Mark, em đây không có ghét anh. - MarkHyuck (NCT)
tuyển tập truyện tự sướng.…
tuyển tập truyện tự sướng.…
Đây là những đoản do mình tự viết. Chưa có kinh nghiệm nên mong mọi người góp ý, ủng hộ.…
"Miêu Khả, ngươi sùng bái nhất người là ai?" Thiếu niên méo mó đầu, còn thật sự tự hỏi vấn đề mô dạng thập phần khả quan, trắng noản trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra hai cái khéo léo lúm đồng tiền, một đôi trắng tinh tiểu hổ nha lòe lòe tỏa sáng. "Đông Phương giáo chủ." TV trước mỗ núi băng mày rậm nhíu lại, chỉnh cái gian phòng độ ấm nhất thời té xuống không độ, bên cạnh chính là thủ hạ cả đám đều thối lui năm thước. "Vậy ngươi yêu nhất người là ai?" "Đương nhiên là ta Lão Công, toàn bộ Tinh tế ta yêu nhất hắn." Thiếu niên không phải nghĩ ngợi gì trả lời, trong ánh mắt tất cả đều là hạnh phúc vui sướng. Phòng nháy mắt tiết trời ấm lại, mỗ núi băng khóe miệng không tự giác hướng về phía trước nhếch lên 1°. "Nếu để cho ngươi đang ở đây Đông Phương giáo chủ cùng ngươi Lão Công bên trong chọn một, ngươi sẽ chọn ai?" ... Ni mã, chỗ nào tới thiếu não người chủ trì, có biết hay không tiếp tục như vậy chết người có không có! Vũ Thanh Lạc che ở tự lão Đại trước người, tắt đi TV, mặt không chút thay đổi nói: "Lão Đại, họp đâu." ================================================================ Tương lai dị năng văn, diễn viên xuyên qua chịu, Bàn Tay Vàng (Trộm) có, đề cập Trung Quốc văn hóa của quý Thục thêu. Tiểu chịu ngay từ đầu không thể nói chuyện, sau lại bị dị năng đại sư chữa khỏi, Tiểu chịu thực đơn thuần, nhưng là không nhỏ trắng, mong rằng đi qua đi qua không cần bỏ qua, điểm kích cất chứa một chút đi.…
Tình yêu đầu tiên mong manh như nắng mùa đông vậy. Liệu cậu có thể bắt nắng không ?…
Mình yêu nhau khi xã hội còn trong thời bao cấp, mấy ai nghĩ cho cuộc tình hai chúng ta. Chỉ vì ta đều là con trai nên chẳng ai tôn trọng cuộc tình này cả, nhưng em thì khác anh ơi.... - Nhân vật chính: Kim Thái Hanh × Điền Chính Quốc - au: ghan - Không được chuyển ver khi chưa được sự cho phép của mình, vì fic là đứa con tinh thần đầu tiên của tớ nên vẫn còn nhiều sai xót, tớ sẽ cố gắng thuyết phục.…
Anh(Jeon Jung Kook-23)- Sát thủ máu lạnh của một tổ chức ngầm khét tiếng, được mệnh danh là cánh tay phải đắc lực của ông trùm. Từ nhỏ đã được huấn luyện để việc giết người trở thành thói quen của anh. Với tính cách lạnh lùng nên mục tiêu bất kể gái hay trai anh đều không nương tay. Cô(Jung Seol Hyun-18)- Mồ côi từ nhỏ, hiện đang là học sinh cuối cấp của một ngôi trường cấp ba ở Seoul. Cô vừa đi học vừa đi làm kiếm tiền sống qua ngày, sở hữu gương mặt dễ thương, nụ cười ấm áp, tính cách hiền lành nên cô được nhiều người quý mến. Hai con người hai số phận nhưng lại chung một nhịp đập con tim. Định mệnh đã đưa họ đến với nhau, liệu sẽ là một tương lai tốt đẹp đang chờ đón hay là kết cục đau thương dành cho hai người? "Seol Heun à! Em có ghê tởm anh không? Vì anh là một kẻ giết người" Vẫn nụ cười ấm áp đó cô nói: "Thậm chí không có một chút hối hận"…
Tên truyện: Bản Khế Ước Với Bóng ĐêmThể loại: hiện đại, trưởng thành, mặt tối xã hộiTác giả: Lai Ngoạn HiNgày đăng: 31/01/2024*Lưu ý: truyện chỉ đăng tại wattpad với tài khoảng tên LaiNgoanHi (Lai Ngoạn Hi - Facebook: Khứ Giả Nhật Dĩ Sơ), xin hãy đến chính chủ để ủng hộ tác giả.Bìa: Có một quả Thanh Tử__________________Giới thiệu:Ở đây có một bà chủ quán trà vô cảm chỉ muốn được bình yên, có một chàng trai yêu bà chủ say đắm nhưng lại bị ghét bỏ. Ở đây có một gã xã hội đen yêu bà chủ nhỏ nhưng không chịu nói, có một người đàn ông tri kỷ của bà chủ bị giấc mộng giầy vò.Ở đây có một người chị yêu bà chủ nhỏ nhưng đoản mệnh, có một người anh thương bà chủ nhưng chỉ biết đứng nhìn. Có một cậu em trai của bà chủ bị ám ảnh bởi gia đình, có một gia đình đầy tội lỗi khiến những đứa con đau khổ.Nhìn thì họ không ai giống ai nhưng cuộc sống của họ lại xoay quanh một người. Một bà chủ nhỏ chỉ biết ích kỷ sau cuộc sống xô bồ vậy mà được yêu quý quá. Rồi vì được yêu mà sinh ra sợ hãi, bà chủ nhỏ đã trải qua một cuộc sống thiếu nữ chẳng mấy tốt đẹp vẫn chẳng thể mở lòng với bất cứ ai.Nhưng cuối cùng người tốt vẫn sẽ nhận được điềm lành, người đã trải qua đắng cay nhất định sẽ nếm được vị ngọt. Bà chủ nhỏ mở quán trà tại nơi hiu quạnh rồi sẽ có được thứ mà mình khác khao thôi.…
Đây là những câu chuyện ngắn " Tình trai " được thêu dệt nên từ trí tưởng tượng của Cua và Ngựa.Đây là truyện BOYLOVE ai kì thị hoặc không ủng hộ, xin đừng tiếp bước đọc truyện.…
Mất mẹ chỉ sau một đêm, yêu một người chỉ qua một lần gặp mặt. Mọi thứ diễn ra quá nhanh với cuộc sống bình dị của một cô gái sinh năm 1999. Cô thực sự quá nhọ khi yêu phải một người đàn ông tài giỏi mà đầy mưu mô. Cô không hề biết mình chỉ đơn giản là một nước cờ trong tay chàng trai. Khi nhận ra cô đã yêu anh mất rồi. Lợi dụng cô xong anh bỏ đi. 2 năm sau... Anh quay trở về và phụ bạc lại cô. Cô chỉ biết mình đã yêu mà quyết hi sinh tất cả. Chỉ cần anh sống hạnh phúc, là cô vui rồi! - Vĩnh biệt anh- Vũ Hoàng Phong- ngừoi tình duy nhất của em! Hãy sống thật....tốt nhé! Em đi đây! _ Câu nói thều thào cuối của cô trước khi rời khỏi cuộc đời này! Yêu anh hợn cả sinh mạng mình! Cô đã sống như vậy đấy!…
Một buổi chiều cuối thu, gió thổi nhẹ cuốn theo những chiếc lá đỏ rơi lả tả trên con đường lát đá. Tiếng đàn piano vang lên từ một quán cà phê nhỏ nép mình ở góc phố yên tĩnh. Giữa những thanh âm dịu dàng, tôi dừng bước, vô thức hướng mắt về phía cửa sổ quán rượu.Bên trong, một chàng trai với mái tóc tím đậm đang yên tĩnh chơi đàn. Đôi mắt vào nửa đêm, ngón tay nhẹ nhàng trên từng phím đàn, tạo nên một giai điệu vừa ấm áp vừa man buồn. Đường như cậu đang kể một câu chuyện qua âm nhạc, một câu chuyện chất chứa những cảm xúc không thể nói thành lời.Tôi bước vào quán, kéo ngồi xuống, ánh mắt không rời khỏi cậu ta. Khi bản nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên lác đác, nhưng không ai để ý rằng ánh mắt của tôi và cậu ấy đã đến với nhau-một khoảnh khắc khắc ngắn nhưng tựa như thời gian đã dừng lại....Và rồi, dưới ánh đèn ảo giác của buổi đêm, tôi và cậu lại ở bên nhau, lần này không phải trong quán cà phê mà là trên một chiếc giường trắng tinh, được bao quanh bởi những sợi dây đỏ như sợi tơ duyên vô hình buộc chúng tôi lại với nhau. Cả hai nằm đối diện, ánh mắt giao nhau như muốn giải quyết ghi hình bóng của đối phương vào sâu.Cậu cười, đôi mắt tím ánh sáng lên tia dịu dàng thở hoi. "Nếu định mệnh đưa cậu đến bên tôi... thì tôi sẽ ôm cậu bằng chính giai điệu này."Những sợi dây đỏ nhẹ nhàng lay động theo làn sóng gió nhẹ, như chứng nhân cho một câu chuyện được thêu nên bởi âm nhạc, định mệnh và một tình cảm sâu sắc không thể gọi tên.…