nam khánh; không thuộc về nhau - End.
Chúng ta không thuộc về nhau…
Chúng ta không thuộc về nhau…
allkook ở đây là tình thươn các anh dành cho em chứ hơm phải tình yêu :) do lần đầu nên không dám viết đam thứ lỗi :<…
idea : GhannTyngười viết : hana__________- sukuna, tôi yêu anh- gì chứ ? mày bị điên hả ?__________truyện thuộc quyền sở hữu của hana, vui lòng không reup ở bất cứ đâu.chúc các cậu đọc truyện vui vẻ…
one short; warning: 18+…
Couple : Cam Dâu, Thỏ Hải Ly, Sói Mèo, Khỉ Chồn, Phát Hiếu,... ❦Truyện vui thoi đừng nghiêm túc qá❦Sẽ có một ít là textfic…
Author:Rinnie…
Truyện sẽ kể về những câu chuyện vụn vặt xảy ra hằng ngày giữa các hyung và bé thỏ. Mình sẽ cho các bạn thấy tình yêu thương của nhà Bangtan dành cho nhau và đặc biệt là các hyung dành cho maknae lớn đến nhường nào. Mình rất thích đọc truyện về cuộc sống thật nên mình viết truyện cũng sẽ hoàn toàn là cuộc sống thật, còn chi tiết do mình hoàn toàn hư cấu nhé. Rất mong các bạn sẽ ủng hộ ^0^…
Đến vì hai bạn, ở lại cũng vì hai bạn.…
Chút yêu thương gửi tặng em nhỏ Jeon Jeongguk nhân dịp em chào đón tuổi 21.…
"bụi đường và bộ đồng phục nhân viên bưu điện, em không biết, nhưng họ gọi thứ đó là duyên."…
Lâm Vãn Vãn × Huỳnh Đăng Khôi Hai người họ không phải cha con. Chỉ là cha dượng × con riêng thể loại: h+, sắc, chavacongai…
thanh bảo tán thế anh vì một vụ cá cược.…
Một ngày nắng đẹp trời, hình như người từng thương Nam nhất trên đời không còn thương anh nữa.…
"đây là lời nhắn cuối cùng em viết..."…
Thể loại : #Tamquanlệchlạc #Loạnluân#Chiếmhữu #Gapsize #Giamcầm #Côngthaotúng #Côngđiêncuồng #Côngmưu mô #Thụmỹnhân #Thụdịu dàng #Mốiquanhệcấmkỵ #Chênhlệchtuổi tácNice☠️…
đọc sẽ biết ^^…
Edit: Mộng ẢnhTên gốc: Not Even HimselfTác giả: chadleorioBẢN DỊCH CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG ĐỪNG COPY!…
Trăng tàn gió lạnh, vách đá cheo leo, rừng tranh hiu quạnh. Nam nhân bạch y đứng ở mạn núi, tay khẽ siết tấm áo choàng trên vai, đôi mắt hờ hững nhìn về nơi xa xôi.Đôi mắt từng được ca tụng là sánh ngang quốc bảo, lấp lánh hơn pha lê, giờ đây ảm đạm không chút ánh sáng.Chẳng ai ngờ được, tài tử một thời, lại có ngày như vậy, một mình chốn sơn vu thủy dã, thân mang kịch độc, bên người không có lấy một tia dương khí. Nếu không phải y nội lực thâm hậu, hẳn giờ này đã vong mạng nơi đâu chưa biết chừng.Vậy mà, y vẫn kiên trì từng ngày, lết tấm thân tàn tới bên vách đá, mắt hướng xa xa, để rồi thu vào tầm mắt ngoài rừng cây bạt ngàn cùng tiếng thú hoang hú lên mỗi đêm lạnh thì cũng chẳng còn gì khác.Nhưng y biết, xa hơn nữa, vượt khỏi rừng trúc này, sẽ tới biên giới, nơi đó, là chiến trường.Ngàn binh ngã xuống, máu nhuộm ba thước đất, trở về thắng lợi được tôn làm anh hùng, thua trận sẽ có kẻ khác đứng lên thay thế, nắm tro tàn lẫn vào đâu, chẳng ai nhớ đến.Những kẻ sinh ra mang số phận chiến binh, cuộc sống chính là như vậy.Biết rằng mình không có hi vọng, nhưng y vẫn cứ chờ mong. Cảm giác man mác bao nhiêu năm nay chưa từng xuất hiện, rốt cuộc lại trào lên, là vì ai chứ?Mối thù gia tộc không thể không trả, lại không nghĩ tới, có ngày bản thân lại vướng vào chần chừ...Vị tướng quân đang ở trên chiến trận, liệu chàng có biết, nơi này còn một bạch y nam tử vẫn thủy chung hướng ánh mắt về phía mình?…
em say rượu, còn anh say em...highest ranking 🥈#tomorrowxtogether (17/03/2024)…