Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Keonho muốn tìm lại cảm giác xưa nên đã rủ người mình thích đi hồ bơi.Nhưng rồi Seonghyeo sảy chân té xuống nước, nuớc không quá sâu nhưng cậu ấy bị trẹo chân rồi! "keonho!... giúp tớ.... ""Đến ngay..!!!!! "Mối duyên bắt đầu từ 1 cái hồ bơi , chuyện gì sẽ xảy ra sau này đây?...…
Tổng hợp TRUYỆN TRANH BL giam cầm/chiếm hữuVì đây là sở thích của mình nên mình lập nên danh sách này để lưu trữ khi cần đọc lại. Mình tin rằng cũng khá nhiều bạn giống mình. Nếu như có duyên đưa các bạn đến nơi đây thì rất chào mừng các bạn.P/s: Sở thích online, k nên lưu hành vào offline. Không làm theo, tuyên truyền nhé.Please dừng lại ở mức độ giải trí.Thank you#bl #dammy #giamcam #chiemhuu…
Đây là câu chuyện về một saniwa kì quoặc và mất nết(đối với các toudan) cũng như đám toudan phá nhà phá cửa,choảng nhau tốn nguyên liệu.P.s: xin lưu ý các toudan không thuộc về tôi nhưng saniwa và những nhân vật khác là của tôilàm ơn đừng đọc chùa...…
Say the name Seventeen, Seventeen say the nameBìa truyện là do tớ chụp hạt macca hôm mùng 1 TếtVăn án: Một vị thần Cupid được giao cho sứ mệnh xuống dưới nhân gian để giúp mười hai kẻ cô độc có được một tình yêu trọn đời nhưng mà mối quan hệ của họ rối ren quá, vị thần tình yêu đau đầu thật rồi...Văn xuôi kết hợp một chút Textfic ạ…
KimChay the series: 3 người chúng ta---"Lúc Oralie có thể ý thức được mọi chuyện xung quanh mình, bé đã cảm thấy gia đình mình thật...kì lạ.Vì sao ư?Tại vì khi lần đầu bé đến trường mẫu giáo, nhà ai cũng là có ba có mẹ đi cùng. Chỉ có bé là khác, Oralie có tận 2 người ba. Ba Porchay và ba Kim. "---Tuyển tập những câu chuyện nho nhỏ trong cuộc sống của gia đình trẻ Kim và Porchay cùng con gái Oralie (nhân vật giả tưởng). Mong mọi người sẽ ủng hộ mình nhiều nhaaaa…
Có lẽ ở một thời điểm khác , chúng ta đã là của nhau ?Vy đã leo lên đến tầng thứ 42 của những tòa nhà lấp lánh, nơi cô có tất cả: danh vọng, tiền bạc và sự ngưỡng mộ. Nhưng khi đứng ở đỉnh cao đó, cô chợt nhận ra dưới chân mình chỉ toàn là vực sâu. Cô đã chạy quá nhanh, nhanh đến mức đánh rơi cả người đàn ông duy nhất từng ôm lấy cô giữa những đêm đông buốt giá.Hoàng vẫn ở đó, dưới những bậc thềm cũ kỹ thấm đẫm nước mưa, ôm giữ đôi giày sneaker đã sờn rách và một tình yêu không còn nhịp điệu. Anh chọn cách "giậm phanh" để được sống, còn cô chọn nhấn ga để rồi lạc mất chính mình.Một cuộc gọi nhỡ lúc hai giờ sáng. Một cái chạm mắt tình cờ dưới ánh đèn neon trắng lóa của cửa hàng tiện lợi.Liệu chúng ta thực sự "sai thời điểm", hay chỉ là đã quá mệt mỏi để cố gắng hiểu nhau một lần nữa?Một câu chuyện về sự cô đơn công nghiệp, những đôi giày không còn cùng nhịp, và hành trình tự chữa lành giữa lòng đô thị rực rỡ nhưng lạnh lẽo.…