Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cốt truyện từa lưa tè le =>Chỉ cần tôn trọng các nhân vật vì đây đều là người thật , fic vui vẻ nên hãy đọc một cách thoải mái , việc viết lách của tui không tính là giỏi , vẫn mong nhận phản hồi và góp ý tích cực . [SGP_NQuy] Người bạn đặc biệt : là bộ thứ 3 của tui , hãy ủng hộ nhé ♡♡♡…
***Truyện chuyển ver từ kênh Điêu Thuyền TV - Chưa xin phép chuyên ver___________________ Bâng - top Quý - bot (Không đục thuyền) VA: LB:"Ngọc Quý chịu nhiều thiệt thòi rồi,hãy để em ấy nghỉ ngơi..."*Lưu ý: Bâng không ngược Quý *Ảnh bìa của LQMB Garena…
Na thấy rất hay và thú vị nên đã re-up cho các bạn đọc ^^_______________cuộc hành trình tập kích xuyên không của một nữ sinh học dốt khoa học tự nhiên hiện đại. Được đăng cơ và luôn có nhiều mỹ nam quyến rũ. Trẫm phải làm sao đây?________________Nguồn: Ngôn PhongMình chỉ re-up lại ^^…
Có người từng nói,yêu đơn phương rất hạnh phúc.Cũng có người nói, yêu đơn phương rất vui vẻ.Nhưng Hạ Chí không hề đồng ý như vậy!Anh đã đơn phương Cảnh Uyển bảy năm trời, một chút hạnh phúc, một chút vui sướng, một chút yêu thương anh chưa một lần dám mơ đến, huống hồ tới việc có thể được cảm nhận một chút ấy... Điều này anh cho rằng là vọng tưởng.Bảy năm không đủ để giúp anh quên một người, lại càng không thể giúp anh thôi không nhung nhớ về một người!Nhiều lần anh tự hỏi, nếu bảy năm trước, vào thời khắc định mệnh cho anh của tuổi mười bảy được gặp cô để rồi khắc sâu mãi trong tim hình bóng cô, sẽ ra sao nếu anh không gặp được Cảnh Uyển?Anh hận trái tim mình vì sao đến tận bây giờ vẫn chỉ khắc sâu hình bóng cô? Anh hận bản thân mình tại sao lúc nào cũng nghĩ tới cô, tại sao lại là cô, tại sao lại là người con gái không hề yêu anh...Yêu đến mức khổ tâm như vậy, Hạ Chí vẫn luôn cố chấp nguyện lòng.Tại vì sao? Anh trả lời thành thật: "Vì anh yêu Cảnh Uyển."Nếu mãi mãi cô không bao giờ yêu anh, anh có còn yêu cô hay không? Anh cũng trả lời không suy nghĩ rằng: "Anh cho dù khổ sở cũng vẫn luôn bên cô, dù đau đớn anh cũng luôn yêu cô. Bởi anh yêu cô hơn hết thảy, yêu một người đến mức đau lòng."Nếu số phận có thể cho mình tự chọn lấy, liệu Hạ Chí có lựa chọn được gặp và yêu Cảnh Uyển khi mười bảy tuổi?…
"Rùa biển."Thấy không có ai đáp lại, cậu quay sang nhìn nó, cảm thấy Khánh Nghi hơi ngốc, mà có chút đáng yêu."Này! Rùa biển."Nó dừng bút, cau mày nhìn cậu:"Sao cậu cứ gọi tôi là rùa biển mãi thế, tôi có tên mà."Cậu ngả người về phía sau, khoé miệng khẽ nhếch lên:"Ấn tượng đầu tiên của tôi về cậu đấy, giống y con rùa biển, cô đơn, bơ vơ và lạc lõng."Nguồn ảnh: Pinterest.…
Tác giả: CǎoKhải - NguyênTên truyện: Đơn Phương Ở tuổi 17, cái thời mà chúng ta dễ bị rung động nhất. Chỉ là một nụ cười hoặc một ánh nhìn chằm chằm hay là những hành động trêu ghẹo cũng đủ làm trái tim nhỏ bé này đập mạnh. Tâm trí cũng dần tưởng người ấy thích tôi. Nhưng tất cả chỉ là hành động vô thức của hai người bạn thân đối với nhau. Như thế đấy mà tôi lại lầm tưởng người ấy thích tôi cũng như tôi thích người ấy. Hóa ra chỉ là tôi hoang tưởng.Nói ngược tâm nhưng không có ngược nhiều lắm đâu nha.Đây là tác phẩm thứ hai của tôi. Có thể phông văn của tôi không được mượt mà lắm. Có nhiều chi tiết không hợp lý ( hơi lộn xộn ) nhưng cũng mong mọi người thông cảm cho tôi. Nói chung là cách viết của tôi nó trẩu lắm. Có thể sẽ không thích hợp với những thanh niên nghiêm túc và thanh niên trưởng thành. Mọi người vào Fic với tư thái thoải mái vui vẻ nha, đừng đặt nặng vấn đề sao truyện quá phi thực tế vì nó chỉ là hư cấu!!!^_^…
Nốt Trầm - Một tình yêu lặng lẽ, buồn bã nhưng sâu sắc.Trong bản nhạc của cuộc đời, có những nốt cao rực rỡ như hạnh phúc viên mãn, nhưng cũng có những nốt trầm, nhẹ nhàng mà da diết, như một mối tình đơn phương không thể nói thành lời.Tình yêu mang tên Nốt Trầm không ồn ào, không khoa trương, mà lặng lẽ len lỏi vào từng khoảnh khắc, từng ánh nhìn vụng trộm, từng lời quan tâm giấu kín. Đó là cảm giác vừa ngọt ngào vừa đắng cay - hạnh phúc khi được dõi theo người ấy, nhưng cũng đau lòng khi biết rằng mình chỉ là một người đứng sau.Giống như một nốt nhạc trầm trong bản giao hưởng, tình yêu này không rực rỡ nhưng lại có sức lay động mãnh liệt, bởi nó chứa đựng sự chân thành, nhẫn nại và cả những cảm xúc không thể thổ lộ thành lời. Nốt Trầm là tiếng lòng của những trái tim yêu nhưng không được yêu lại, âm thầm chờ đợi dù biết trước kết cục.Dù buồn, nhưng đôi khi, một nốt trầm lại làm cho bản nhạc cuộc đời trở nên sâu lắng và đáng nhớ hơn...…
Có những người xuất hiện trong thanh xuân giống như ánh ban mai mùa hạ.Rực rỡ, ấm áp và khiến người khác vô thức muốn tiến lại gần.Ôn Tư Nguyệt từng nghĩ Trần Cảnh Thần chỉ là một người cô vô tình nhìn thấy trong buổi sáng trước ngày tổng kết năm lớp sáu.Nhưng cô không ngờ rằng - ánh mắt năm ấy lại khiến mình nhớ suốt cả tuổi trẻ.Từ rung động đầu tiên nơi hành lang lớp học cho đến những năm tháng trưởng thành đầy tiếc nuối, Trần Cảnh Thần vẫn luôn là bí mật dịu dàng nhất trong thanh xuân của cô.Có lẽ ngay từ đầu, cô đã biết mình giống ánh trăng còn cậu giống ánh ban mai.Một người âm thầm chờ đợi.Một người lại rực rỡ đến mức chẳng thể giữ lại được.Chỉ tiếc rằng - ánh ban mai rồi cũng sẽ tan biến khi mặt trời lên cao.Còn vầng trăng ấy, cuối cùng vẫn chỉ có thể đứng lại nhìn theo.…
Văn án:TeeTee tình nguyện chọn dìm mình trong giông bão của quá khứ, quyết từ chối mọi dịu dàng, vì cậu chẳng cần bình yên.Por chấp nhận làm một chiếc bóng cam chịu, dùng cả mạng sống để bọc đường cho những tổn thương của người anh yêu, dẫu biết vị trí của mình nhỏ bé đến đáng thương.Một người cố chấp ôm lấy một hình bóng cũ.Một người lặng lẽ dung túng cho sự cố chấp ấy.Cứ ngỡ sự chân thành rồi sẽ đổi lại được một cái gật đầu quay đầu lại. Nhưng đến cuối cùng, thứ chờ đợi họ ở cuối con đường lại là một thực tại tàn khốc đến nghẹt thở..."Thật ra, tôi đã mất anh từ ban đầu."fic by Shu/không reup,nếu có hãy xin phép tác giả trướcLove All🤗…
"Đôi khi tôi vô tình nhìn thấy anhAnh vô tình đi rất nhanhTrái tim rung động theo từng câu hát..."-Vô tinh-(Xesi)Dưới làn nước xanh ngắt, nếu tôi có khóc, cũng chẳng ai thấy được.An Khánh Huy là kình ngư giỏi nhất trường, anh chinh phục mọi đường đua bằng tốc độ đáng kinh ngạc. Còn tôi, tôi cũng đang bơi, nhưng là bơi trong nỗi tuyệt vọng mang tên "đơn phương".Anh bơi về phía những huy chương vàng lấp lánh.Tôi bơi về phía anh, nhưng lại càng lúc càng chìm sâu vào sự vô hình.Một câu chuyện dành cho những ai đã từng là một "nốt lặng" trong bản nhạc rực rỡ của một người khác. Một câu chuyện để chúng ta học cách buông tay một mặt trời không bao giờ thuộc về mình.…
Đây là những đoạn tản văn về tình yêu hay đơn giản là những mảng cảm xúc còn động lại trong anh.Anh không hề cô đơn vì vốn dĩ tất cả mọi người đều cô đơn.Tác giả: Trà CúcThời gian: Không cố định…
"Giữa những ngày nắng thường đợi chờ một cơn mưa phùn, giữa năm tháng đẹp em thường đợi chờ anh..."---Tôi viết cho đời mình một câu chuyện của tuổi trẻ.Vì lần đầu, tôi biết yêu sâu đậm một người...Bằng cảm xúc cùng tình yêu, tôi vẽ tiếp một kết thúc cho riêng mình.Và tôi mong rằng, câu chuyện này sẽ thay tôi sống tiếp và nhất định phải sống thật hạnh phúc...---"Tạm biệt cơn mưa phùn giữa những ngày nắng hạ chói chang, từ nay sẽ không còn trời xanh đợi những cơn mưa phùn nữa. Tạm biệt cậu, Lương Vỹ, tạm biệt mối tình đơn phương ba năm."…
Một lần cảm nắng kéo dài tận 7 năm.Tác giả: Phương Rùa Tôi kể bạn nghe một tình yêu lạ... Đó vẫn là một mối tình đơn phương chưa có điểm dừng, bởi, dù đã 7 năm, hình bóng cậu vẫn chưa hề phai nhạt trong tâm trí tôi. Tình yêu đơn phương quả thực rất giống một thanh chocolate đen. Vị đắng nhiều hơn ngọt nhưng để lại một dư vị thật đậm sâu, làm chúng ta muốn cắn thêm miếng nữa để cảm nhận hương vị quyến rũ đó. Thanh chocolate đen, thơm mùi cacao, ăn chẳng ngán, tuy chẳng ngọt vẫn làm ta mê mẩn. Cũng giống như tình yêu đơn phương, dù đắng, dù chẳng đi về đâu vẫn khiến ta vì chút ngọt ngào thoảng qua mà đâm đầu. Tình yêu giống như chất gây nghiện, đã thử sẽ lún sâu, đến cuối chẳng thể thoát ra nổi, để bản thân chìm trong vòng xoáy phức tạp của cảm xúc. Nhưng dư vị ngọt ngào sẽ còn mãi, để lại trong tâm trí tôi những kí ức đẹp nhất. Để tôi kể bạn nghe một tình yêu lạ, chuyện tình trong sáng của một cô gái thơ ngây đã lỡ phải lòng cậu bạn cùng bàn...…
"Ngày em đến, Nắng theo em len lỏi Đến khắp nơi trên thành Phố Hôm nay, Ánh nắng chẳng còn vương trên Mi mỗi khi anh thức dậy Cũng đồng nghĩa, em đã rời khỏi thế gian này. Ánh nắng của đời anh cuối cùng đã tắt...."CĐ: Âm Dương, EsportThiên Ân - Quốc HậnTama - Ngọc Quý…