, ở nhị sư huynh khai đan lô ngày ấy bị nổ bay, mở to mắt thời điểm, phát hiện chính mình lại xuyên đến thập niên 70.Xem xét liếc mắt một cái hỏi han ân cần cha mẹ cùng ca ca tẩu tử, Chu Nhạc cảm thấy, này tiểu nhật tử quá đến còn hành.Liền ở nàng chuẩn bị nằm yên thời điểm, ở công xã đương đầu bếp lão cha tay thương tới rồi, trong lúc nhất thời tìm không thấy người tiếp nhận, lão cha miệng đều sốt ruột đến thượng hỏa.Chu Nhạc tả hữu xem xét, thử hỏi, nếu không ta tới?Cả nhà đầu tới nghi hoặc ánh mắt, "Ngươi?"Chu Nhạc nhân cơ hội lộ một tay, toàn gia ăn đến bụng nhi lưu viên, đối với tay nghề của nàng nói không ra lời.Lão cha một cân nhắc, lập tức liền lôi kéo nàng thế thân chính mình đầu bếp vị trí.Đầu bếp làm được hô mưa gọi gió, một tay hảo trù nghệ hấp dẫn không ít lãnh đạo lại đây, còn có tưởng đem nàng đào đến trong thành đương đầu bếp. Chu Nhạc quay đầu lại nhìn thoáng qua cằn cỗi quê nhà, kiên định lắc lắc đầu, "Không được, ta muốn lưu lại nơi này, xây dựng quê quán của ta."Mọi người sôi nổi nhớ tới biện pháp."Chu Nhạc đồng chí, chúng ta cửa hàng bách hoá quyết định thu mua các ngươi đại đội trứng gà cùng thổ sản vùng núi, ngươi xem coi thế nào?""Chu Nhạc đồng chí, chúng ta thực phẩm phụ phẩm xưởng quyết định…
Đầu hẻm Hạnh Hoa mới mở một quán ăn nhỏ.Mới đầu, ở trong cửa hàng bận việc chỉ có một thiếu nữ thanh lệ, họ Tiêu, hàng xóm láng giềng xung quanh đều cười gọi nàng là 'Tiêu mỹ nhân'.Nhà nàng bán điểm tâm, không chỉ có vẻ ngoài khéo léo lung linh, mùi vị cũng là cao cấp nhất, rất nhanh đã nổi tiếng khắp nơi.Dần dần, mọi người phát hiện trong cửa hàng của nàng mỹ nhân càng ngày càng nhiều, bận bịu trước bận bịu sau, không chỉ có quý nữ của thế gia đại gia tộc, còn có hoa khôi bên sông Thanh Hoài.Ngược lại trở thành cái danh xứng với thực Quán ăn nhỏ của mỹ nhân.Thời gian chậm rãi qua đi, quán ăn nhỏ của mỹ nhân cũng càng mở càng lớn, mở ra Hoàng Đô, chi nhánh toàn quốc.Rất nhiều năm sau, người phụ nữ giàu nhất Đại Minh còn nhớ lại buổi tối lần đầu tiên nhào bột kia.Điểm tâm nho nhỏ, mang theo kỳ vọng cùng tương lai của thiếu nữ.…
ĐÃ FULL 🎯Cả hai vô tình lại như cố ý chạm mắt nhau trong lúc âm thầm theo dõi về phía đối phương, nhưng không phải là dè dặt, như thể là người quen cũ đã gặp nhau từ rất lâu trước kia. Orm không hề chớp mắt, hai mắt của cô đã ướt, biểu cảm trên khuôn mặt cũng đã thay đổi đôi chút, nhìn như là xót xa. Tim lại nhói lên vài cơn, cảm giác tội lỗi vây kín bên trong lồng ngực phập phồng nhung nhớ.Ling với tay ra định thấm đi vệt nước đọng trên khóe mắt sắp tụ thành giọt, Orm phản ứng chậm rãi nắm lấy ngón tay của Ling."Đừng..." Orm ngăn hànhh động của Ling nhưng cử chỉ vẫn còn rất nhẹ nhàng."Không đáng. . .em không đáng..." Orm thỏ thẻ với sóng mũi chớm cay và giọt nước đọng trên mi mắt đang chờ chực rơi xuống.Một người từng tươi sáng, sống trong bóng tối lâu ngày liệu vẫn sẽ còn ý chí tồn tại?Một câu mô tả: Như hiệu ứng cánh bướm, một hiểu lầm làm mọi lựa chọn đều sai lệch, kéo theo là toàn bộ câu chuyện sụp đổ.Một chút về nhan đề "Tưởng lửa": Vượt qua được "tường lửa" để vào trái tim của một người luôn cảm thấy đầy bất an trong tình yêu là bất khi thi đối với những tình yêu không đủ an toàn. Đây cũng là nguồn cảm hứng chính để mình viết nên fic này.Tình trạng: Đã kết thúc…
VĂN ÁN1.Đêm khuya, Ngôn Khanh lái xe đi ngang qua một cây cầu bắc qua sông, ai ngờ nửa đường xe bị chết máy.Cô liếc mắt thấy một người đàn ông đẹp trai đang đứng cách đó không xa, vì thế tiến lên xin giúp đỡ, trăm triệu lần không nghĩ tới Tay người đàn ông này lại nắm lấy lan can, chân dài nâng lên, đang chuẩn bị từ trên cầu nhảy xuống.Ngôn Khanh cảm thấy như mình đang nằm mơ.Dù cô chỉ tiện tay lôi kéo, thế mà lại cứu được Hoắc Vân Thâm, người có tiếng là âm trầm hung ác, lạnh lẽo bạc tình.Nhưng mà cái vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không giống như trong tưởng tượng của cô lắm.Chẳng những cứ cuốn lấy cô gọi là bà xã một cách khó hiểu, lại còn coi cô như báu vật mà sủng lên tận trời, thậm chí không tiếc quỳ xuống, hốc mắt đỏ bừng, bướng bỉnh mà bất lực năn nỉ cô:"Khanh Khanh, đừng rời xa anh nữa."…
Do bên Tuyển Tập đã không đủ để up fic tiếp, còn 4 chương nhưng 4 chương đấy là bản thảo của fic chưa hoàn cho nên qua đây up tiếp, còn nhiều fic Tuyết chưa up lắm, cứ từ từ.Cre LOFTER…