Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Biến thành hoàng thương đích trưởng nữ, cũng là cha không thân, mẹ kế ác, danh môn nhà cửa chính là đấu tranh nhiều!Lại đấu ta? Lại đấu ta? Lại đấu ta liền đem ngươi đấu điệu!Cái gì? Cứu nhân không nói còn phải lấy thân báo đáp? Truyền tin vật vẫn là đưa điểm nhi quý trọng nhẹ nhàng đi, quá không tốt ta trực tiếp ôm gương tráp trước tránh nhân nói sau!…
Văn án:Một tòa thành thị, phù xem lục triều kim phấn.Một hung hãn nữ, viết Đại Minh truyền kỳ."Bình sinh không biết Thẩm Tứ nương, nói xằng hung hãn nữ cũng uổng công" .Nhà giàu có quý tộc tụ tập Kim Lăng thành, Thẩm gia trải qua mấy đời người nỗ lực, hoàn thành từ thổ hào đến nhị lưu danh môn lột xác. Ngay từ đầu, gia tộc đối tứ tiểu thư Thẩm Kim Trúc trở thành "Danh môn thục nữ" vẫn là tràn ngập kỳ vọng , nhưng nàng cố tình không là đường này hàng, phúc hắc, manh kiều, phản nghịch, hung danh ở ngoài, hơn nữa gia đình bạo ngược. . . . . Cách thục nữ mục tiêu tựa hồ càng ngày càng xa.Nội dung nhãn: Cung đình hầu tước hoan hỉ oan gia chủng điền văn trạch đấuTìm tòi chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Thẩm Kim Trúc ┃ phối hợp diễn: Minh triều hoàng tộc, huân quý, quan lớn, thị tỉnh tiểu dân, gà gáy chó trộm các loại giai tầng nhân sĩ ┃ cái khác: Khánh Phong Đế, Ngụy quốc công phủ, Tào Quốc Công Phủ, Bình nhi, Nga Mi…
Tác giả: Huỳnh Ming DiTác phẩm: Thương người cõi mộngThanh xuân con người như giấc chiêm bao. Thế mà ta đánh mất nó trong đôi lần chao đảo nơi cuộc sống lao xao chuyện công việc, gia đình, tiền bạc,...Có bao giờ ta thử ngồi bình yên một chỗ, lắng nghe làn mưa ngân nga khúc tình ca lan ra những hè phố, mái nhà, nhành lá, cành hoa? Có bao giờ ta thấy bình yên trong sự đóng băng của thời gian, cảm nhận nhịp tim nhẹ nhàng rung rinh như vị lữ khách phương xa tình cờ quay về chốn cũ mà tâm hồn bỗng an nhiên đến lạ, sau hình trình dài miên man đầy sương mây mịt mờ?Thanh xuân là nơi đây, là phút bình yên làm linh hồn người trẻ lại, như dòng suối trong rỉ rả bên bờ xa...…
Thẩm Kim Nhược xuyên không, nhập vào thân xác của một tiểu phi tần địa vị thấp kém lại chẳng được sủng ái. Mất đi tự do, nàng vốn định khiêm tốn thu mình để tích lũy thực lực. Thế nhưng nàng sớm nhận ra, chốn hậu cung này từ trước đến nay người không kiếm chuyện thì chuyện cũng tự tìm đến người. Vì để sống sót, Thẩm Kim Nhược đành nỗ lực thích ứng với nhịp sống nơi đây, chính thức gia nhập cuộc chiến tranh sủng của phi tần.Suy nghĩ của nàng rất đơn giản: giữ vững bản tâm, tranh lấy sủng ái của hoàng đế, sinh con để làm chỗ dựa, cẩn trọng dùng hết tâm trí phấn đấu lên chức Thái phi. Lại không ngờ, đến một ngày phu quân biến thành tiên đế, con trai đăng cơ, nàng bèn trở thành Thái hậu.Được rồi, ông trời mở mắt, phía trên không còn ai đè nén, nàng cuối cùng cũng có thể bắt đầu cuộc sống dưỡng già thoải mái. Nào ngờ đâu, một ngày nọ, đường đường là Thái hậu mà nàng lại bị người ta hạ độc, ép phải "qua đời vì tuổi già"...Nàng cứ nghĩ mình đã chết, nhưng rồi lại sống lại. Chẳng những thoát khỏi hoàng cung, ngay cả tiên đế cũng sống lại từ cõi chết và ở bên cạnh nàng. Thẩm Kim Nhược cảm thấy vô cùng kinh hãi. Chỉ thấy tiên đế thâm tình nắm lấy tay nàng nói: "Từ nay về sau, thời gian còn lại nàng chỉ có thể cùng ta sống kiếp rau cháo qua ngày."Thẩm Kim Nhược đau khổ hỏi: "Ta có thể trở về cung tiếp tục làm Thái hậu không?"Tiên đế mỉm cười nhẹ nhàng: "Không thể."…
Tác giả : Hoa Quân Ái Miên ❤- Đệ ấy thân là người của nhi thần nếu sai cũng là do đích thân nhi thần mang về quản giáo, cũng không phải mượn Hoàng Hậu nương nương cao cao tại thượng phiền đến dạy bảo. ------ Ca ca, Người nói vậy là sai rồi ? Hắn đang rảo bước liền quay lại bế y lên, một tay ôm eo, một tay đỡ mông nhỏ. Y theo thói quen ôm lấy cổ hắn. Hắn ngước lên nhìn y, mắt có vài tia châm chọc, nghịch ngợm:- Ta nói gì mà sai cơ chứ. Trẫm là Quân Vương, vậy Hoàng Hậu như đệ không phải nên ngoãn ngoãn ở trong cung tối về làm ấm gường ta sao?----- - Bảo Bối ngoan nên hướng ca ca bồi tội thế nào đây? Hay là một nụ hôn a ~?Tình ý hòa vào trong đáy mắt, sáng lên như tinh quang nhìn y hỏi. Y lúng túng muốn thoát thân, liền quẫn bách nói:- Ca ca, ở đây đông người, có thể .....có thể hồi cung....- Không thể, ngay bây giờ!Chính là không thể thoái thác được, lại thêm ánh mắt đầy mong chờ của Quân Vương .Y bất đắc dĩ liền hướng hắn mà hôn xuống, khuôn mặt xấu hổ đỏ bừng.…
Tên gốc: 孤独的云Tác giả: 天中木片- Thiên Trung Mộc PhiếnThể loại: BH, HE, BETổng số: 4 chính vănTrạng thái: •đăng tải 15.3.2022•đã hoàn 20.5.2022Vui lòng không reup!!!Truyện chỉ được đăng ở wattpad, những nơi khác đều là reup!!!Link blogger: https://www.blogger.com/tianfeng/02837498765423456022980…
Châu Mẫn - 《Thủy Trung Ương》•Tác giả: 嬉皮柿子•Gương vỡ lại lành, đô thị, HE.•Đã được sự đồng ý của tác giả.•Trans: Na•Beta: KannNgười cậu thích năm mười tám tuổi, hai mươi ba tuổi có còn thích không?…
• tên truyện : khi nào chúng ta gặp lại nhau• tác giả : 𝐩𝐡.𝐠𝐢𝐚𝐨: 𝐦𝐚𝐢𝐧 : lý tương di × phương đa bệnh : lý liên hoa × phương tiểu bảo• khi nào hoa nở?• khi nào chúng ta yêu nhau?• khi nào chúng ta gặp lại nhau?…
Tác giả: Thâu Thâu Tả VănNhân vật 9: Trần Tắc Minh, Tiêu ĐịnhSưu tầm vụn vặt về truyện, chủ yếu về CP chính Tiêu Trần/ Trần TiêuMỗi lần Tiêu Định ôn nhu sắp làm tiểu Trần cảm động thì hắn liền nói "Ngươi tin, ngươi là đồ ngốc, hahaha... "👉 Ế bằng thực lực nga 😂…
Phó Xảo Ngôn nhập cung năm mười hai tuổi, độ tuổi còn chưa kịp hiểu hết nhân gian hiểm ác, đã phải bước vào nơi vàng son chói lóa nhưng lại lạnh lẽo đến tận xư//ơng tủy. Nàng vốn xuất thân từ thư hương thế gia, dung mạo thanh lệ, khí chất ôn nhu, lại thêm tính tình đoan trang, hiểu lễ nghĩa, từng được xem như một đóa hoa được nuôi dưỡng trong khuê các, nhẹ nhàng mà thuần khiết. Nhưng vận mệnh vốn chẳng bao giờ ưu ái những người quá đỗi hoàn mỹ. Gia tộc nàng gặp đại biến, nhà tan cửa nát, đường lui đều bị chặt đứt. Trong hoàn cảnh ấy, hoàng cung nơi người đời vừa khao khát vừa khiếp sợ lại trở thành con đường duy nhất để sinh tồn.Nàng biết rõ, bước chân vào nơi này, dung mạo của nàng không phải là phúc, mà là họa. Một gương mặt quá đỗi xuất chúng giữa hàng trăm cung nhân, chẳng khác nào ngọn đèn sáng giữa đêm tối, thu hút vô số ánh nhìn, nhưng cũng dễ dàng trở thành mục tiêu của gh//en gh//ét và tính toán. Thế nhưng, thế sự ép buộc, si//nh t//ử đặt trước mắt, nàng không còn quyền lựa chọn.…
Tác giả: Ốc Lí Đích Tinh TinhEditor: Frenalis Tổng số chương: 129c + 7 PNTình trạng edit: HOÀNThể loại: Ngôn tình, thuần cổ đại, cung đấu, sủng, HEVăn án:Vân Tự chỉ là một cung nữ nhỏ bé. Nàng không phải người tốt, nhưng lại là một mỹ nhân. Nàng biết rõ thân phận mình thấp hèn, dù sau này có ra khỏi cung và được nhà quyền quý thu nhận làm thiếp, cũng vẫn là trèo cao. Đã quen với cẩm y ngọc thực trong cung, nàng không thể quay về những ngày tháng nghèo khổ trước đây. Cho nên, nàng đem ánh mắt đặt vào người đang ngồi trên ngai vàng kia.Ai ai cũng nói Vân Tự tâm cơ thâm sâu đến mức Thánh Thượng sủng ái nàng. Nhưng không ai biết rằng, sau khi được vị kia để mắt tới, Vân Tự vẫn chỉ là một cung nữ vô danh vô phận trong suốt hai năm***Đàm Viên Sơ lúc đầu để ý đến Vân Tự, không phải vì nàng thông minh, mà vì sự nịnh nọt khéo léo mà lại vụng về của nàng. Hắn giữ Vân Tự bên cạnh suốt hai năm, rồi mới cho nàng một danh phận mà nàng luôn mong muốn. Hắn thờ ơ lạnh nhạt trước bộ dáng tiểu nhân đắc chí ỷ thế hiếp người của nàng. Thẳng đến cuối cùng, Đàm Viên Sơ mới nhận ra rằng, hắn không chỉ bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của nàng, mà còn bởi những mưu toan nhỏ nhen mà nàng tưởng đã che giấu kỹ lưỡng.【Ngươi đã thông minh, ta sẽ ngu dốt một chút.】 【Những gì ngươi thấy, chưa chắc không phải là điều ta muốn ngươi thấy.】PS: Cung đấu văn, không phải tiểu thuyết nhẹ nhàng, nam chính không hoàn hảo, ai để ý thì đừng đọc.…
Thời Nghiên là Ảnh hậu hai lần đoạt giải, diễn viên gạo cội chuyên đóng phim cung đấu. Xuyên không vào hậu cung, sao cô có thể chịu khuất phục!Hoàng thượng là cái gì chứ?Tập trung phát triển sự nghiệp không tốt hơn sao?Một tiểu yêu tinh tỉnh táo và thông minh, sở hữu kỹ năng diễn xuất bậc thầy, không hề mơ tưởng đến sủng ái của đế vương.Ngươi không hại ta, ta không hại ngươi, chị em chúng ta hòa thuận thắm thiết.Ngươi nếu hại ta, ta quyết tiêu diệt ngươi.Bản tính tốt lành không có nghĩa là kẻ tha thứ cho tất cả. Phiền phức nhất là đừng coi ta như kẻ ngốc để lợi dụng.…
Chiêu Thần năm thứ ba, Thánh Thượng tuyển tú, chiêu cáo thiên hạ tuyển chọn nữ tử vừa độ tuổi để lấp đầy hậu cung.Qua ba tháng tổng tuyển cử, tám vị tân nhân xuất sắc nhất đã được chọn ra. Ai nấy đều ôm mộng giành được sủng ái của bệ hạ để đứng vững gót chân nơi cung đình sâu thẳm. Các tân nhân vì tranh sủng mà không ngừng gợn lên sóng gió. Chẳng biết ai đã làm lộ tiếng gió, khiến họ nhận ra rằng: thay vì ngồi đoán mò tâm ý quân vương, chi bằng đến trước ngự tiền thử thời vận. Nếu có thể được người cận hầu thân cận nhất của bệ hạ chỉ điểm, nhất định sẽ đạt được hiệu quả vượt bậc, một bước bay lên ngọn cây làm phượng hoàng.Mà nữ quan được bệ hạ tin cậy nhất trước ngự tiền chính là Tang Thanh Quân.Tang Thanh Quân xuất thân trong một gia tộc sa sút. Nàng mười bốn tuổi gia thế thưa thớt, mười sáu tuổi tiến cung, đến năm mười chín tuổi thì được hầu hạ trước ngự tiền. Trong cung, ai nấy đều phải tôn kính gọi nàng một tiếng "Thanh Quân cô cô". Khi các tân nhân thỉnh nàng đến cung của mình, những thiếu nữ đang độ tuổi mười lăm, mười sáu trăng tròn ấy đều phải tự ti, xấu hổ trước dung mạo của nàng. Thế nhưng, dù sở hữu dung sắc cực kỳ diễm lệ, nàng lại luôn an phận thủ thường, tiến cung ngần ấy năm cũng chỉ làm một nữ quan. Để trở thành người được bệ hạ ái trọng nhất, ai cũng nghĩ nàng phải dựa vào một trái tim thất khiếu linh lung, cực kỳ tinh tế.Nhưng chỉ có Tang Thanh Quân biết, tâm tư bệ hạ đối với nàng từ trước đến nay chưa từng thuần túy. Nàng giả câm vờ…