Thanh xuân của em là anh
Những rung động đầu đời của một cô gái chưa nếm thử gia vị tình yêu, của một chàng trai chưa hề vướng bận tình trường…
Những rung động đầu đời của một cô gái chưa nếm thử gia vị tình yêu, của một chàng trai chưa hề vướng bận tình trường…
Chuyện kể về một cô nàng tiểu thư nhà giàu, đỏng đảnh ko tin vào tình yo. Vì thế vị thần tình yêu đã kêu thần Chết để giúp với gái này đồng thời cũng muốn thử sức thần chết. Nhưng thần Chết cũng ko ưa nổi cô gái này vì cô ta có tình cách đỏng đảnh, ngang ngược. Nhiều lần thần đã muốn lấy đi mạng sống của cô gái này nhưng ko nỡ và từ từ 2 ng đã nảy sinh tình cảm. Nhưng tình yo giữa ng và Thần có đc bền vững hay ko mời các bn đón xem câu chuyện "Tình Yêu Thần Chết"…
Nàng là nữ nhi của tể tướng, từ khi sinh ra được nâng như nâng trứng. Nàng muốn cái gì đầu được... Nhưng cái nàng mong muốn nhất là trái tim hắn.Hắn là Trịnh vương, một nam nhân mà tất cả nữ nhân trong kinh thành đều muốn gả cho hắn ngay cả chính nàng.Năm nàng 18 tuổi, cha nàng khởi binh tạo phản. Khi cha nàng đuổi giết hắn, hắn đã bị bao vây...Một mũi tên bay về phía hắn... "pặc" nữ nhân thân y màu lam chạy tới đỡ hắn mũi tên. Là nàng, đến phút cuối vẫn vì hắn mà cứu hắn một mạng. Nàng dùng chút sức lực còn lại mà hét " Mau đi, nhanh" rồi ngã xuống đôi lệ từ khoé mắt chảy ra. Trong tiếng ồn ào của quân binh nàng nghe được thanh âm của hắn nói " cảm ơn". Thì ra chỉ là hai chữ đó, nàng bắt đầu mất ý thức mắt nhắm lại...............................Khi nàng tỉnh dậy là trong một khuôn phòng trắng mà đồ dùng đều kì lạ, một cái hộp nhỏ biết kêu!!!" Ruốt cuộc ta đang ở đâu?"…
"Ngươi có biết ta mặc B cup nội y, ta biết ngươi mặc tiểu tân đồ án tứ giác khố;Ngươi có biết ta có cửu khỏa đền bù trở xỉ, ta biết ngươi chân trái có một đạo tứ chỉ trưởng vết sẹo;Ngươi có biết ta mới trước đây đái dầm khứu sự, ta biết ngươi mới trước đây trần truồng gièm pha;Ngươi có biết ta yêu nhất ăn là mứt táo, ta biết ngươi không thích nhất ăn là bạch thủy nấu đản;Ngươi có biết của ta tiểu tính tình, ta biết đến của ngươi ý xấu mắt...Ngươi, có thể bảo ta mơ; ta, có thể gọi ngươi ngựa tre.Nhưng là...Ta tựa hồ càng muốn được xưng là quý phu nhân, ta càng muốn kêu ngươi trần tiên sinh."—— hái tự Trần Tiểu Mạt nhật kí…
Tác giả: Hà An Sinh Thể loại: Ngôn tình, ngọtNguồn: Sưu tầmKhu nhà giàu ở thành phố Hàng Châu.Ở một tòa biệt thự một nghìn mét vuông theo phong cách Châu Âu có tầm nhìn ra mặt hồ.Nguyễn Tri Hạ sững sờ ngồi trước bàn trang điểm, đợi thợ makeup vào trang điểm cho cô. Những ngón tay trắng nõn mảnh khảnh lo lắng đan vào nhau, trong lòng cô cũng thấp thỏm không yên.Đột nhiên, cửa phòng bị mở ra, Tiêu Giai Kỳ vội vã chạy vào.Bà ta nhìn thấy Nguyễn Tri Hạ đầu tóc rối bù, trên người mặc một chiếc áo bông dài màu xám u ám, lập tức quở trách: "Người nhà họ Tư đều đã đến rồi, sao đến quần áo con còn chưa thay?"Nguyễn Tri Hạ đẩy đẩy chiếc kính gọng đen trên mũi, mắt rũ xuống thẫn thờ, "Mẹ, mẹ thật sự muốn gả con cho vị hôn phu của chị sao?"Đôi dòng nhắn nhủ:Đây là lần đầu tiên mình thử dịch lại truyện nếu có thiếu sót mong mọi người góp ý thêm để mình cải thiện nha.…
Tên truyện: Nam chủ, anh ta đức cao vọng trọng.Tác giả: Nguyệt Chiếu KhêSố chương: 171Convert: Wikidich.comThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Phong thủy , Huyền học , Sảng văn , Duyên trời tác hợp , Kim bài đề cử 🥇 , Linh dị thần quái , 1v1 , Nữ chủBìa: Ngọc HạEdit: Ngọc HạVăn án:Từ nhỏ Việt Khê đã mang âm khí rất nặng, bất luận là vật âm gì ở trước mắt cô, đều trở thành đồ ăn của cô.Sau đó có một ngày, cô thu nhận một đệ tử.Quanh người đệ tử là ánh sáng công đức, gặp ai cũng cười, tính tình thật sự rất tốt.Từ đó, ở giới tu có một cặp thầy trò, tu vi rất cao thâm, gặp quỷ sát quỷ, thấy ma giết ma.Thời gian dần trôi, người ở giới tu đều biết, tuyệt đối ngàn vạn lần không được đắc tội với hai người này, nhất là người đệ tử.…
https://wikinu.net/truyen/bien-than-cuc-pham-tieu-su-muoi-Xuom5lS4CBh2Jgfc《 biến thân cực phẩm tiểu sư muội 》 dù sao ngủ một giấc là có thể tăng trưởng linh lực, vậy ngủ ngủ hảo nha. Dù sao rải cái kiều liền có thật nhiều tài nguyên, vậy bán manh manh hảo nha. Dù sao có thật nhiều sư tỷ bảo hộ ta đâu, vậy kêu 666 thì tốt rồi nha....…
Tác phẩm : Chỉ Còn Em Và Cô Đơn.Tác giả : Trấn Thiện.Đây là một fic để tớ bày tỏ một số cảm xúc đang rối loạn trong tớ và len lói một hi vọng người ấy có thể đọc và hiểu cảm giác của tớ.…
TÁC GIẢ : LẠC HOA KHAINội dung : Đại thần Họa Nguyện Bán Hoa Mang bao nhiêu năm nay vẫn luôn làm mưa làm gió trên mạng văn học, không phải do văn của hắn quá hay, cũng phong phải do phong cách mới mẻ, mà chính là vì tiểu thuyết của hắn quá cẩu huyết, hành văn thì chẳng khác gì học sinh tiểu học. Mặc cho độc giả hận đến nghiến răng nghiến lợi, vị đại thần này vẫn rất thản nhiên ngồi ăn mỳ liền, thi thoảng lại rảnh rỗi vô xem độc giả kêu gào bên dưới tường nhà mình là thú vui. Chỉ là hắn không ngờ rằng, bởi vì hưng phấn quá độ, lên hắn đã lên cơn đau tim, cứ vậy mà qua đời.【ting, xin chào ký chủ đã đến với hệ thống 002】Kỳ Ngôn:???【 ký chủ khi hoàn thành xong nhiệm vụ sẽ được trở về thế giới thực, xin yên tâm】Yên tâm, yên tâm?!!!! Hắn còn yên tâm thế quái nào được, hắn đường đường là một tác giả, cứ vậy mà xuyên vào chính nhân vật phản diện do bản thân viết ra!!!Cái gì mà nhiệm vụ, căn bản là đều bắt hắn tìm đường chết a!a!!Thật ra thì mình vô tình đọc thấy bộ này trên đọc truyện online ấy và mình thấy tác giả bộ này viết truyện rất hay nhưng mà mình thấy hơi tiếc vì ít người biết đến bộ này nên mình muốn đăng lên đây cho mọi người biết nhiều hơn về bộ truyện này với lại nếu như tác giả thấy và kêu mình gỡ xuống thì mình sẽ gỡ xuống ạ vì mình hk biết cách liên lạc với tác giả bộ này nên mình hk thể xin phép đăng lên được 😅 nếu mọi người yêu quý bộ truyền này thì mong các bạn cũng có thể qua bên truyện full đọc ủng hộ tác giả ạ…
Bảo Nhi ngồi đối diện cậu trong quán trà sữa, tay cầm ống hút, cái miệng nhỏ xinh không ngừng thán phục:- Chà! Anh ấy là mẫu người lý tưởng của mọi cô gái nhỉ! Đẹp trai, tốt bụng, hiền lành, nụ cười ấm áp! May sao có anh ấy đến không thì thầy sẽ bắt tụi mình chạy hết 10 vòng quá... Bảo Nhi cứ luyên thuyên không để ý bên cạnh mình Nhật Lâm đã tối sầm mặt mày. Tại ai mà cậu phải chạy khắp nơi la ó, tìm kiếm. Tại ai mà cậu bị phạt chạy với cái lý do rất chi là củ chuối?! Vậy mà Bảo Nhi cũng không để ý mà cảm ơn một lời còn ngồi lải nhải khen người con trai khác khiến cho Nhật Lâm cảm thấy rất khó chịu. Cậu lôi con bé đứng dậy:- Đi về!- Ơ! Tớ đã nói là trả ơn anh Bảo rồi mà! Cậu đợi tý chắc anh ấy cũng sắp ra rồi - Kệ anh ta! Ngồi hơn 20 phút rồi, tôi muốn về! - Nhưng mà...- Cậu có về không?Không nói nữa cậu kéo nó đi không cần đợi nó trả lời ra đến cửa quán thì gặp anh với nụ cười rạng rỡ có chút có lỗi:- Anh xin lỗi! Để hai đứa đợi lâu rồi! Thôi bây giờ muộn rồi hai đứa về đi! Khi nào có dịp trả ơn anh sau vậy! Bảo Nhi cười đáp lại:- Vậy cũng được ạ! Hẹn tiền bối khi khác! Lâm không nói gì, cậu dắt xe ra rồi tức tối kêu:- Cậu có nhanh lên hay không?- Rồi! Tớ ra ngay mà! - Nó quay lại với anh: Tạm biệt tiền bối!!!- Ừ! Em về đi! Nó chạy đến chỗ cậu cười:- Anh ấy tốt thật Lâm nhỉ! Tớ bảo rồi mà! Anh ý giống soái ca trong ngôn tình ý! Quả thực rất hoàn hảo mà! - Đi được chưa? - Lâm gằn ra ba chữ cắt ngang sự tưởng tượng của nó. Nó biết Lâm tức thôi không nói nữa leo l…
"Cô trượt chân khi lao từ tầng hai xuống tầng trệt.Chiếc dù vuột khỏi tay,rơi xuống trước.Nó bị bung ra bởi lực va chạm và nằm úp trên chiếu nghỉ.Đinh dù nhọn bằng kim loại hướng thẳng lên trên..Đâm xuyên qua cổ cô,sâu đến tận gốc..Máu tươi bắn tóe ra từ vết thương...Thảm cảnh hi hữu này,chỉ là một trong muôn vàn kiểu chết xảy ra suốt 26 năm qua tại lớp 9-3 trường Bắc Yomi,bắt đầu từ truyền thuyết về một âm hồn không chịu rời xa bạn học.Một nam sinh vừa chuyển trường về đây,lập tức rơi vào tõm ngay vào tấm lưới kì bí bao phủ học đường.Trời âm u.Rào sắt.Quạ kêu.Có những hiện tượng chỉ mình cậu gặp được.Có những khuôn mặt chỉ mình cậu trông thấy.Từ từ mò đi đến chấp nhận thách thức,cậu bướng bỉnh lục lạo sự thật để rồi cuối cùng,chính cậu lại biến thành người vất vưởng khắp chốn mà không còn hiện diện trong tầm nhìn của ai...(Truyện này đã được xuất bản tại Việt Nam bởi công ty IPM,bạn có thể tìm nó tại các nhà sách trên toàn quốc,nếu bạn nào không mua được thì có thể xem tại đây,đảm bào không sai chính tả)…
Liko là một cô bé lúc nào cũng luôn miệng kêu chán. Nhưng rồi những điều kì diệu gì sẽ chờ đợi Liko ở phía trước? Mọi người hãy cùng đón đọc nhé!…
Nó là con nhỏ hết sức bình thường, thật sự không thể " bình thường " hơn Con nhà không nghèo cũng không giàu, bố mẹ làm công ăn lương, nhan sắc thì ra chợ có thể vơ một nắm, chẳng có gì đặc biệt Nó có một căn bệnh, bệnh này dễ lây lan, lây nhanh tới mức chóng mặt, sau này căn bệnh phát triển đến nỗi tụi con gái quanh nó đều bị nhiễm!!!!! Nó theo chủ nghĩ độc thân, phát ngôn của miệng là" tụi con trai tránh xa lão nương ra, mấy chị **ực bự lại đây cưng nựng Tâm Tâm đi ~~~~ (=.=) Cậu là Hot boy của trường, học lại giỏi, bố mẹ cậu là sếp của bố mẹ nó. Nhìn thấy cậu, mặt nó đỏ bừng vì ..............hưng phấn " Thằng cha này chắc chắn là gay, ôi ôi tiểu nữ vương thụ(*) nha ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Được lắm Vũ Tâm Tâm cậu kêu tôi là gay, tôi sẽ cho cậu thấy năng lực của gay 😠😠😠😠…
Tittle: [Touken Ranbu Fanfiction] Sau Khi Saniwa Lật Chăn Sống LạiAuthor: Shirokami YukiSummary: Ngày xửa ngày xưa, ở một bản doanh tọa lạc trên ngọn núi nó, người ta đồn rằng nếu đi qua đó vào nửa đêm sẽ nghe được tiếng than thở kêu la đầy ai oán của một thiếu nữ"Đm sao tính 4 lần rồi vẫn lệch tiền vậy? Số tiền lệch đâu mất rồi?"Disclaimer: Tất cả các nhân vật trong đây trừ OCs đều thuộc bản quyền của DMM, Nitro+ và Mihoyo nhưng số phận của họ thuộc về tôi. Truyện được viết bởi tôi - Yuki và chỉ đăng trên wattpad.Chân thành cảm ơn!…
" Phong đại ca " , từ đằng xa cô đã kêu ăng ẳng Anh tựa đầu vào chiếc ghế gỗ đợi cô đến, khi nghe được tiếng chân của cô, anh trở người, ngoắc cô lại " Sun Nhi, lại đây " Cô ngoan ngoãn đi đến, anh nhẹ kéo cô vào lòng, cô ngồi trên đùi anh, nghịch áo của anh, anh thì mân mê mùi tóc của cô Anh hỏi cô : " Muội nói thử xem, khoảng cách nào là xa nhất? " Cô ngây thơ trả lời : " Là vô cực " Anh bật cười : " Sai rồi " " Vậy là gì ? " " Là khi hai người đang ở đối diện nhau tại cùng một nơi, một thời điểm mà không thể thấy được nhau .... "…