Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tình yêu, là viên thuốc thần kỳ nhất, cũng là loại độc dược đáng sợ nhất xuất hiện trong cuộc đời này.Nó biến chúng ta thành những con người ích kỷ, nhỏ nhen, xấu xí.Nhưng... đồng thời cũng khiến người ta trở thành những kẻ đáng thương, thảm hại nhất.Tình là khổ, ái là đau, đã biết là vậy nhưng tại sao chẳng ai tránh khỏi?Mình sẽ chuyển sang up truyện ở Yonovel ạ, link đây : https://yonovel.com/truyen/danh-trach-em-tu-minh-da-tinh…
góc nhỏ xàm xí của 99 bạn trẻ thiếu muối nhà IP☺☺☺p/s: bội dung shit says "là có thật"___nghiêm cấm reup dưới mọi hình thức khi chưa có sự cho phép của tác giả...????…
TRUYỆN HOÀN TOÀN LÀ DO TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÁC GIẢ, XIN VUI LÒNG KHÔNG NÉM ĐÁ. ...MẶC DÙ TRUYỆN LÀ THẾ NHƯNG VỚI TUI KHÔN ĐÌNH VẪN LÀ CHÂN ÁI. CÀN KHÔN CHÍNH ĐẠO IS REAL ❤❤...Thần tượng và fangirl. Giữa chúng ta liệu có thể? "Chu Chính Đình, Em thích anh. Rất thích thích anh.""Anh không trân trọng đến khi bị giành mất thì đừng hối hận." "Anh yêu em"…
"Người này rốt cuộc có khẩu vị nặng bao nhiêu vậy, cái này đều bỏ vào miệng của mình được à?"Tỉnh lại sau giấc ngủ nàng nhìn trong gương chính mình, Tóc thì giống như là quả lựu đạn bị nổ, mặt thì xăm thành giống như quỷ, nhìn thêm một giây đều cay cả mắt của mình.Trước khi sống lại nàng có người mình yêu một lòng mong muốn thoát đi hắn, cùng hắn phát sinh chuyện đó sau liền đối với hắn hận thấu xương.Đời trước não bị cửa kẹp nên để tuyệt sắc lão công không muốn lại bị cặn nam tiện nữ hãm hại, bị tin tưởng nhất khuê mật tẩy não xuống, bị chúng bạn xa lánh kết cục.Đời này mặc cho trên đường trâu bò rắn rết trăm phương ngàn kế thế nào, đều chỉ mong nàng ly dị nhường ngôi. Ngượng ngùng quá, bổn tiểu thư chỉ số thông minh Online rồi nhé!---------------------------------Truyện này mình lấy từ nguồn #truyencv và đã xin phép rồi Vậy nên ai có mang đi là phải xin phép nhaNgười Việt Nam nói là làm^Δ^…
Hạnh phúc của tôi là được thấy cậu ấy cười. Là được thấy họ vui. 1điều rất giãn đơn nhưng rất khó khi người làm cậu ấy cười là 1 người khác. Vì đó là tình đơn phương.Tôi và cậu ấy chung lớp. Tôi biết cậu ấy qua những thằng bạn mới của tôi. Cậu ấy khá đẹp, nụ cười điển trai đó là những gì tôi cãm nhận. Cho đến khi tiếp xúc một hai lần thì tôi lại có những cãm xúc khác thường rất nhiều. Tim tôi đập loạn nhịp lên vì nụ cười toã nắng của cậu ấy. Từ đó khoãng cách của tôi và cậu ấy ngày càng xa vì cậu ấy đã để ý 1 ai khác hoàn mỹ hơn tôi về bề ngoài. Thế là đêm về bên tôi là những cơn mưa do cậu ấy tạo ra. Đau thêm đau khi cùng với tôi là những bài hát của Đào Bá Lộc. Tôi đau lắm đấy ai biết đâu vì khi bên họ tôi luôn cố tỏ ra bình thường.…
[Thế kỷ không xác định...] Chạy, Estia hốt hoảng, vội vàng đuổi theo những con người quan trọng với mình. Nhanh hơn, nhanh hơn nữa! Đôi chân cô mỏi nhừ, lồng ngực cô phập phồng theo nhịp thở gấp gáp, đôi đồng tử như chứa đựng cả bầu trời hoàng hôn dần bị bao phủ bởi màu sắc tuyệt đẹp của Huyết Nguyệt. Giống như chú chim nhỏ vùng vẫy nơi biển máu đỏ tươi, để rồi hoàn toàn bị nhấn chìm vào... Ah~ Nó mới tuyệt đẹp làm sao! Để cho nổi sợ xâm thực, Estia bàng hoàng, đồng tử mỗi lúc càng mở to hơn. Tại sao mọi thứ lại trở thành như thế này? Phải chăng đây là số phận an bài của kẻ bị nguyền rủa? Estia đã sắp đuổi kịp, một chút nữa thôi là bắt được hạnh phúc... Như tiềng gầm của mãnh thú, âm thanh của gió mạnh, như thể đang thét gào vì giận dữ, điên cuồng vồ lấy Estia. Nó xé toát mặt đất vững chắc, hất cô ra xa. Đập mạnh vào thân cây, Estia đau đớn, ho ra từng ngụm là máu tươi. Cô ngậm chặc miệng lại để ngăn cho những âm thanh yếu đuối không thể nào phát ra. "Emma, Jant, Ranna... Các cậu đừng... Đừng đi mà, đừng... Bỏ tớ lại một mình..." Đêm hôm ấy, chỉ còn lại một mình, sự tồn tại của cô độc...••• "Cô chủ, chu kỳ của Huyết Nguyệt lại sắp sửa đến, người có dự định..." Chàng quản gia vẫn đứng yên tư thế, tay đặt trước ngực, thoạt nhìn có vẻ như suy nghĩ, chờ đợi mệnh lệnh nhưng Estia có thể đoán được rằng anh đang ngập ngừng. Dù sao, đây cũng là một câu hỏi hay. "Có chăng là trường hợp hay thời gian cố tình đi nhanh, mang "ngươi" đến với ta?"…