Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
[ Tom Riddle x OC ]SẢN PHẨM TRÍ TƯỞNG TƯỢNG.Tinh linh Sylvie dần lún sâu vào cái hố không thấy đáy của Tom Riddle sắp đặt.Sự nuông chiều vô điều kiện hắn dành cho cô chính là sự bắt đầu cho một tình yêu ám ảnh không thấy ánh sáng. This work belongs to@JaneThichDarkChoco@JaneThichSangTac@Writer_Jane…
Hắn là 1 boss của Hắc bang Cũng là chủ tịch tập đoàn Chack Q lớn nhất thế giớiHắn là trên nguy hiểmKhông ai hiểu hắn nghĩ gìHắn đẹp trai, đào hoa, Đa tìnhHắn coi đàn bằng một món đồ chơi, là 1 công cụ làm việc Nhưng hắn rất coi trọng bằng hữuHắn giết người không thương tiếcHắn là .... Hàn Thế PhongCô là 1 người bên ngoài lạnh lùngLà sát thủ giỏi nhất của Đặng Lưu Thiên HàThành viên của tập đoàn MeroPartĐôi khi lại rất đáng yêuCô là người hiệp nghĩaNhưng cũng như hắn.... cô giết người không thương tiếcCô là.... Tô Vũ Giai…
(one shot) Kim - Jooyu là 1 thanh phóng viên ở nhà đài lớn nhất Hàn Quốc . Nhưng quá khứ của cô lại vô cùng bi thương , cô đã bị bạo lực học đường suốt 3 năm học cấp 3 . Chính vì quá khứ tồi tệ đó sau bao năm cố gắng cô đã thi đậu đại học khoa xh rồi chính thức trở thành 1 biên tập viên kiêm luôn chức một nhà báo nhỏ . Một lần đi làm nhiệm vụ thì cô gặp phải 1 vụ giết người giấu xác hơn 20 năm. Là tin tức nóng hổi nên cô thu thập thông tin để dẫn về đài báo . Nhưng càng về sâu cô càng dần dần phát hiện ra thủ phạm của vụ giấu xác chính là gyu . Cô bơ phờ đi đến nơi mình và cậu ấy từng đến , bờ biển buổi hoàng hôn rực rỡ khiến cô phải thốt lên " đẹp quá ! nó đẹp như cậu vậy , nhưng liệu cậu có thể thấy được chứ . Tớ xin lỗi " vừa nói cô vừa nghẹn ngào khóc nấc lên trong họng . Sáng hôm sau trên truyền hình lớn ,BTV Kim - Jooyu đã dẫn xong bản tin cuối ngày hôm nay , cô có chút lời nói đến toàn thể người dân rằng : "Chào mọi người , tôi xin lỗi , thật sự tôi không cố ý , tôi là người đã giết 3 mạng người ở vụ án mạng 20 năm đó !tôi làm chuyện đó vì để trả thù cho bọn ức hiếp tôi và anh ấy . Thật sự tôi không cố ý , hôm nay tôi sẽ được gặp anh ấy rồi . Chúc mọi người buổi tối vui vẻ và hạnh phúc . " chưa kịp để mọi người dân , người trong trường quay sốc cô đã tự lấy ra liều thuốc độc uống 1 lúc 20 viên rồi tự kết thúc sinh mạng của mình . Trên quảng trường lớn nơi seoul tấp nập người qua lại có 1 sinh mệnh đã hoàn toàn rời khỏi thế giới này . Cuối cùng 2 người cũng có thể mãi m…
Những suy nghĩ về anh ấy đang chiếm lấy linh hồn tôi! Cho dù tôi có ở nơi nào hay làm bất cứ điều gì, những suy nghĩ của anh ấy đều luôn xâm chiếm lấy tôi. Mắt của anh ấy, làn da của anh ấy, mùi hương của anh ấy, đôi chân của anh ấy. Bàn tay của anh ấy, bàn tay chạm vào tôi. Trái tim của anh ấy, sự dịu dàng của anh ấy, cái chạm tay của anh ấy, sự cố chấp của anh ấy, sự bảo vệ của anh ấy, khoảng tối của anh ấy, ánh sáng của anh ấy, cậu nhỏ của anh ấy, giấc mơ của anh ấy, thái độ của anh ấy, vẻ tự mãn của anh ấy, nụ cười nhếch môi của anh ấy, ưu điểm của anh ấy, nhược điểm của anh ấy, vẻ đẹp của anh ấy. Anh ấy chưa từng là của tôi, mãi mãi sẽ không là của tôi. Vậy thì hủy hoại, chiếm lấy anh ấy đi Lee Rang…
Trong một con hẻm tối tăm, nơi ánh sáng chẳng buồn chiếu đến, có một cô bé mang tên Vân Tiếu Hạ-mười ba tuổi, nhưng cuộc đời lại chẳng khác nào một vũng bùn lầy không lối thoát. Sau khi người cha ngoại tình và bỏ đi theo tình nhân, mẹ cô chìm đắm trong rượu chè, cờ bạc, hận thù. Bà không chỉ đánh đập cô mà còn trút giận lên cậu em trai Vân Tiếu Dương-một đứa bé chỉ mới bảy tuổi nhưng đã sớm nếm trải những trận đòn roi tàn khốc.Hằng ngày, Tiếu Hạ lê bước trên những con đường đầy rác rưởi, lục lọi từng thùng rác để kiếm vài đồng bạc lẻ, chỉ để đổi lại những cú đánh đến rách da chảy máu. Cô không dám hy vọng, không dám mơ mộng, chỉ có thể cắn răng chịu đựng, vì em trai, vì một tia hy vọng mong manh rằng một ngày nào đó... nỗi đau này sẽ kết thúc.Nhưng, liệu cơn ác mộng này có thật sự dừng lại? Hay đó chỉ là sự khởi đầu cho một chuỗi bi kịch dài vô tận?Một câu chuyện về nỗi đau, sự tàn nhẫn, và những vết thương chẳng bao giờ lành...…
Anh đối với em chính là một cơn gió, không hơn, không kém. Đến nhanh rồi lại đi nhanh, chỉ tiếc là, đơn phương anh lâu như vậy, thứ cuối cùng em nhận được từ anh chỉ là hai từ"em gái". Nhưng em không muốn thế, nếu phải lựa chọn giữa tình bạn và cảm xúc của trái tim mình, em phải lắng nghe ai đây? Anh đối với em trước giờ vẫn mãi mãi là một góc khuất trong tim, cất mãi, chỉ sợ sẽ không bao giờ có thể nói ra. Vậy nên, chỉ một lần thôi em muốn nói rằng :"Anh à, em thích anh, thích anh từ lâu lắm rồi". Người ta bảo thanh xuân của mỗi người đẹp đẽ nhất chính là khi ta sống hết mình trong những ngày tháng thanh xuân ấy. Nhưng thanh xuân của em chỉ vỏn vẹn trong hình hài của anh, ngày ngày được nhìn thấy anh, thanh xuân của em mới trôi qua thật ý nghĩa. Cho nên, đến bây giờ em mới hiểu ra rằng, thật ra suốt một thời cấp 3 ấy, em chỉ là nữ phụ trong cuộc đời anh...…
Họ gặp nhau trong một trò chơi tử thần - nơi từng lời nói đều có thể là dối trá, và mỗi bước chân đều có thể dẫn đến cái chết.Shuichi Saihara, thám tử mang đôi mắt ảm đạm, sống để đi tìm sự thật.Kokichi Oma, kẻ lừa đảo với nụ cười bất cần, tồn tại để che giấu mọi thứ - kể cả chính mình.Trong một thế giới méo mó đến mức tình yêu cũng phải im lặng mà lớn lên, hai người họ, tưởng chừng như đối lập, lại cứ chạm phải nhau - qua những lần điều tra, qua ánh mắt, qua những câu nói đùa tưởng vô nghĩa nhưng lại khiến tim ai đó khựng lại.Không ai thừa nhận điều gì cả. Không có lời tỏ tình, không có lời hứa.Nhưng giữa hàng loạt cái chết, giữa những bản án sinh tử, có một điều gì đó dịu dàng đã hình thành - mỏng manh, mong manh và tuyệt vọng.Vì họ đều biết: sẽ chỉ có hai người sống sót nhưng chưa chắc cả hai đều toàn mạngVà... nếu tình cảm ấy chỉ tồn tại trong những lời nói dối...Thì liệu Shuichi có còn đủ can đảm để điều tra cảm xúc cuối cùng mà Kokichi để lại không?…
Trích đoạn:Ừm... Có lẽ, thời gian đã làm phai nhoà tình cảm của cậu, phải vậy không?Một làn gió nhẹ lướt qua, cỏ cây xung quanh cậu dao động, cà cà vào chân cậu, như muốn níu cậu lại.Rồi bất chợt gió tắt, mây bay, những tia nắng rực rỡ mà ảm đạm nhẹ nhàng nhảy từ sau lưng, rọi sáng trước mặt cậu.Rồi rọi lên cỏ, lên cây, lên bia mộ.Dòng chữ như rực sáng, làm nhoè mắt cậu, như khắc sâu vào trong tâm trí cậu, kéo ra một tình cảm mà cậu tưởng chừng đã quên.Hiểu rồi.Cậu chưa quên Duy Anh. Chỉ là, Duy Anh sẽ về cùng nắng.…
Vô trọng lượng. Vô hình. Lạc lối giữa lối về nhà. Không muốn mở cánh cửa ấy ra và nhìn thấy một căn phòng vô cảm, những lời nói buông xuôi nhưng chẳng bao giờ làm thật. Chán quá chẳng muốn nói, dù chỉ là một câu: Tăt hộ cái điều hoà cái. Mặc dù miệng tôi vẫn nói nhưng xong tắt đi nó cũng chẳng khiến môi trường trở nên dễ thở hơn. Tôi mà nói khó thở là mẹ tôi lại gào lên, chửi mắng tôi vì lúc nào cũng cần điện thoại thì khó thở là đúng rồi. Chả hiểu sao! Mà nghĩ một lúc cũng có phần đúng nên thôi cãi làm gì. Cái gì cũng suy về chiếc điện thoại. Tất cả là lỗi của chiếc điện thoại ý! Thất bại của tôi chẳng bao giờ liên quan đến tôi cả. "Nói thật đấy", là câu nói của tôi mỗi khi tôi chẳng nói điều gì thật cả.…
Mùa hạ năm ấy, tại Nhất Trung, cái tên Tần Dạ Chu rực sáng trên bảng vàng thủ khoa, còn Trình Vãn Ý lặng lẽ đứng giữa đám đông, mang theo một ánh nhìn không ai hay biết. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi trong buổi vinh danh đã đủ để cậu trở thành "ánh trăng sáng" trong lòng cô-dịu dàng, xa vời, không thể chạm tới.Ba năm sau, khi kỳ thi đại học khép lại, họ đứng trước hai ngã rẽ của cuộc đời. Tần Dạ Chu trúng tuyển trường cảnh sát, khoác lên mình con đường kỷ luật và hiểm nguy; Trình Vãn Ý bước vào ngành ngoại giao, mang theo những giấc mơ vượt khỏi biên giới. Một người tiến về phía ánh đèn của trách nhiệm, một người rời xa theo những chuyến bay dài-chỉ còn lại ký ức về một mùa hạ năm nào, nơi ánh trăng vẫn lặng lẽ chiếu sáng nhưng chẳng thể đi cùng nhau.…
-Nhân vật thuộc bản quyền của: Mặc Hương Đồng Khứu-KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN TÌNH TIẾT GỐC CỦA TÁC PHẨM MA ĐẠO TỔ SƯ! -Tình tiết truyện được theo cảm xúc của tác giả-"Kiếp này gặp được y là do duyên, đánh mất y là do trời định. Ta không thể nào được hình bóng của y.. Nó đã in sâu vào trong tim ta.. "-Couple Chính:+Truy_Lăng (Lam Tư Truy×Kim Như Lan) -Couple phụ:+Vong_Tiện (Lam Vong Cơ×Ngụy Vô Tiện) +Hi_Trừng (Lam Hi Trừng×Giang Vãn Ngâm) -Đại từ xưng hô:+Tư Truy (y, tên) +Kim Lăng (cậu, tên) +Lam Vong Cơ (chàng, tên) +Ngụy Vô Tiện (hắn, tên) +Lam Hi Thần (anh, tên) +Giang Trừng (người, tên) MỘT SỐ NHÂN VẬT VÀ ĐỊA ĐIỂM TỰ TẠOTác giả: Sunny🥀 Ngày ra mắt: 20th1 năm 2023 Ngày kết thúc:…
Là câu chuyện tình yêu đẹp,buồn..nhưng đau đớn bởi hiểu lầm ,lừa dối,ích kỉ,đố kị,danh lợi,quyền lực..và còn bị ràng buộc danh phận mà người đời đặt cho là Mẹ chồng_Nàng dâu??Chuyện tình bách hợp(girl love) vốn dĩ đã khổ nhiều rồi,nay lại còn bị xiềng xích trói buộc bởi danh phận oan nghiệt ấy?Liệu tình yêu của Rin và Ris có thể bền chặt trước ngàn cơn sóng gió cuộc đời trước miệng lưỡi cay nghiệt của thế gian và định kiến hay không?…
Đây là một số bộ fanfic ngắn mà mình đã viết và đăng tải trên tiktok ( @_ziyucte ) ạ. Toàn bộ cốt truyện đều dựa vào trí tưởng tượng của mình. Nếu có sai xót thì mong các bạn góp ý và thông cảm cho mình ạ.Cảm ơn rất nhiều hihi🌽🌽…
I. Tác giả: Mây MâyII. Thể Loại: Bách hợp, thanh xuân, nhẹ nhàng, SE"Tuy là nở muộn, đào vẫn nởTuy không trở lại, người vẫn mong."Có đôi lúc, nhìn về phía bầu trời xa xôi, tự dưng trong đầu ta sẽ hiện ra hình bóng một người, một người vô cùng quan trọng với ta.Có phải nếu như hôm ấy, chị không nói lời tạm biệt, thì em vẫn có thể gặp được chị, đúng không? Lời chào tạm biệt ấy, lại là lời tạm biệt cuối cùng chị nói với em. Em thường nghĩ, tạm biệt là sẽ gặp lại. Lại không biết, tạm biệt là không thể gặp nhau được nữa.Em nhìn ra cửa sổ, nơi có cây hoa đào trước cổng. Nhưng lạ thật, xuân về rồi mà đào vẫn chưa nở. Có phải, nó đang đợi chị như em?…
ở đây có ngoại truyện mà mình đã viết của các tác phẩm sau :- Từng Có Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh - Thư Nghi- Thất Tịch Không Mưa - Lâu Vũ Tìnhvui lòng không reup nếu chưa có sự cho phép của mình, chỉ đăng duy nhất trên wattpad xyxyoz, nếu ai thấy có người tự ý đăng lên các nền tảng mạng xã hội khác mà không ghi nguồn thì báo cho mình nhé !cảm ơn các bạn đã ủng hộ, chúc mọi người đọc vui vẻ !!!…
Phong Kinh có tứ đại gia tộc. Trong đó, Ca Tịch, Thành Khả và Chấp Phủ là tam đại thế gia lâu đời, căn cơ cắm sâu vào triều đình.Giữa vòng xoáy quyền lực và âm mưu chính trị bẩn thỉu, giấc mộng tay nắm thiên hạ, lòng ôm hồng nhan liệu có hoàn thành?Đóa hoa sen nơi trần thế kia, liệu có hay không tìm được nơi bình an, đàn một khúc Thiên hạ thái bình?___Tên truyện: Mộng Hồng NhanTác giả: Tô Tô - wattpad: julietdarlingThể loại: ngôn tình cổ đại, cung đình đấuNhân vật chính: Ca Tịch Phù Tuế, Chấp Trác Huân, Chấp An Hoa, Thành Khả Quân ThụyTình trạng: đang viết…
Câu chuyện là một tấn bi kịch-mối tình tay ba đầy ngang trái giữa Kakuchou Hito, Yasuko Hikoto và Izana Kurokawa.Yasuko đã lựa chọn con tim mình, chọn sánh bước bên người cô yêu sâu đậm-Izana, dù biết phía sau vẫn còn Kakuchou luôn âm thầm dõi theo và chờ đợi.Nhưng rồi, số phận nghiệt ngã vén bức màn bí mật: Yasuko và Izana là anh em ruột.Tình yêu của họ, từng nồng cháy và đẹp đẽ, giờ đây hóa thành tội lỗi.Mọi thứ sụp đổ trong phút chốc.Và Kakuchou-người luôn đứng ngoài cuộc-lại là kẻ cuối cùng lựa chọn ở lại, cam chịu gánh lấy toàn bộ đau thương và nghiệp báo thay cho cả hai người mà anh yêu thương nhất.…
"Thế giới này sao mà tàn nhẫn quá em ơi..."__________________________________# Ngoại trừ OC thì những nhân vật trong nguyên tác đều thuộc về cô J.K.Rowling.# Có nhiều chi tiết thay đổi so với nguyên tác cùng với một số nhân vật bị OCC. #Không thích thì có thể next! #Hãy là những đọc giả văn minh. ⚠️ Tác giả khá cục súc!!!…
Lục Trầm Dã, anh biết không? Màu cam cháy của hoàng hôn rất đẹp, nhưng nó chỉ tồn tại trong vài phút rồi lặn mất tăm vào bóng tối. Giống như cách anh bước vào đời em vậy."Giang Vãn Hạ - Cô họa sĩ hướng ngoại, mồm mép, chuyên lấn chiếm vỉa hè để vẽ mộng mơ.Lục Trầm Dã - Anh cảnh sát hướng nội, khô cằn, chuyên đi dẹp trật tự để giữ lấy hiện thực.Họ gặp nhau ở chương 1 vì 130 ngàn tiền tranh.Họ bỏ lỡ nhau ở chương 50 vì một lá thư không có địa chỉ hồi đáp."Chúng ta không sai, chỉ là hoàng hôn hôm ấy quá ngắn, mà lời định nói lại quá dài."…
" 9 năm ròng gắn bó và cùng nhau trưởng thành, 3 năm trời tôi thầm thương trộm nhớ nhưng cuối cùng cũng chẳng thể nắm lấy tay cậu, cũng chỉ vì hèn nhát, tôi sợ người bị tổn thương không ai khác ngoài mình nhưng tôi đã nhầm...."_Xin chào, mình là Mây, đây là tác phẩm truyện ngắn đầu tay của mình. Mình biết rằng sẽ có rất nhiều lỗi trong quá trình viết, nên mong mọi người hãy góp ý cho mình, mình chắc chắn sẽ cải thiện để có thể cho ra những tập truyện hay và chất lượng hơn ^^_…