Mình đã viết cái vẹo gì đây
:|…
Joo Hee và Min Ki mồ côi cha mẹ sau 1 tai nạn ô tô và kẹt lại ở Busan . Ở đây 2 chị em đã được 1 gia đình nghèo nhận nuôi . Để đáp lại công ơn của cha mẹ nuôi , Joo Hee đã cùng Minki lên Seoul kiếm sống . Một cơ hội đã tìm đến với Joo Hee khi cô phát hiện ra khả năng trời phú của mình . Còn Minki , cậu bé ham chơi ngày nào đã thành đạt và giàu có khi khôi phục lại được cơ ngơi của gia đình sau 10 năm xa cách . Mọi thứ tưởng chừng như đã hoàn hảo cho đến khi ...…
« mùa thu lá vàng rơi bước chân nghe xào xạc chú cáo nhỏ ngơ ngác lạc vào trái tim người. »…
Tác giả: Cá BasaLuôn cập nhật chương sớm nhất tại sttruyen.com, các web khác up chậm hơn ít nhất 1 tuần chương ^.^Văn Án:Băng qua 28 năm địa ngục, nữ phù thủy chìm trong ngọn lửa đỏ rực nở một nụ cười thách thức tất cả những kẻ tầm thường phía dưới đài."Những kẻ tầm thường!"Bên trong ngọn lửa là nụ cười ngạo mạn đến nỗi cả cái chết cũng phải run sợ dưới chân nàng.Tuy vậy...Nàng đã thua cuộc, giống như những gì bên trong cuốn tiểu thuyết "Nữ hoàng Audrey truyền kỳ" đã viết. Nhưng có lẽ bởi vì cơn oán hận của một phù thủy quá mãnh liệt, Tạ Tiểu Thiến một lần nữa mở mắt, trở về năm nàng 10 tuổi.Lúc này cha của nàng vẫn còn sống, anh trai rất nhanh sẽ bị giết hại. Nhưng Tạ Tiểu Thiến lại không phải là Tạ Tiểu Thiến của lúc đó.Tất cả mọi chuyện thay đổi, kể từ lúc nhặt được thêm một thiếu niên bị nguyền rủa trong vườn hoa...Bi kịch có lẽ sẽ tiếp diễn, nhưng bóng tối và máu tươi sẽ chỉ có thể tô điểm thêm cho điệu nhảy giữa nữ phù thủy kiêu ngạo cùng ác ma ích kỷ kia...…
Năm 2020 một thảm hoạ đã xảy ra với trái đất. Môi trường ô nhiễm, rác thải khắp nơi, cây rừng bị đốn hạ, nước thải chảy khắp ao hồ biển. Chính điều đó khiến một loại virut được kết thành gây ra biến chứng cho loài người. Họ trở nên biến dạng, thèm máu và thịt của đồng loại. Virut bùng nổ khắp nơi khiến thế giới trở thành biển máu.Chính phủ đau đầu trong việc gấp rút cứu người còn sống, diệt zombie, và tìm ra kháng sinh diệt virutHan Jun Seo một nhân viên văn phòng bình thường ở Seoul đã sống sót và đang trên đường đi tìm lại vợ con của mình. Anh đã cứu sống những người ven đường và có được những người đồng hành cùng mình.Vậy liệu Han Jun Seo có tìm lại được vợ con của mình ? Liệu lũ zombie có bị tiêu diệt ? Liệu có tìm ra được loại kháng sinh có thể chữa được bệnh dịch này ???…
Đáng yêuNhẹ nhàng…
Summary:Sau cái chết bất ngờ của Alexis Ness, Michael Kaiser cố gắng vượt qua nỗi đau cho đến khi hắn mở một chiếc hộp bị lãng quên, chứa đầy những mảnh vụn cuộc đời của một người mà hắn chưa bao giờ thực sự hiểu rõ. Mỗi món đồ dẫn hắn đến một ký ức mới, một nỗi hối tiếc mới, và nhận thức đau đớn rằng tình yêu của họ luôn lớn hơn khoảng thời gian họ có với nhau.hoặcAlexis qua đời và Kaiser vật lộn với nỗi đau khi nhận ra quá muộn rằng mình cũng yêu Alexis. Có lẽ còn hơn cả những gì Ness từng biết.Tác giả: La_fiestaDịch: @akaiorionTags:Angst, Alexis Ness Needs a Hug, Alexis Ness death, Alexis is dead, but he haunts the entire story, young death, Michael Kaiser Needs a Hug, Michael Kaiser is Bad at Feelings, Alexis Ness is Bad at Feelings, Alexis Ness's bad parents, Hurt No Comfort, Grief/Mourning, Unhealthy Coping Mechanisms, Alexis Ness Deserves Better, Michael Kaiser is Trying His Best, Michael Kaiser is in therapy, Warning: Heavy Topics, It gets better before it gets worse, sensitive topics, Implied/Referenced Alcohol Abuse/AlcoholismReferences to Depression, The Author Regrets Nothing Link: https://archiveofourown.org/works/74879591?view_adult=trueNếu được hãy đọc bản gốc và give kudos cho tác giả…
Author: Mều Thể loại: giới giải trí, ngọt, 1x1Nhân vật chính: Vương Tử Dị x Thái Từ Khôn…
Summary: Nghiêm túc mà nói, có bao nhiêu phần trăm cậu trai bạn đang cảm nắng qua thư lại chính là người bạn thầm thương bấy lâu nay? Bằng không luôn ấy chứ, nhưng với Minhyung the fully absolutely capable, không gì là không thể hết.…
Tâm sự mỏng…
Chị gái trốn bỏ đám cưới,để cho Yoseob phải thay chị mình gả vào nhà họ Yong giàu có nhất Seoultrở thành “VỢ” của Yong đại thiếu gia Yong Junhyung..Junhyung dù như thế nào cũng không tin,vợ mình kiều mỵ động lòng ngườitrước mắt là thân nam nhi..Bất quá nến cậu đã “gả” tới đây hắn cũng phải thử yêu vị ” thiếu nữ xinh đẹp” này…Và họ xảy ra nhiều truyện bắt đầu tờ đây ^^…
lần đầu viết .. mong mọi người thông cảm ạ ❤…
Kể từ ngày nàng rời đi, Alhaitham bắt đầu dần cảm nhận được - chậm rãi, gần như không thể nhận ra - rằng cuộc sống bình lặng, ngăn nắp mà anh đã xây dựng không còn nguyên vẹn nữa. Trong những giấc mơ quay về như dư âm vọng lại, trong những ký ức còn vương vấn giữa các kệ sách của thư viện, và trong những cuộc gặp khoác lên mình dáng vẻ của sự tình cờ, anh hết lần này đến lần khác bị kéo về phía một cảm xúc mà lý trí từng lạnh lùng gạt bỏ là phi lý. Sau khi Nàng lữ khách rời Sumeru, điều còn lại không chỉ đơn thuần là sự trống trải, mà còn là dư âm dai dẳng của một thứ tình cảm anh chẳng thể gọi tên - thứ còn sót lại không chỉ là khoảng trống, mà là dư ảnh của tình yêu - mềm mại nhưng không thể lay chuyển, như ánh sáng hằn sâu vào đáy mắt - một điều mà anh không còn biết nên cất giấu, nên kìm nén trong vòng kiểm soát của lý trí, hay nên bước theo, không chùn bước, đến tận cùng định mệnh của nó.--------------------------------------Phiên bản tiếng Anh được mình đăng trên Ao3, cập nhật có lẽ sẽ sớm hơn bản tiếng Việt, ae có thể ghé qua ủng hộ nhe:>https://archiveofourown.org/works/78900736/chapters/206943421…
Tác giả: Belindarimbi13 (Bel)Link fic gốc: https://archiveofourown.org/works/39133158Người dịch: Kyoi Hami (Nguyễn Hà)Cặp đôi: Ryuuguji Ken x Mitsuya Takashi ~ DraMit ~ Song Long (Tokyo Revengers) |Truyện được dịch dưới sự cho phép của writer, vui lòng không đem đi đâu|=•=•=•=•=•=•=Mitsuya không biết rằng bản thân đã mong đợi điều gì khi mở cánh cửa vào ngày hôm đó.Anh đã nghĩ rằng có thể đó sẽ là Takemichi, hoặc là Chifuyu (khỏi kể đến Hakkai vì chắc rằng cậu ta sẽ không gõ cửa). Nhưng người thực sự đã ở đó và chờ đợi, hoàn toàn vượt ra khỏi tưởng tượng của anh. Seishu Inui, mang trên mình bộ quần yếm D&D Motors, đứng có chút lúng túng."Này, Mitsuya.", gã chào anh, "Chúng ta nói chuyện được không?"…