Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
pdh chỉ chờ mèo con sơ hở để tóm đuôi bẻ chân, thế nhưng mèo con lại trái với mong muốn của hắn, rất rất tình nguyện bị con rắn này giam cầm! hắn thật sự bứt rứt lắm rồi, đồ loài mèo ngốc nghếch này?!!"tôi là đang giam cầm em, không phải đang chơi trò đùa giỡn với em!"warning: lowercase, giam cầm, chiếm hữu.…
• Tác giả: Bé Mèo Thích Ăn Bánh Xốp• Editor: Bummie • Thể loại: Park Seoham x Park Jaechan, 1x1, ABO, có H, ôn nhu công x chủ động thụ, HE.• Tình trạng: Hoàn…
Kẻ trao duyên trao nhầm tay thiếu nữChỉ hồng rung đứt đoạn tương tư Nàng từng hỏi cái gì là trầm mê luyến ái. Đến lúc hiểu thứ gì được gọi là trầm mê, đã để tuột mất bản thân trôi vào vũng bùn lầy nhơ bẩn. Kẻ tiếp tay cho nàng, vừa vận thay, quả thật là một nhúm Bùn Nhơ.…
- "Cáo nhỏ à, giờ hai ta đã là vợ chồng rồi đó" Truyện mất não, cringe vô cùng. Tui lấy ý tưởng khá nhiều từ bộ nghịch lý của thiên tài và tro tàn ( không copy ). Với tui không có biết viết H nên có gì mong mọi người nhẹ nhàng ạTruyện có oc của t nha, với nhân vật không giống nguyên tác lắm.....…
Thể loại: Đồng nhân, đoản văn, oneshot, cổ đại, ngược thân, giam cầm, SM, NPAll × Hà LậpTôn Quân × Hà LậpTần Cối/Đàm Hội × Hà LậpTình trạng: Đã hoànNhân vật chính: Hà Lập - Trương DịchTôn Quân - Dịch Dương Thiên TỉTần Cối/Đàm Hội - Lôi Giai ÂmTrương Đại - Thẩm ĐằngNgười dịch: Tiêu Tiêu Vũ Yết━━━━━━━━━━━━━━━Trích đoạn:"Nhẹ thôi, đừng để lại dấu vết."Đàm Hội chẳng thèm quan tâm có để lại dấu vết hay không. Đôi mắt Hà Lập vốn dĩ vừa mảnh vừa dài, lúc này đây lại phong tình vô tận, câu mất cả hồn của Đàm Hội. Chẳng biết là yêu hay hận đến tột cùng, Đàm Hội cúi người hung hăng cắn vào bả vai hắn. Vết cắn này sử dụng tám phần sức lực, khiến Hà Lập đau đến mức cau mày lại."A..." Mười ngón tay Hà Lập bám chặt vào thành giường, tức giận mắng Đàm Hội. "Con mẹ nó, ngươi là chó à!""Ngươi tự làm thì phải tự chịu thôi." Đàm Hội thấy vết cắn đã rỉ máu mới hài lòng liếm môi cười. Y muốn được làm như vậy từ rất lâu rồi. Ai bảo Hà Lập sinh ra là nam nhân mà lại có gương mặt trắng trẻo như vậy, có vòng eo mảnh mai đến thế. Mỗi ngày Hà Lập đều cầm theo cây quạt gõ đông chỉ tây, khua môi múa mép biện luận cùng người khác. Dáng vẻ như thế chẳng phải là đang câu dẫn Đàm Hội sao?…
Bắt đầu bằng việc xác của SuA bị cắt thành nhiều mảnh nhỏ, lần lượt từng người cũng bị Thần Chết giết bằng cách đưa nạn nhân vào trong trò chơi của quỷ này, ai sẽ sống sót???…
Tên truyện: Hôn Nhân Chiếm Đoạt Tác giả: Mạc Tiên Trà Tình trạng: Hoàn thànhBiên tập/ Chỉnh sửa: Bella Thể loại: ABO, Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai , HE , Tình cảm , Niên hạ , Sinh con , Ngược luyến , Chủ thụ , Nhẹ nhàng_______ Phó Thanh Thành x Bạch Ngư Phó Thanh Thành đối với Bạch Ngư là yêu từ cái nhìn đầu tiên. Ở trong yến hội nọ, Phó Thanh Thành nhìn thấy Bạch Ngư chậm rãi từ trên lầu đi xuống, từng bước một đi đến trong lòng hắn. Sau đó ca ca Phó Bách Ngâm nắm tay Bạch Ngư đi đến trước mặt hắn, đối với hắn nói: "Gọi chị dâu." *** Tình cảm của Phó Thanh Thành đối với Bạch Ngư từ lần gặp mặt đầu tiên liền vô pháp ức chế, ở giây phút hắn sắp không khống chế được chính mình, Phó Bách Ngâm chết. Vì thế hắn thuận lý thành chương mà chiếm hữu chị dâu của mình. ------------------------------- Một câu tóm tắt: Sủi cảo ăn rất ngon, nhưng, đừng đi quá xa... Lập ý: Mãi mãi tồn tại, vĩnh viễn bất tử…
Trong mắt mọi người, Lục Trạch là "Lôi Thần" máu lạnh, người có thể dùng một tia sét xóa sổ cả đàn tang thi. Thế nhưng không ai biết, vị cường giả ấy lại giấu trong nhà một "bé tang thi" ngoan ngoãn, yếu ớt và là ngoại lệ duy nhất của anh. Cả thế giới đều muốn giết Bạch An, còn Lục Trạch chỉ muốn giữ cậu mãi bên mình, dù phải đối đầu với tất cả.…
Xin lỗi!!! Đáng lẽ ra Kin sẽ đăng nó cùng ngày với "Thông Tin Về Undertale AU 2~" nhưng do máy tính bị mất dữ liệu, Kin điên cuồng dịch truyện. Kin chân thành xin lỗi!!!…
Giả sử như hai cỗ quan tài trong nơi Dụ lăng kia cùng nhau biến mất đều không phải là sự trùng hợp? Và sự việc kì lạ đáng sợ sau 153 năm kia là như thế nào?. Có lẽ... Mọi chuyện đều không chỉ là "trùng hợp", nhỉ?.…