[Yết- Xử] If You
...…
lãng mạn hài hước nhiều kịch tính hấp dẫn . Cho mình cái nhận xét nha mấy bạn lần đầu viết truyện có nhiều sai sót nha :*…
Thể loại :đam mỹ, hiện đại, nhất công nhất thụ ngược ,sũng, H,HE.Số chương:Chưa biết .Nhân vật chính :Họa Dương(thụ)- Đông Phương (công)Truyện tự tay viết, mới viết lần đầu có hay mọi người like và follow nha,ko hay cho xin ý kiến để biết chỉnh sửa 😗😗😗…
Câu chuyện kể về 1 người con trai yêu bạn thân của chị gái mình . Lúc đầu , nữ chính gặp chuyện thất tình vad vô tình gặp chàng trai dưới mưa. Các bạn đọc truyện để biết thêm về diễn biến câu chuyện nhé !…
Truyện kể về một mối tình ngang trái nhưng lại vô cùng hạnh phúc giữa cậu và anh. Một mối tình vỡ rồi lại lành, một tình yêu cứ tưởng dễ dàng nhưng lại vô cùng khó khăn khi kẻ thứ ba xuất hiện và bị ngăn cản bởi gia đình. Họ cùng nhau cố gắng vượt qua mọi khó khăn nhưng thương thay mỗi người đều có số và khó có thể thay đổi số phận của mình dẫn đến một cái kết bi thương cho cả hai.(lần đầu viết truyện nên có sai xót mong mọi người thông cảm)…
- Tác phẩm đầu tay- Mọi người góp ý mình sẽ sửa đổi!- Thể loại: 1v1, xuyên nhanh, huyền huyễn, hiện đại cổ đại đều có, không hệ thống... "Ngươi... Có muốn theo ta ra ngoài không?" "Lão nương già vậy rồi, còn gì mà không dám?" "Bắt chúng lại! Cả gan làm trái thiên mệnh, đẩy vào vô hạn luân hồi!" "Được! Vậy ta cùng chơi một ván!"…
Là tổng hợp những đoản văn mình viết về hai đứa.…
Không biết yêu anh từ khi nào và cũng không biết bao h sẽ hết yêu anh. Khóc...... Khóc nhiều để mình cô cảm nhận cô mong 1lần thôi Anh sẽ giúp cô lau những giọt nước mắt lăn trên má..... Nước ta nói nước mắt có vị mặn như muối cô đã cảm nhận vị mặn đó mỗi ngày không phải cô yếu đuối mà là trở thành thói quen mỗi khi đêm về với sự cô đơn lạnh lẽo ....Lời của cô :Tại sao phải là em là người thay thế cho 1 hình bóng khác mỗi khi Anh buồn và cần trúc giận. Tại sao lại là em bên cạnh Anh mặc cho Anh xua đuổi. Tại sao em ngu ngốc zậy. Tại sao em sẽ là người yếu lòng bỏ qua tất cả để đỡ Anh đứng dậy mỗi lần Anh vấp ngã. Tại sao em lại là người an ủi mỗi khi Anh yếu lòng, mỏi mệt và những lần tuyệt vọng mặc cho Anh chửi mắng. Tại sao em yêu Anh không có điểm dừng. Tại sao em phải chịu tổn thương. Em đặt rất nhìu câu hỏi và cũng chỉ mình em trả lời. Anh đừng thắc mắc tại sao em lại hiểu anh đến vậy là vì em là người yêu anh nhất và là người hiểu anh nhất. Chắc do em là người đến sao cô ấy nên ông trời không ban cho em cái gọi là "Hạnh Phúc "anh nhỉ? Anh à nếu có 1ngày tình yêu em trong em dành cho anh không còn nữa vì tổn thương trong em quá nhìu. Có 1ngày em sẽ mệt mỏi và buông tay dù Anh có hối hận và tìm em thì em sẽ không cho anh tìm thấy em 1lần nữa đâu.Em là 1cô gái tốt mà đúg hk thì em sẽ tìm 1hạnh phúc cho mình sẽ không yêu 1người như anh đâu. Tạm biệt! Sao em lại phải tin vào sự chờ đợi từ em dành cho anh mà là sự vô vọng vì trong tim anh có bao h có em đâu. Đây là lần đầu viết truyện mong mọi ng th…
Chúc mọi người đọc chuyện vui vẻ 🤍…
Anh có biết không, khi chấm dứt một cuộc tình, có lẽ đau đớn nhất không phải là phút giây cả hai quyết định dừng chân, mà là những chuỗi ngày học cách quên nhau dài đằng đẵng. Anh còn yêu em, còn nghĩ đến em, em biết. Nhưng có lẽ chẳng còn cơ hội nào để vun đắp cho tình yêu của chúng mình nữa.Viết cho anh - chàng trai đã từng là niềm thương nhớ của riêng em!…
Nếu giọt nước là những nụ hôn,em sẽ trao cho anh biển cảNếu lá là những ôm ấp,vuốt ve em sẽ trao cho anh cả rừng câyNếu đêm dài là tình yêu em sẽ trao cho anh cả trời sao lấp lánh...Em sẽ nhớ những gì không đáng quênVà học quên những điều không cần nhớKhi cuộc tình chúng mình còn dang dởKhi em vô tình để lạc mất anhChỉ biết trách sao lỡ yêu nhiều đến thế…
naruto và sakura bỗng nhưng bị bay vào 1 chiều không gian khác , ở thế giới này hokage đệ tứ còn sống và vẫn đang làm hokage và đệ ngủ chửa hề tồn tại , đệ tam còn sống , nhưng mà cha mẹ sakura lại mất , người ta nói ba mẹ sakura mất trong lúc làm nhiệm vụ…
Món đồ cuối được nhân viên vận chuyển bê đi ra khỏi phòng. Tôi đang ghi chú vài thứ cần thiết, anh nhân viên đứng gõ vào cánh cửa phòng đã được mở sẵn mà nói vào.-Đồ đạc của em tụi anh dọn lên xe xong hết rồi, em xem còn thứ gì nữa không?Dừng viết, tôi đứng dậy cất cuốn ghi chú vô túi quần mình rồi nhìn quanh phòng-Dạ không! - Tôi trả lời.…