yeonji ✦ idyllic
có một ông già cô đơn nhớ thương cô nàng đôi mươi.…
có một ông già cô đơn nhớ thương cô nàng đôi mươi.…
❌DO NOT REUP WITHOUT MY PERMISSION ❌❌ NO COPY ❌…
Chịt được chưa đừng flop nữa mà😭…
Hello cả nhà, đây là một câu chuyện "Tình yêu cảm lạnh" ạ 😩CP: Nhiệt Đới Vũ Lâm - Châu Kha Vũ × Lâm Mặc Cùng hội anh em cây khế Ngô Vũ Hằng, Oscar, Phó Tư Siêu, AK, Gia Nguyên, Patrick 🥰Thể loại: textfic trẩu tre ngẫu hứng, thích thì có chương mới không thích thì thôi 🥲Warning: trẩu trẩu trẩu chuyện quan trọng nhắc lại 3 lần, mọi sự kiện bối cảnh trong fic đều là do em xạo ke xạo ke xạo ke 🙏…
Tác giả: 谁动了我的奶酪 - Ai Đụng Vào Pho Mát Của Tui Trans: Bạn VThể loại: Nhân loại Kha x Quỷ hút máu Mặc, ngọt, OOC, 18R, vui lòng không áp vào người thậtBản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khácPhần H sẽ được up full trong wordpress, cậu nào muốn xem thì vô link này nha: https://vanlactinhthien.wordpress.com/2022/01/01/bite/Đương nhiên là sẽ có pass, nhưng dễ lắm >.< có hint sẵn hết trong mục Pass rồi á, chúc các cậu năm mới vui vẻ…
không bê đi đâu trong tầm mắt các anh và người quen các anh, không bê đi đâu khỏi wattpad, nếu có xin hãy block chính quyền và che tên.•chỉ cần khi ánh đèn sân khấu vụt tắt, khi rũ bỏ lớp makeup và những bộ đồ diễn lấp lánh, tạ hoàng long vẫn có thể tìm thấy yên bình đâu đó trong cái ôm của lê duy lân.•oneshot, cảnh báo bối cảnh giả tưởng, ooc, lowercase, nội dung không thực tế, vui lòng không đem đi đâu.…
so did i make my puppy angry again?oneshot ( •̀ᄇ• ́)ﻭ*: ・゚…
Trí tưởng tượng, không có thật, không đưa đến trứơc 9qPov: Khi bạn là em Bẽ của cả nhà…
Đọc chap 1 sẽ biết nói về cái gì . Ai thích ném đã thì cứ việc đây chỉ là cảm xúc của bản thân mình viết về 1 người bạn . Có 1 số câu là hư cấu…
khi mèo say thì kì lân sẽ làm gì??…
Vì thiếu hàng bú otp nên tui tự đẻ =))))_________________________________________________________Truyện được viết bởi Lammei LammieChú ý: Nhân vật thuộc quyền sở hữu trí tuệ của nhà làm game. Mọi tình tiết và hội thoại trong truyện là hư cấu và không có trong hay ảnh hưởng gì đến cốt truyện chính của game. OOC, omegaverse, cakeverse, chứa yếu tố thô tục, bạo lực và tiêu cực. Cặp ship trong truyện: RodyVinceKHÔNG THÍCH XIN ĐỪNG ĐỤC THUYỀN!!!Mong mọi người nhiệt tình ủng hộ mình!!!💖💖…
Tưởng là trò đùa nhưng Duy Lân đã bán mặt trăng cho một người lạ và nhận giúp đỡ con trai của anh ta nữa!…
Cửa phòng Jun khép hờ, một vệt sáng vàng ấm áp hắt ra sàn, cắt ngang bóng tối của hành lang. Thame nín thở, ghé mắt nhìn qua khe hở mỏng manh ấy.Bên trong, không gian tĩnh lặng lạ thường. Jun đang ngồi tựa lưng vào thành giường, một cuốn kịch bản đặt dở trên đùi. Nhưng thứ khiến Thame sững sờ là Dylan. Cậu đang nằm co người, vùi mặt vào hõm vai Jun. Đôi bàn tay vốn thường ngày chỉ dùng để thực hiện những động tác vũ đạo sắc sảo, giờ đây lại nắm chặt lấy vạt áo Jun như thể đó là sợi dây duy nhất giữ cậu lại với mặt đất."Ngủ đi, không sao rồi." Jun nói, giọng thấp và đặc biệt dịu dàng, thứ tông giọng mà anh chưa bao giờ dùng với bất kỳ ai khác trong nhóm.Dylan khẽ lắc đầu, mái tóc xám mềm mại cọ vào cổ Jun: "Ồn quá... không ngủ được."Jun thở dài, một hơi thở mang theo sự cam chịu lẫn chiều chuộng. Ngoài trời lại lóe chớp, Dylan lập tức siết chặt tay hơn. Jun bình thản đưa bàn tay rộng lớn của mình lên, áp chặt vào tai Dylan, che chắn hoàn toàn cậu khỏi những âm thanh giận dữ từ bên ngoài. Tay còn lại, anh vỗ nhẹ, chậm rãi lên lưng cậu."Có tao ở đây rồi. Ngoan, ngủ đi."Dylan lẩm bẩm gì đó rất nhỏ, rồi rúc sâu hơn vào lòng anh. Jun liếc nhìn đỉnh đầu của cậu, đôi mắt anh dưới ánh đèn ngủ mang một vẻ ôn nhu đến lạ lùng.Thame đứng đó, cảm giác như mình vừa vô tình lật mở một trang nhật ký bị cấm. Cậu lặng lẽ lùi lại, khép hờ cửa rồi quay xuống lầu chạy về phòng của Pepper gõ cửa dồn dập.…
Lê Duy Lân đã thơm má Bạch Hồng Cường.…
Thành phố hoa lệ ấy khiến anh thấy được em…
Văn án: Nếu gió gửi đến mùi tàn tro, đó là em đang đến gặp cậu.…
tớ là đặng đức duy, tớ là sứ giả hoà bình.…
- warning: ooc, lowercase…
"Không phải trái đất đâu. Là tôi bị cậu hút đấy, đồ ngốc ạ."…
Con hẻm đó không có gì khiến người ta phải dừng chân nếu chỉ lướt qua một lần.…