Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Truyện viết về đời sống của mình...Các bạn có thể tương tác với mình qua Facebook: Nam NguyễnCái thằng mà đứng trên bãi biển quơ quơ cái tay lên trời ýCác bạn có ý kiến gì thì cứ bình luận hoặc là inbox cho mình trên Facebook Hoặc nhắn qua gmail: [email protected]!! Have fun =====================3==D....(.)(.)…
Mạt thế nhân loại diệt sạch một đám dã thú tiến hóa cơ bắp mỹ nam một nhân loại la lỵ xuyên qua mà đến một cái không có nữ nhân, chỉ có Thư Thú thế giới làm duy nhất hình người giống cái Lâm Tiểu Nhạc đem như thế nào sinh tồn một câu văn án: Nam trư nhóm là hình người dã thú!…
Nguyễn Quang Anh mắc chứng khao khát da thịt nhẹ nhưng mắc bệnh sạch sẽ rất nặng, chỉ cần muốn bắt tay người khác trước hết cũng phải nghĩ xem mình có mang khăn ướt theo không.Cứ thế, mỗi khi chứng khát da thịt tái phát, cậu chỉ có thể miễn cưỡng dùng giấc ngủ để thôi miên chính mình, may mà cậu bị nhẹ, không tính là quá khó chịu.Nhưng mà trạng thái này từ sau khi Hoàng Đức Duy dọn vào ký túc xá liền vô tình bị phá vỡ.Vậy mà cậu lại không bài xích người này tới gần.Thậm chí khi Hoàng Đức Duy vừa chơi bóng rổ xong, vén vạt áo đứng ở bên ngoài sân uống nước, cậu không thể kìm chế mà sinh ra một loại kích động muốn được hắn ôm vào trong ngực.Giải pháp ngủ tuyên bố mất tác dụng, chứng khát da thịt của cậu càng nặng thêm.. . .Đêm khuya một ngày nào đó, vì nóng đến mất ngủ mà Đức Duy cởi trần đứng hóng mát, tại ban công ngơ ngác mắt to trừng mắt nhỏ với Quang Anh."Cái gì?" Đức Duy cảm thấy mình bị nóng đến váng đầu nên nghe nhầm rồi.Cái tên xưa nay được xưng là không dính khói bụi trần gian, nhìn bạn cùng phòng như hắn một cái cũng như đang bố thí, sao lại nói những lời này với hắn? ? ?Quang Anh trầm mặc một lát.Cậu dùng âm thanh bình tĩnh đều đều nói lại một lần, nỗ lực trấn tĩnh, còn có chút tự giận bản thân mình."Hoàng Đức Duy, cậu có thể ôm tôi một chút không?"…
Nàng ngồi lại ở trong bóng tối cô tịch. Trên Đảo Sương Mù bao mùa hoa nở rồi tàn, nàng vẫn sẽ chờ."Dẫu số mệnh này có lênh đênh giữa sương mù vạn dặm, ta vẫn nguyện cầu bóng đêm sẽ luôn che chở cho người dân xứ sở."Dưới Vực Hỗn Mang, chàng ngẩng đầu nhìn về nơi xa."Dẫu đêm đông trường giá rét, vì nàng, ta nguyện hoá thành mây, thành khói, để Đảo Sương Mù cuối cùng cũng sẽ thấy ánh sáng sau ngàn năm."-----Truyện không có kết cấu mở - kết.Đây chỉ là đôi dòng vụn vặt, chỉ là những mảnh tâm tư vụn vỡ của hai con người khao khát được gần gũi, được yêu thương.…
Tác Giả: Thất Sơ CửuConverter: EnneeThể Loại: Xuyên Qua, Niên Đại Văn, Làm Ruộng, Làm GiàuLink chương cập nhập nhanh nhất tại Dembuon: https://dembuon.vn/threads/convert-trong-sinh-80-nghien-cuu-khoa-hoc-dai-lao-lam-ruong-den-dap-to-quoc-that-so-cuu.117454/Văn Án:An Bình, tỉ mỉ bồi dưỡng cổ địa cầu hạt giống kế hoạch chấp hành người, từ tinh tế xuyên qua đến thập niên 80, một lòng tìm kiếm tối ưu chất hạt giống, truyền tống hồi tinh tế.Từ nay về sau, An gia nguyên bản người câm tiểu nữ nhi, không giống nhau.An gia nhị ca bị cướp đường, không đợi động thủ, đối diện vài người run rẩy nói: "Ngươi đừng tìm ngươi muội muội, chính ngươi là có thể đánh quá chúng ta!"An nhị ca nhìn đối diện bảy cái người vạm vỡ lâm vào trầm tư.Khô hạn thiếu thủy, nàng phát minh bơm nước bơm; mưa to úng điền, nàng phát minh hút thủy cơ.Vô số phát minh, máy móc chế tạo từ một cái thôn xóm nhỏ truyền đi ra ngoài.Mỗ cao cấp yến hội, An Bình bị một bên nữ xứng cười nhạo nói: "Một cái trồng trọt bán đồ ăn còn dám tới yến hội đại sảnh, mau cút đi ra ngoài!""An lão đại, ta nơi nơi tìm ngài!"Nữ xứng run run xem An Bình đứng ở trong truyền thuyết có mấy trăm hạng phát minh độc quyền ẩn hình đại lão vị trí.Nàng hiện tại đi tìm chết, còn tới hay không đến cập.Cùng lúc đó, nào đó lén lút vẫn luôn không dám thổ lộ nam đại lão, nhìn nhìn như chuyên chú, kỳ thật đã như đi vào cõi thần tiên An Bình, hiểu rõ tháo xuống đồng hồ, vén tay áo lên.* * * nên về nhà nấu cơm.••••Một chọi một nữ cường, cực phẩm thưa thớt không kéo dài, chủ…
Văn án Khi còn ở trường mầm non Thiên Quan, Tạ Liên gặp được một bé con đặc biệt dễ thương nhưng cũng đặc biệt trầm lặng. Bé con không nói chuyện với ai, cũng không ai dám bắt chuyện với bé, đứa trẻ như thu mình vào một thế giới riêng, tự lấy những chiếc gai sắc nhọn quấn quanh thân mình. Phải mất rất lâu, Tạ Liên mới từng chút gỡ bỏ được những chiếc gai nhọn ấy đi, làm cho bé con buông bỏ phòng bị, tin tưởng và dựa dẫm vào cậu nhiều hơn. Từ đó, bé con vô cùng thích dính lấy Tạ Liên, ăn cùng cậu, chơi cùng cậu , đến cả việc ngủ cũng phải có cậu ở bên. Nhưng một ngày, bé con đột nhiên biến mất. Những kí ức về bé cũng từng chút mờ nhạt trên con đường trưởng thành của Tạ Liên . Cho đến khi yêu đương với một vị học đệ ,người thiếu niên ấy dường như dần trùng khớp với hình ảnh bé con trong quá khứ. Thì ra, duyên phận giữa họ bắt đầu từ sớm như vậy.…