Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thánh tăng x Yêu nữ liệu rằng là BE hay không BE? Mình khá thích tạo hình này nên là viết về cp này. Out of characters OOC. Bản thân mình không sp phim vì cốt truyện với một số yếu tố khác hơi ... Phim xây dựng nhân vật mình không ưng lắm nhưng mà nhìn chem cũng đại đại đi…
Tôi vã họ nên tôi đành tự thân vận động, tự đẻ hàng tự bú (┳Д┳) Đây sẽ là nơi tổng hợp các loại từ oneshot đến shortfic tôi nghĩ ra cho Hiếu x Quan trong Tân binh toàn năng, hope that u guys enjoy it♡ ╔════▣◎▣════╗ Couple: Thái Lê Minh Hiếu x Hồ Đông Quan ╚════▣◎▣════╝…
Tác phẩm: Hiện thân của cái chết (Death is my lover)Tác giả: @AnVTNhCouple: Diệp Tư - Oscar Vương Chính Hùng x Hồ Diệp ThaoNguồn ý tưởng: u/Snote85 on Reddithttps://www.reddit.com/r/WritingPrompts/comments/55gme5/wp_while_walking_you_notice_everyone_recoiling/…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
Tác giả : Kiến Tuế Em biết là chắc chắn anh sẽ cảm thấy buồn, rất rất buồn, nhưng em hy vọng là anh sẽ không buồn quá lâu. Em đâu có rời đi đâu nào, em vẫn luôn ở đây mà.Lúc anh ngắm mặt trời lặn, em chính là đám mây bên cạnh mặt trời. Lúc anh ngắm vầng trăng sáng, em chính là ngôi sao bên cạnh vầng trăng ấy. Có thể em còn là ngọn cỏ nhỏ ven đường, là cây cao chọc trời, là cơn mưa anh tắm mình trong đó, là ngọn gió thổi qua, thậm chí là không khí mà anh hít thở nữa cơ. Em sẽ giống như cánh bướm trong quả cầu thủy tinh mà anh tặng cho em, mãi mãi ở bên anh không rời.Thế nên, anh Kinh Du, anh đừng vì em mà buồn nhé, anh hãy mang theo ước mơ của hai ta, cố gắng bơi về phía trước nhé!Em sẽ chờ đợi anh, ở bến cuối của cuộc đời này!…
bộ truyện này tôi hợp tác với một bạn. nội dung được chia thành từng câu truyện ngắn nhỏĐây là bộ truyện hợp tác đầu tiên của chúng tớ. mong đọc giả ủng hộ ạ.…
Fan của Tiểu Tiên Nữ a~ Kết thúc mỗi bộ truyện của Mặc Linh luôn cảm thấy tiếc nuối, ta làm chút tiểu kịch trường để các TTS đọc cho vui nhà vui cửa.#Tân Tân là một fan có tâm…
NGHE CHO RÕ ĐÂY! NGƯƠI KHÔNG LÀ GÌ CẢ NGOÀI KẺ VÔ DANH!NGƯƠI THỰC SỰ TIN TƯỞNG RẰNG MÌNH LÀ 1 NGƯỜI TỐT CHO DÙ NGƯƠI CÒN KHÔNG THỂ NHỚ "TA" LÀ AI?NGƯƠI THỰC SỰ NGHĨ RẰNG MỌI NGƯỜI NGƯƠI YÊU QUÝ NGƯƠI SAO? 1 KẺ NHƯ NGƯƠI?TẤT NHIÊN LÀ KHÔNG RỒI! HỌ CHỈ ĐANG DIỄN THÔI!HỌ DIỄN ĐỂ QUÊN ĐI QUÁ KHỨ, DIỄN ĐỂ QUÊN ĐI NGƯƠI THỰC SỰ LÀ AI?ĐỂ TA NÓI RÕ! NGƯƠI CHỈ LÀ 1 BẢN SAO! 1 KẺ THAY THẾ VÔ DỤNG!NGƯƠI YẾU ĐUỐI, KÉM CỎI VÀ KHÔNG CÓ THAM VỌNG!DÙ NGƯƠI CÓ TRỐN CHẠY ĐI ĐÂU NỮA CŨNG KHÔNG THỂ CHỐI BỎ SỰ THẬTNGƯƠI LÀ "TA" VÀ "TA" LÀ NGƯƠINGƯƠI LÀ KẺ MANG TỚI CHIẾN TRANHNGƯƠI LÀ NGƯỜI MUỐN NHÌN THẾ GIỚI ĐỔ NÁT NÀY CHÁY RỤINGƯƠI LÀ QUỶ VƯƠNG VÀ NGƯƠI SẼ MANG CÁI CHẾT ĐẾN VỚI THẾ GIỚI NÀYHÃY TẬN HƯỞNG ĐI KHI NGƯƠI CÒN CÓ THỂbởi nó sẽ không được lâu đâu…
Tác giả: Doanh PhongNhân vật chính: Lê Ly - Bùi Thượng HiênThể loại: Ngôn tình, yêu thầm, SE Văn án:Lòng bàn tay Lê Ly có một vết sẹo.Cắt đứt đường sự nghiệp, đường sinh mệnh, đường tình yêu.Đây là vết sẹo mà Bùi Thượng Hiên để lại cho cô, vĩnh viễn không phai mờ.Trọn mười lăm năm, Bùi Thượng Hiên cuối cùng cũng yêu Lê Ly.Nhưng mà, tình yêu của cô dành cho anh không còn nữa.Bởi vì tình yêu không phải chim di trú, Không có ngày về.-----Anh chậm rãi trưởng thành, thiếu niên của ngày xưa mất đi tình yêu và ngưỡng mộ của cô từ ngày đó mà bắt đầu, dùng mười lăm năm thời gian chờ đợi anh trở về nhặt lên nỗi niềm tương tư mà anh đã đánh rơi kia. Nhưng anh là một chàng trai hào sảng bao nhiêu năm nay không biết để trải qua bao nhiêu mối tình liệu anh còn nhớ đến mối tình thầm kính của cô bạn thân thuở nhỏ không?* Reup tiện cho việc đọc offline…
Truyện của Bản Lật Tử thì khỏi bàn rồi nhỉ👌P/s: Me đăng truyện tại vì me lười đọc trên mạng:))))🙏🙇♀️Mình bắt đầu tự edit từ chương 46 trở đi, còn mấy chương trước đấy là mình đi cop á, nên có vẫn đề gì cứ ib mình nha. Còn thời gian đăng chương thì xin lỗi mọi người mình không có lịch cố định, khi nào rảnh mình mới vào thôi nha😘💜🥲…
Hy sinh như là một cái giá tất yếu, khi mà bạn phải cân mấy tên Người Cột từ thời xa xưa. Nếu cực kì may mắn thì bạn có một cơ hội sống. Nhưng liệu đó có còn là may mắn khi bạn chỉ có thể tận dụng nó ở một thế giới mới lạ hoắc? Nơi mà thú nhân là có thật và họ có một căn bệnh truyền nhiễm chết người?Một câu hỏi lạ hoắc, chẳng ăn nhập vào đâu, bất ngờ thay, lại là câu hỏi mà Joseph Joestar đang cố tìm kiếm câu trả lời.…