Muộn Một Nhịp
Mày không sai khi yêu tao... Sai là ở tao, vì đã không nhận ra sớm hơn.Nhưng muộn còn hơn không. Bây giờ, tao biết rõ lòng mình. Và tao sẽ làm mọi cách để bù đắp lại...…
Mày không sai khi yêu tao... Sai là ở tao, vì đã không nhận ra sớm hơn.Nhưng muộn còn hơn không. Bây giờ, tao biết rõ lòng mình. Và tao sẽ làm mọi cách để bù đắp lại...…
"Vì chị muốn an yên, còn em lại cần danh vọng."Và rồi em chỉ còn biết nhớ về chị trong những cơn mưa nửa đêm.…
End."Sao em lại không thể dịu dàng với tới tôi a~"Lần đầu tiên làm việc này...…
cho em một cơ hội nữa nhé?-----kim "deft" hyukkyu x choi "dandy" inkyualpha!deft x omega!dandy, ooc, gương vỡ lại lànhkhong biet nua, tui khong biet tui viet gi het, tui chi la rat them deftdan…
Không ai hỏi nhưng tôi trả lời.…
do you think like me?…
Câu chuyện ngắn về hương Gỗ tuyết tùng và Bạc hà…
Cùng theo chân Nut đón sinh nhật tuổi 23 nhé.…
Lòng nàng đâm nhớ mảnh tình tí con...…
Faker x Lehends 🦕Quỷ vương x Thợ săn ad trẻEnigma x Omega…
Tổng hợp câu chuyện chồng - chồng của các cặp đôi trong phim Fourever You Project <3 Còn lụy phim là còn viết fic…
Jun: Tớ có một bí mật.Dylan: Trùng hợp ghê, tớ cũng vậy.…
Xin em hãy cho anh thêm một cơ hội để không còn làm đau em nữa...…
Pairing: HillEaster, JohanNorth, TonfahTyphoon, ArthitDaotokNguyên tác: Fourever You Tác giả: Typo-chanTác phẩm phái sinh, phi thương mại, delulu…
YÊU EM || NUTHONG- Nếu một ngày em biết mất, hay sống luôn phần của em anh nhé.…
Seungwan đi trả thù hộ bạn, nhưng đối tượng là DJ Irene nổi tiếng khắp trường thì phải làm sao? // Title: and i could see for miles, miles, miles Author: jisooosname, redcapesarecoming Link: https://archiveofourown.org/works/20625767 Cover art: @radiantdawn…
tổng hợp tét fíc…
"Tôi nói tôi bình thường anh có tin không?""Có" "Thế chắc anh biết tâm thần sẽ như nào mới đánh giá được đúng không?" "Biết chứ""Là như nào?""Là tưởng mình bình thường"…
📖 Văn án:Có những người... dù bạn không còn nhớ rõ giọng nói của họ, bạn vẫn có thể nhận ra họ bằng cảm giác - như một khúc nhạc xưa cũ nào đó vô tình vang lên giữa chiều hoàng hôn.Dao tỉnh dậy trong một thế giới vừa quen vừa lạ.Những người bạn vẫn ở đó. Những con đường, những hành lang trường học, những buổi tập nhạc... tất cả đều giống như cậu từng sống qua.Chỉ có điều - Arthit không còn nhớ cậu là ai.Nhưng tại sao mỗi lần ánh mắt hai người chạm nhau, tim Dao lại đập lệch một nhịp?Và tại sao những mảnh ký ức mơ hồ ấy - giấc mơ về một "phiên bản khác" của chính mình - cứ lặp đi lặp lại, như một bản nhạc chưa kịp viết xong?Ở một nơi nào đó giữa những nếp gấp của bầu trời, giữa vô vàn dòng thời gian song song, có lẽ từng có một Dao khác đã yêu Arthit bằng tất cả những gì mình có.Và câu hỏi là:Nếu được gặp lại người ấy lần nữa... bạn có dũng cảm bước tới không, dù biết rằng lần này, có thể chỉ mình bạn nhớ?…
Cổ mê quá nên cổ xin phép cook 1 con fic ngắn về otp của cổ ạ 👉👈…