Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
🌻Shop ảnh Lam Lam🌻Đi ngang qua hãy ghé thăm shop của tớ nào các cậu!!•Tại đây cung cấp stock, banner, logo, avatar, ... Cho các bạn có thể des bìa!Ngoài ra còn một số ảnh Lam sưu tầm chỉ vì nó đẹp. Để biết thêm thông tin mời dô xem.*Bìa được design by @Tapdoanmeo20…
Do có khá nhiều bạn muốn đọc nên mình đăng lên 😌Lưu ý 1: Mình là chính chủ (aka Shizu) nên cảm phiền đừng tố cáo mình thief hay gì, cảm ơn.Lưu ý 2: Đừng mang não khi đọc, cảm ơn lần 2 😌…
Người đời gọi nàng là yêu phi hại quốc.Bạch Băng Băng - mỹ nhân đẹp đến mức chỉ một ánh nhìn cũng đủ khiến phật tử thanh tu động tâm.Sinh ra là quận chúa cao quý, được cưng chiều từ nhỏ, nàng kiêu ngạo, tàn nhẫn và chưa từng biết hai chữ "nhẫn nhịn".Nàng thích nhìn Hoàng hậu quỳ dưới chân mình.Thích bóp nát sự cao quý của vị công chúa hòa thân từ Mạc Bắc từng chút một.Ba người đàn ông quyền khuynh thiên hạ đều quỳ dưới tà váy nàng.Hoàng thượng yêu nàng đến mù quáng.Tướng quân vì nàng có thể nhuộm máu sa trường.Quốc sư vì nàng mà phá giới động sát tâm.Họ cho phép nàng làm mọi điều.Chỉ có một điều kiện -Hoàng hậu không được chết.Bởi vì phía sau nàng ta là cả một Mạc Bắc.Nhưng nếu... lỡ quá tay thì sao?Cùng lắm thiên hạ này đổi chủ.Ba người bọn họ đủ sức gánh cả giang sơn, chỉ để đổi lấy một nụ cười của nàng.Chỉ tiếc rằng -Bên trong thân xác Hoàng hậu là một linh hồn xuyên không, biết trước kết cục của cuốn tiểu thuyết này chính là nàng ta phải chết để lót đường cho vị yêu phi kia .Nàng ta muốn thay đổi vận mệnh.Nhưng nàng ta không biết...Kết cục được viết bởi " CHÍNH VỊ YÊU PHI KIA "…
Nàng Thanh Vân Điệp - người sáng lập ra tổ chức sát thủ kinh khủng hàng đầu thế giới - "Thần Chết". Nơi nàng muốn đổ đều đổ, muốn hủy đều hủy. Chưa từng có cái gì nàng muốn mà không được. Ai ngờ số phận trớ trêu. Nhiệm vụ trước khi chết sư phụ giao cho nàng lại là đem về 1 thứ gọi Vân Hoa Tàng khiến nàng nhớ lại kiếp trước, nhớ lại mối thù sâu đậm do chính người bạn thân nhất gây ra Nàng chỉ muốn sống lại thêm 1 lần để hưởng thụ cuộc sống an nhàn. Ai ngờ bọn họ lại tự đâm đầu vào đây? Nếu vậy ta đây xin phụng bồi! ____ Nàng là Nam Cung Vân Điệp - tiểu công chúa được tiên hoàng của Nam Trân đế quốc.Nữ nhi của thái hậu đương triều. Hoàng huynh của nàng chính là đương kim thánh thượng. Nàng chính là thiên tài trong thiên tài, từ lúc 4 tuổi đã được người đời ca tụng. Ai biết trước được tương lai khi nàng bị phế bỏ thực lực trong lần tứ quốc đại chiến? Thanh Vân Điệp lại không may xuyên trúng vào thân thể "phế vật" này Một hồi phong ba nổi lên, tuyệt sắc tiểu công chúa tung hoành ngang dọc Ngươi nói ta yếu đuối? Phế bỏ thực lực. Cắt lưỡi cho chó ăn! Ngươi nói ta hoa si? Ta liền đem đám nam sủng của ngươi đi chôn sống! Ngươi nói ta vô tình? Nó là gì? Có ăn được không? Ngươi nói ta độc ác? Ta liền cho ngươi biết thế nào là ác độc! * Truyện của ta luôn hy vọng có những cmt dạy bảo thêm nhưng những người chê bai thì làm ơn không cần đọc bởi vì ta chỉ cần đọc giả chứ không phải mấy bà tám hay càu nhàu. Ok ~~~~ Chúc Mọi Người Đọc Truyện Vui Vẻ ~~~~…
Mình là Jeon Somin nhưng hiện tại đang mang họ Min, tiểu thư của tập đoàn VK , em gái thất lạc của Kook. Bạn thân nhất của mình - Jimin (chimchim )tuy vẻ ngoài mạnh mẽ nhưng bên trong rất yếu ớt. Nếu các bạn muốn biết thêm thì nhớ đọc truyện của mình nha. Đây là lần đầu mình viết truyện nên có gì sai mong các bạn bỏ qua .^-^…
"Em chạy đi, chạy nữa đi, tôi xem em chạy bằng cách nào. ""Em muốn chết? Hảo, chết đi! Chết rồi tôi giữ xác em, chôn cùng với em,... Đừng tưởng chết rồi thoát khỏi tay tôi! ""Lam Trạm à! Em ghét tôi sao? Oh, vậy em tốt nhất ghét tôi nhiều chút, hận tôi nhiều chút,... Vậy mới khiến em lưu giữ hình bóng tôi. ""Em muốn chạy? Em chạy 1 bước nữa đi? Tôi liền đập gãy chân em để em không thể chạy được nữa! ""Em không thèm nhìn tôi vậy tốt nhất em đừng nhìn, bởi vì chỉ cần tôi nhìn em là đủ! Nếu có kẻ dám nhìn em, tôi sẽ moi mắt họ ra!!""Xem ra tôi cần dạy dỗ em nhỉ? Heroin được đó? Em sẽ không thể rời xa tôi nữa rồi" . "EM ĐỪNG BAO GIỜ NGHĨ ĐẾN VIỆC THOÁT KHỎI CHÚNG TÔI". Viết tặng cho bé @Faksjjk2…
Đêm nay Bắc Kinh se lạnh. Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc phản chiếu lên mặt phím đàn, long lanh như có hàng nghìn ngôi sao đang nhảy múa cùng âm thanh.Tôi hít sâu, mười đầu ngón tay chạm khẽ lên phím. Âm thanh đầu tiên vang lên, trong trẻo, gọn ghẽ - như thể tôi đang kể lại một câu chuyện mà chỉ mình tôi hiểu. Người ta đến dự gala của Tập đoàn Thẩm Thị để uống rượu, cười nói, bắt tay, chụp hình. Còn tôi, chỉ là người chơi đàn thuê. Một "âm thanh nền" giữa thế giới lấp lánh ấy.Cho đến khi ánh nhìn của tôi dừng lại ở hàng ghế đầu.Người đàn ông ấy - Thẩm Dực Minh. Bộ vest đen được cắt may tinh tế, cổ tay anh thoáng hiện chiếc đồng hồ bạc lạnh lùng như chính ánh mắt. Anh không nói gì, không cười, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Không kiểu nhìn xã giao. Không tò mò. Mà như thể, anh đang nghe tôi bằng ánh mắt.Tôi chợt lỡ nhịp, một nốt trượt qua. Nhưng anh không hề rời tầm nhìn. Đó là khoảnh khắc kỳ lạ - như thể tiếng đàn của tôi đã trói lấy một người đàn ông mà cả khán phòng đều phải cúi đầu trước anh.Khi bản nhạc kết thúc, tôi cúi chào, nhận một tràng pháo tay lịch sự. Và rồi, tôi không còn thấy anh nữa.Tôi tưởng chuyện sẽ dừng ở đó. Nhưng khi đang thu dọn bản nhạc trong phòng chờ, cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào - dáng vẻ chuyên nghiệp, lễ độ."Cô là Tống Vân Khanh phải không? Tôi là trợ lý của Tổng giám đốc Thẩm. Anh ấy muốn mời cô dùng bữa tối. Riêng."Tôi ngẩng lên. "Anh ấy... có nói lý do không?""Chúng tôi muốn bàn về một hợp đồng cá nhân."Tôi cười nhẹ, cố giấu sự bố…