[DuongKieu] Khúc Huyết Ca Tháng Mười Hai
❗️Truyện chỉ là giả tưởng,không liên quan đến đời thật._______________________________"Yêu lại từ máu. Nhớ lại từ phản bội. Và tan biến cùng một nụ hôn không thật."…
❗️Truyện chỉ là giả tưởng,không liên quan đến đời thật._______________________________"Yêu lại từ máu. Nhớ lại từ phản bội. Và tan biến cùng một nụ hôn không thật."…
" Ba ơi! Ba ơi, bạn Hào thơm má con đó hihi "…
"đã quá muộn rồi, và đó chỉ là một giấc mơ."…
chiện chanh thíu nữ :Đ😺💖👼"Lạc vào đồng cỏ xanh, thiên thần phải có cánh"…
đọc đi rùi biết…
Jimmy HollowJimmy CardfieldJimmy LumetonChán, Part 3 nghe ok…
"xin lỗi vợ"…
Hà Nội mưa hoài và Thái Sơn cũng chỉ ước mình được là mưa bụi, đậu trên vai anh mãi thôi.…
Một cuộc cá cược về tình yêu nhưng có vẻ lần này Thái Sơn thắng cả gốc lẫn lãi.(Các sự kiện, tuổi của nhân vật trong fic không có thật!!)…
"Em không sợ ma à?"" em không"" ơ thế mày diễn để lừa anh à"" đâu có, em diễn để ôm anh"…
Khi thế hệ cợt nhã làm những công việc nghiêm túc như bảo vệ thế giới khỏi loài quỷ thì sẽ như thế nào? Đương nhiên là nó sẽ không còn nghiêm túc nữa:) GÓC CHIA SẺ : • Đây là lần đầu mình viết truyện nên sẽ không tránh khỏi sai sót nên mọi người đọc với tinh thần vui vẻ,hoan hỉ thôi nha • Một số anh trai sẽ được mình thêm thắt một số tính cách nếu không thích có thể lướt qua CHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ…
Trần Minh Hiếu học sinh ưu tú khoá 12Đặng Thành An một tên nhóc Cá biệt khoá 11Trần Đăng Dương học sinh giỏi khoá 11…
iu nhắmdescription: tỉnh tò te tú tí
"healing all off my scars"description: chữa lành, r16‼️, soft, sếch nửa mùa…
Ngày mưa quả thật rất mát, nhưng nó mang trong mình sự buồn bã, nặng nề đến lạ. Phong Hào lặng lẽ ngắm nhìn thành phố trong cơn mưa, suy nghĩ xa xôi mà cô đơn.…
Bản nhạc vụt tắtBộ phim kia dừng lạiSau này mỗi người sẽ có một công việc riêng,một dự định riêng và tất cả chỉ còn là kỉ niệm Kể lại một mùa hè rực rỡ với 30 con người…
Thái Sơn đứng trước cửa căn biệt thự của mình, ánh mắt tối sầm khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.Trên nền gạch trắng tinh, một người đàn ông hơn hắn bốn tuổi đang ngồi xổm, hí hoáy vẽ bậy bằng... tương cà chua."Anh đang làm gì đấy?" Hắn nghiến răng, giọng lạnh như băng.Người kia ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe, long lanh như viên bi thủy tinh, miệng nở nụ cười hồn nhiên:"Anh vẽ con chó đó! Em thấy giống không? Nó tên là Bánh Mì!"Thái Sơn nhìn đống loằn ngoằn đỏ đỏ trên sàn, trán giật giật.Chó? Cái thứ kia mà là chó á?!"Anh..." Hắn bóp trán. "Anh có biết mình đang làm gì không?""Biết chứ!" Phong Hào gật đầu rất nghiêm túc. "Anh đang sáng tạo nghệ thuật! Em không hiểu đâu!"Không, hắn không hiểu thật.Ba ngày trước, hắn còn là một tổng tài lạnh lùng, giỏi giang, ghét nhất mấy tên ngốc nghếch gây rắc rối.Giờ thì sao? Hắn đang sống chung với một "ông anh" ba mươi tuổi, vô tư vô lo như đứa trẻ năm tuổi mà còn là do chính hắn đâm xe trúng.Hắn thở dài, tự hỏi liệu có khi nào mình nên đâm luôn lần nữa để sửa lỗi không.…
chuyện trường lớp của tụi nhỏ@ilywing- viết về atsh.- không mang đi khi chưa có sự cho phép.- ooc, tục, lowercase.- không đủ cả 31 anh trai.…
Sẽ có mấy cp lạ ạaViết về tình iu của mấy anh nhà><!Người thật, truyện phake!!Không đem nó đến với các aiu!!Only Wattpad, do not reup!…