MỐI QUAN HỆ NÀY LÀ GÌ?
năm hai chúng ta vừa tròn 18 tuổi , những lời hứa đó em còn nhớ hay không ? " Cao Triển , ... chúng ta có thể làm bạn hay không ?"- đã hứa , nhất định không quên ... ! đợi anh .…
năm hai chúng ta vừa tròn 18 tuổi , những lời hứa đó em còn nhớ hay không ? " Cao Triển , ... chúng ta có thể làm bạn hay không ?"- đã hứa , nhất định không quên ... ! đợi anh .…
chú khỉ tinh ngich…
"Cố Liệt Viễn, anh đừng quá đáng, hôm nay tôi gặp anh là lần cuối cùng" Hà Nhiệt Kinh cố nén đau thương đối diện với anh Lần cuối? Hà Nhiệt Kinh nói đây là lần cuối? Con ngươi màu hổ phách của anh gằn lên tia máu một tay bóp cái cổ nhỏ nhắn của Nhiệt Kinh lạnh lùng Lên tiếng "Hà Nhiệt Kinh, là em xem thường lời nói của tôi, em cũng đừng trách tôi thủ hạ không lưu tình ---------------------- "Nhiệt Kinh , anh muốn bảo vệ em đến cuối cuộc đời, anh chưa từng nghĩ mình sẽ rung động vì một người phụ nhưng từ khi gặp được em anh cảm thấy mình thật ngốc vì đã có loại suy nghĩ này, Nhiệt Kinh anh thật lòng muốn chăm sóc em cả đời, đồng ý kết hôn cùng anh có được hay không?" Triệt Sở Mân một chân quỳ trước mặt cô trên tay còn cầm một chiếc hộp màu đỏ lọng lẫy Tâm trạng Nhiệt Kinh lúc này rất hỗn loạn Cô phải làm sao? Cô thật sự đã quên được người đàn ông kia sao? Cô thực sự muốn chấp nhận lời cầu hôn của Triệt Sở Mân? Cô xác định muốn cùng anh ta an an lành lành ở cùng một chỗ? Trong đầu cô lúc này chính là một mớ hỗn độn…
Thể loại: Tâm lý, chính kịch (drama), bi kịch, văn học, ngôn tình.Châu Âu đầu thế kỷ XX.Daniel lớn lên trong sự lạnh nhạt của một gia đình sùng đạo, nơi đức tin luôn được đặt lên trên những yêu thương bình dị. Mãi đến khi được người dì mang tên Ophelia cưu mang, cậu mới lần đầu biết thế nào là cảm giác được gọi là "gia đình".Thế nhưng, có những cảm xúc vốn không nên nảy nở.Theo năm tháng, lòng biết ơn dần bị bóp méo thành một thứ tình yêu đầy ám ảnh, đẩy cả Daniel lẫn Ophelia đến trước ranh giới mong manh giữa tình thân, yêu thương và tội lỗi.…
Truyện Lạc Mất Cô Dâu Xung Hỉ của tác giả Nguyên Lai kể về Cảnh Thiên khi xưa là một cô gái mù quáng liều lĩnh vì tình yêu. Sau khi ngã cầu thang rồi "đi đời nhà ma", Cảnh Thiên tỉnh dậy và trở thành một con người hoàn toàn khác: quyến rũ tuyệt đỉnh, thông minh linh hoạt.- Với kim chủ: biết co biết duỗi- Với trà xanh: biết vả biết dìm- Với "chồng yêu" đẹp trai tàn tật: biết xoa biết bópChiến Lê Xuyên - cậu ba nhà họ Chiến - là người nắm mọi quyền hành trong gia tộc. Anh bị tai nạn nghiêm trọng tới mức tàn tật, phải cưới một cô vợ có tử vi phù hợp về để "thay đổi vận mệnh".- --Đêm đến, Cảnh Thiên mò sang phòng anh, bắt đầu cởϊ qυầи áo của anh.Chiến Lê Xuyên: "Nhìn thấy cơ thể của mình, cô ta có biểu cảm gì thế hả?"Cảnh Thiên: "Ôi gương mặt này! Body này! Nhất định phải cứu!".…
sau này tôi mới biết bông hoa đó không phải là bông hoa của tôi, chẳng qua tôi đã đi ngang vào đúng mùa hoa nở đẹp nhất.poster by: @lastvegash…
Tác giả: Loả bôn đích man đầuEditor: TinaThể loại: Ngôn tình, cổ đại, huyền huyễn, huyền học, xuyên việt, nữ cườngCơ Trăn Trăn đời này đầu thai diệu a, lão tử là lô-cốt Trấn Quốc Công, bảy cái ca ca đều là tiểu bá vương, tiện nghi phu quân là trích tiên Không Ly đại sư, hoắc hoắc hoắc, tiểu nhật tử mỹ tư tư!Kết quả ngày nọ Cơ Trăn Trăn thức tỉnh gà mờ Thiên Nhãn, biết được nàng lão tử cư nhiên là cái đại pháo hôi!Đại pháo hôi ngày ngày muốn tạo phản, phía sau một đám tiểu pháo hôi cũng ngo ngoe rục rịch. Nhưng ngày sau sự tình bại lộ, Cơ gia sẽ bị liên luỵ toàn bộ chín tộc, kết cục thê thảm.Vì bảo một nhà già trẻ, Cơ Trăn Trăn làm lại nghề cũ. Đoán mệnh bói toán, xu cát hóa sát, tìm long điểm huyệt, hung manh chi danh lan xa, thế gia quyền quý tất cả đều cầu đến nàng trước mặt. Chỉ là, tiện nghi phu quân như thế nào càng xem càng giống cái kia ngày sau làm ch·ế·t cẩu hoàng đế chính mình thượng vị âm ngoan đại vai ác?Quân tử đoan chính ôn lương như ngọc mỗ nam xoa bóp nàng bánh bao mặt, tươi cười ôn hòa, "Phu nhân, đêm đã khuya, đi ngủ đi."Cơ Trăn Trăn: hetui! Giả quân tử! Ta muốn lui hàng!Hung manh táo bạo tiểu thần toán vs áo choàng siêu nhiều trời quang trăng sáng giả quân tử…
tác giả: Phong Khinh ĐạmCổ đại hư cấu đam mỹ tiểu thuyết 《 hủy duyên 》 từ - phong nhẹ đạm - sở, đã toàn bổn kết thúc, nội dung tóm tắt như sau:CP miễn phí tiểu thuyết 2018.03.02 kết thúcChịu bị công địch nhân uy hiếp thay đổi tân nương gả cho công, tra công nhu thuận chịu, cẩu huyết, phi điển hình cổ phong, ngược, heTiết tử"Trở về!" Tư Đồ nam nói."Ta...... Không...... Ta đối với ngươi không có gì tác dụng, ta chỉ là một cái phế nhân" Lý gia cúi đầu, võ công bị phế đi, thân mình cũng bị cưỡng hiếp...... Ta đã không có tư cách cùng ngươi ở bên nhau, vốn dĩ ngươi chán ghét ta, huống chi hiện tại. Lý gia ở trong lòng bổ sung.Tư Đồ nam không để ý tới hắn, trực tiếp túm hắn liền đi. Lý gia giãy giụa lên, Tư Đồ nam duỗi tay chụp vựng hắn, ném tới theo đuôi mà đến bên trong kiệu.Đương Lý gia vuốt đau đớn sau cổ, mơ hồ tỉnh lại khi, hắn kinh ngạc phát hiện hắn ở Tư Đồ nam trong phủ trước kia trong phòng. Hắn nửa là hoài niệm nửa là mất mát nhìn phòng, hắn cắn răng lên, đang muốn trộm trốn. Lúc này, Tư Đồ nam vào được, Lý gia ngẩng đầu tham luyến mà nhìn hắn mặt, tiếp theo kiên quyết đối hắn nói: "Thả ta đi đi!"Tư Đồ nam thuận tay đem hắn ném hồi trên giường, bóp cổ hắn, hung tợn mà nói: "Đánh rắm! Lúc trước là ai trăm phương nghìn kế muốn ta cưới ngươi! Còn đem ta yêu thương nữ nhân đưa tiễn người! Hiện tại ngươi làm ra vẻ cái rắm!""Ta...... Ta từ bỏ, thả ta đi đi, ta sẽ không cưỡng bách ngươi cùng ta ở bên nhau! Thả ta đi đi!"…
Đã có ai nói với bạn, bạo lực gia đình có thể bóp nát tình yêu của một đứa trẻ như thế nào không?Là một trái tim khao khát tình yêu nhưng lúc nào cũng bao phũ bởi mặc cảm và sợ hãi.Là mỗi lần cảm nhận chút ấm áp lại không tự chủ quay đầu bỏ chạy.Là yêu nhưng lại sợ phải yêu.Nguyễn Đỗ Tường Vi và Trần Châu Duy - hai con người xa lạ có chung một vết thương - đã dìu dắt nhau từng bước băng qua màn đêm tối. Nhưng khi bầu trời mờ sao, bình minh ló dạng, cả hai lại để lạc mất nhau. Mười năm dài trôi qua cũng chỉ tựa như một cái chớp mắt. Hai con người bước ta từ cánh cửa của hai thế giới khác biệt, gặp lại nhau.Lần này, liệu còn ai đủ dũng cảm để không bỏ lỡ?1. Trộm Thương là tác phẩm mình viết để thỏa mãn trí tưởng tượng, nhưng không đồng nghĩa mình chấp nhận lấy ý tưởng, chuyển ver, và các hành vi đạo nhái dưới mọi hình thức.2. Truyện được tác giả đăng trên Wattpad và Rookies vui lòng không mang đi nơi khác.…
TG: HanaThể loại: sủngtrích:- Húc. Anh biết không 10 năm trước anh đi không nói với em một câu. Không hẹn khi nào anh về em rất buồn. Em tưởng anh xem câu nói kia là lời nói của một đứa nhóc nên anh không trả lời em mà lại đi biệt tích. Anh có biết em khóc rất nhiều không, từ đó ngày nào em cũng nhớ về anh. Cho đến khi em gặp Tịch Dương anh ấy có nét giống anh, nhất là khi anh ấy cười. Từ từ em bị cuốn theo vào đó. Hôm nay anh quay về rồi, anh nói em là người quên lời hứa em sai vậy em hỏi anh, anh đi biệt tích 10 năm không liên lạc với em như vậy ai mới là người sai..: cô tuổi thân gục đầu nói một cách đơn côi.Thấy cô như vậy tim anh như có ai bóp nghẹn vậy, đau không tả nổi. Anh ôm cô vào lòng hai tay nâng mặt cô lên hôn trán, mắt, mũi, cuối cùng nhẹ đặt môi mình lên môi cô hôn nhẹ. Khẽ nói:- anh xin lỗi. Là anh không tốt đi mà không nói với em, không thể bên em suốt thời gian qua. Sau này anh sẽ bù đắp lại cho em được không. Tiểu Tuyết..: anh chân thành nhìn côCô rơi nước mắt. Mỉm cười gật đầu với anh rồi ôm lấy anh thật chặt..…