CỔ ĐẠI
chưa có sự cho phép của các tác giả = reup lại để lưu đọc off cho chính mình thôi.Nguồn: wikidich,koanchay,khotangdammy,....…
chưa có sự cho phép của các tác giả = reup lại để lưu đọc off cho chính mình thôi.Nguồn: wikidich,koanchay,khotangdammy,....…
Vào cái ngày định mệnh ấy, cậu đã chế.t nhưng lại được trọng sinh về lại quá khứ, cậu quyết định bằng mọi giá phải cứu lấy mọi người! Thế là từ đó "cuộc giải cứu tương lai" bắt đầu.…
"Cậu khi đó trong mắt tớ là ánh dương rực rỡ, còn tớ khi đó trong mắt cậu chỉ là bóng tối nhạt nhòa..."…
hí lu các bồ giới thiệu tui xí ngắn gọn thui là: CHÊ mấy bà zà ship bang//pink Hết phần thiệu tui rồi nhaừ thì chuyện là zì.............…
Không đọc được thì clickback. Truyện có thật, mình chỉ ghi cảm xúc thật của mình vì không thể thể hiện ra ngoài. Xin nhắc lại là truyện dùng từ ngữ rất tục.…
Phi logic thích thì đọc không thì thôi…
Thể loại: thầm mến thành sự thực, quỷ súc ôn nhu khống chế cuồng công x ấm áp lương thiện ôn nhuận thuTự edit nên chỉ đảm bảo 70-80% bản gốc.…
Một câu chuyện tình ngọt ngào của An Mai và Minh Phúc xen lẫn những chuyện buồn vui trong cuộc sống của hai người…
Heejake coupleKhông HChắc sẽ ngọtNgược nhiều như câu chuyện tình yêu của t vậy đó…
Khi một trái tim sứt mẻ thì hoàng hôn có đẹp đến mấy cũng chỉ là buổi chiều tà... Lòng em cũng vậy Trương Đinh Vũ à!…
Tên: Nếu yêu anh là điều em có thểTác giả: TớNội dung: kể về 1 câu chuyện loanh quanh 4 con người…
Quá lười để viết truyện dài nên tớ viết short và tổng hợp trong đây nhé ạ…
đọc thì ròi hiểu chứ t cũng khum biết mỏ tả sao cả…
Anh chỉ vì lợi nhuận mà đã cưới cô, tưởng như qua 100 ngày sẽ chấm dứt hợp đồng này nhưng ai nhờ ở họ đã có một định mệnh…
Tiểu Thiên Thiên, thế giới dù có bao nhiêu tỉ người thì em vẫn chỉ thích anh…
Mỗi thế giới đều có những nữ pháo hôi làm nền cho tình yêu của nam nữ chủ mà nhiệm vụ của Mạc Sơ là xuyên vào những nữ pháo hôi này thay đổi vận mệnh của họ. Đoạn ngắn 1:Hệ thống hưng phấn ra tiếng: "Ký chủ, mau đánh tên tiểu tử này. Cần ta thêm đạo cụ trợ hứng sao?"Mạc Sơ không có việc gì nhún vai nói: "Nếu ngươi cho không."Hệ thống ủy khuất than vãn: "Ây da, ký chủ da mặt thật dày. Ra đường ăn bánh còn phải trả tiền. Huống hồ là đồ cao cấp mà hệ thống ta xuất ra."Mạc Sơ cười quỷ dị, liếm môi: "Vậy thì cũng chịu thôi! Ta sẽ làm ngươi 'sướng' trước rồi xử lý tên tiểu tử kia sau. Như vậy sẽ rất vui đấy!" Đoạn ngắn 2:Mạc Sơ khinh bỉ nhìn khuôn mặt yêu nghiệt của mỗ nam: "Mặt ngươi có thể mỏng chút không? Ta thật khinh bỉ ngươi."Mỗ nam cười cười: "Nếu không Sơ Sơ lột hết hộ ta được không? Ta không tự mình lột được. Rất xấu hổ đó!"Mạc Sơ liếc chủy thủ sắc bén trên tay, mắt sáng lên: "A, vậy để ta lột phần thừa ra trên cơ thể ngươi trước rồi giúp ngươi lột da sau. Mau cởi quần!"Mỗ nam bĩu môi ủy khuất: "Ngươi xuống tay được sao? Dù gì thì đó cũng là phúc khí sau này của ngươi đấy, Sơ Sơ. Không bằng chúng ta đại chiến ba trăm hiệp trước đi, thế nào?"…
Giữa ánh đèn lộng lẫy, có một tình yêu chưa kịp nói đã phải chôn vùi.LYKN, nhóm nhạc tân binh vụt sáng chỉ trong một năm. Phía trước họ là ánh đèn rực rỡ, hàng nghìn tiếng reo hò và vô số tương lai hứa hẹn. Nhưng đằng sau hậu trường, giữa những giờ tập khuya và những chuyến lưu diễn dài ngày, đã có một tình yêu nhen nhóm trong lặng thầm.Nut, giọng ca chủ lực điềm đạm, là niềm tự hào của gia đình, là đại diện cho sự hoàn hảo mà công chúng mong đợi.Hong, cậu bé có nụ cười trong trẻo, mang trái tim mềm yếu nhưng can đảm hơn bất kỳ ai.Họ đứng cạnh nhau mỗi ngày, dựa vào nhau mà sống qua những tháng ngày luyện tập đầy áp lực. Tình cảm lớn dần, ấm áp và trong sáng, nhưng lại bị ràng buộc bởi hàng nghìn con mắt dõi theo.Rồi một bức ảnh, một tin đồn, một cái nhìn sai lệch từ công chúng...Những điều ấy đã đẩy Hong vào ngõ cụt không lối thoát.Để Nut không mất đi sự nghiệp.Để Nut không bị công kích.Để Nut được tỏa sáng như anh vốn phải thế...Hong chọn cách rời nhóm.Sân khấu kỷ niệm một năm, họ đứng cạnh nhau lần cuối, hát bằng những trái tim đã rách nát. Khi ánh đèn vụt tắt, cậu lặng lẽ biến mất vào đêm, để lại Nut cùng khoảng trống không gì bù đắp nổi.Và thế là, giữa ánh đèn rực rỡ nhất, điều lấp lánh nhất... lại chính là thứ mà cả hai không bao giờ được phép giữ lấy.…