Tự cứu
Trong cuộc sống này nhiều khi ta tự hỏi tại sao lại chúng ta luôn là người chịu tổn thương nhiều nhất.Nếu ta không tự cứu ta vậy thì ai sẽ cứu ta khỏi đầm lấy nhân gian này ?…
Đọc rồi biết đây là bản đầu tay nếu gần giống với ai thì thông báo cho mình biết nha…
Xin chào, là Kim Tiểu Liên đây! Như tiêu đề tác phẩm thì đây là một góc mình dành cho các bạn đang chống chọi với căn bệnh đó như mình. Ai muốn có thể share câu chuyện để mình đăng lên đây nhé. Đây sẽ là góc nhìn của mình về những người đang chịu sự ảnh hưởng của căn bệnh này, mình đang và đã gặp rất nhiều người bị loại bệnh tâm lý này. Trong này cũng sẽ phơi bày rất nhiều lý do khiến người ta phải mắc căn bệnh ấy, và chắc chắn rồi, chương đầu tiên sẽ là về mình nhé!…
như tiêu đề của câu truyện nhưng đây cuộc đời của tôi…
Đây là nơi mình kể về việc giảm cân của mình. Mình sẽ ghi lại cảm xúc, khó khăn, những việc hnào ngày của mình.☪ Và giảm cân thật sự rất khó!!! Thế thôi…
Tác giả: Phan ViệtThể loại: Tâm Linh• Lời tác giả:1, Tên truyện:"Sự thật về cổ tích Việt Nam" là một cách giật tít. Chắc nhiều người cũng biết. Với những bạn chưa biết thì đây là truyện mình tự viết ra, chứ hem có nghiên cứu ở đâu cả. Gọi là xuyên tạc, nhảm nhí hay dị bản cũng được. Truyện này đúng thể loại đấy đấy.2, Cách sử dụng từ Bụt:Theo wiki, Bụt là một cách khác để nói về Phật. TUY NHIÊN "cũng có thể được dùng để nói về những bậc thần thánh Việt Nam nhân từ, chuyên cứu giúp người tốt, trừng phạt kẻ xấu." Lúc viết bài thì mình hiểu theo cách thứ 2. Hơn nữa, Bụt trong bài cũng là danh từ riêng. Nói chung là không liên quan gì đến ông bụt hay tôn giáo ở đây cả. Chỉ là một nhân vật tên Bụt trong truyện thôi.3, Logic:Vì truyện có con cá 4 chân, nên việc trăng mọc lúc 3 giờ hay những vấn đề khác có thể bỏ qua được không :( cảm ơn các bạn đã nhặt sạn giúp mình.Vậy thôi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.P/s: Ngoài Tấm Cám thì mình còn viết các truyện khác. Mọi người nếu có thời gian có thể đọc qua, nếu có copy lại thì xin giữ nguyên vị trí các chữ và ghi nguồn. Cảm ơn!…
truyện ngắn…
Những câu chuyện mình từng viết, xin gửi gắm vào đây.------"Bạn em là biển, là gió, là mây. Chẳng ai thấy em, chẳng ai ở cạnh em. Em là ai? Em không biết. Cuộc đời em như chiếc bóng, lăn dài trên đồi cát trắng vắng vẻ, không một hơi người."…
Chút ngẫu hứng tôi xin gửi nơi đây.…
Vẫn là tấm cám nhưng mình viết theo đề văn của cô mình. Đề là: " hoá thân vào nv Tấm kể lại truyện từ khi tấm vào cung cho đến khi kết thúc và tưởng tượng 1 kết cục khác với bản trong sách giáo khoa" Đợt trước mình cũng có đọc 1 bản tấm cám ngoại truyện khác trên đây mình có lấy cách viết và câu thoại trong đó- có gì em xin lỗi chị nhe :((…
12 tháng và 12 nỗi đau. 12 con người, 12 hoàn cảnh khác nhauNhưng lại mang chung một trái tim rỉ máu…
İlk hikayem bu yüzden heyecanliyim ^^ Vote verip yorum atmayı unutmayın..Sürçü Lisan ettikse affola :DasafafİYİ OKUMALAR *-*…
Tôi bất ổn lắmLên đây tâm sự và chia sẻ về cách mà tôi tư duy về cuộc sống này thôiAi mà muốn có thông điệp tích cực hoặc là muốn trải lòng thì cứ vào đi,tôi mới có 14 thôi chưa gọi là trưởng thành nhưng so với mấy đứa cùng lứa thì cũng là hơn kha khá rồiTôi cũng có nỗi buồn,chỉ là tôi có một lớp mặt nạ hoàn hảo đến độ chẳng ai nhận ra được…
Update mỗi ngày vì 1 lối sống lành mạnh và thói quen viết nhật kí. :DCảm ơn mọi người vì đã theo dõi quá trình hoàn thiện lối sống và thói quen của tui. Instagram: @thaophamworks…
betray…
Tôi là ông Giáo Thứ, quê tôi là làng Vũ Đại - Nơi nhà văn Nam Cao đã lấy cảm hứng để cho ra đời những tác phẩm văn chương xuất sắc, tiêu biểu cho dòng văn học Việt Nam trước những năm 1945.Nhưng đã lâu lắm rồi, tôi chửa có dịp nào về thăm quê, không biết quê tôi - Làng Vũ Đại nay có gì đổi thay không nữa?Mấy hôm trước, thằng Chí Phèo nó bắn tin nhắn vào Zalo cho tôi, nó trịnh trọng mời ông Giáo về làng để cắt băng khai trương cái quán cháo lòng mà hắn vừa xây cất lên ở chân đê đầu làng. Cũng nhờ thế mà tôi mới có cái cớ để về thăm làng, thăm quê đấy bà con ạ!…
Cuộc đời mỗi người tựa như con thuyền giấy, lúc êm ả yên bình trôi đi, lúc lao đao vượt sóng thác...Không biết đến khi nào, con thuyền mất đi sức lực, im lặng chìm vào dòng nước sâu.Diệp An năm nay chỉ mới 25 tuổi. Lúc còn bé, cha mẹ đều bảo "An An của chúng ta cả đời đều sẽ bình an, hạnh phúc". Nhưng khoảng thời gian yên bình đó không kéo dài bao lâu cho đến khi cô thi đại học...…