Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
-Nhân vật thuộc bản quyền của: Mặc Hương Đồng Khứu-KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN TÌNH TIẾT GỐC CỦA TÁC PHẨM MA ĐẠO TỔ SƯ! -Tình tiết truyện được theo cảm xúc của tác giả-"Kiếp này gặp được y là do duyên, đánh mất y là do trời định. Ta không thể nào được hình bóng của y.. Nó đã in sâu vào trong tim ta.. "-Couple Chính:+Truy_Lăng (Lam Tư Truy×Kim Như Lan) -Couple phụ:+Vong_Tiện (Lam Vong Cơ×Ngụy Vô Tiện) +Hi_Trừng (Lam Hi Trừng×Giang Vãn Ngâm) -Đại từ xưng hô:+Tư Truy (y, tên) +Kim Lăng (cậu, tên) +Lam Vong Cơ (chàng, tên) +Ngụy Vô Tiện (hắn, tên) +Lam Hi Thần (anh, tên) +Giang Trừng (người, tên) MỘT SỐ NHÂN VẬT VÀ ĐỊA ĐIỂM TỰ TẠOTác giả: Sunny🥀 Ngày ra mắt: 20th1 năm 2023 Ngày kết thúc:…
Ai rồi cũng sẽ chết.Nhưng nếu bạn biết chính xác ngày mình sẽ chết - liệu bạn sẽ sống khác đi không?Từ nhỏ, tôi nhìn thấy những con số kỳ lạ trên cơ thể người khác - như một đồng hồ đếm ngược.Tôi không hiểu nó là gì, cho đến ngày bố mất.Tôi đã biết trước.Và từ đó, tôi sống như thể mỗi ngày là ngày cuối.Cho đến khi gặp Duy Ly - một ánh sáng lặng lẽ giữa cuộc đời tôi.Một người khiến tôi tạm quên đi những con số. Khiến tôi muốn sống thêm, dù chỉ một chút.Nhưng rồi ánh sáng ấy cũng vụt tắt...Và hôm nay, đồng hồ của tôi chỉ còn lại 1...…
Tittle: Paper cranes.Author: Inu.Leght:shortfic.Category: học đường, hiện đại, SE.Status: On-going.A/N: câu chuyện này khá nhẹ nhàng, manh một chút hài hước và vô lí, chỉ có kết thúc là không có hậu. Vui lòng cân nhắc trước khi đọc, không lại chửi tớ, tội tớ ra.Warning: đừng bê truyện của tớ đi đâu cả, mặc dù truyện còn có vài chi tiết phi logic, nhưng hãy tôn trọng lẫn nhau nhé!-------Văn án:Người ta nói, gấp đủ một nghìn con hạc giấy sẽ được một điều ước, nhưng không phải ai cũng đủ kiên nhẫn, đủ thời gian để gấp tới con thứ một nghìn. Gấp đủ một nghìn con rồi sẽ làm gì? Đốt nó đi, hay trưng nó ở đấy. Người ta hỏi em gấp hạc giấy để làm gì, để cho ai?Em chỉ mỉm cười, niềm tin chẳng còn, mơ ước cũng không. Gấp cho ai, liệu có còn quan trọng?…
SƠN KHÚC HÀ PHÚC — 山曲河复tác giả gốc: 秊懷愔 ( niên hoài âm )dịch giả: hoành bấttình trạng: tác phẩm gốc : full 1245/1245 chương ( tác giả xoá web, phiên ngữ đã được sự cho phép của tác giả ) dịch phẩm : đang tiến hành../1245 thể loại: tu tiên, kiếm hiệp, huyền huyễn, xuyên không, đam mỹ, bá đạo tiên nhân, cổ đại, sảng văn, sadending.VĂN ÁN Sau khi chết đi sống lại nhập vào thân của tên phản đồ đồng danh đồng mệnh, tru diệt tông môn. Hắn bản lĩnh trời cao cứ thế mà mặc chuyện đời lên đường phiêu du sống một cuộc đời an nhàn. Trên đường vô tình nhặt được vài cái đuôi, lập nên bang phái tu chân giả dám tự nhận mình là những kẻ giết thần. Sau khi thống lĩnh tam giới hắn chỉ để lại một câu.“Châm ngôn của trẫm chỉ có ba dòng đại cương nhất không quỳ, nhị không phục, tam thịnh cuồng kháng bạo đàm ngôn xuẩn”…
Ngày mồng một tháng giêng, Đại Ngụy chìm trong biển máu. Bầu trời vẫn vô tình thả xuống những bông tuyết trắng.Cũng ngày hôm ấy của một năm sau, Nhị Hoàng tử của Cố Đại Ngụy Quốc bị tử hình. Y mặc mộ thân hồng y, nằm trên nền tuyết lạnh lẽo tựa như không phân biệt được đâu là lụa đâu là máu. Sau khi Nhị Hoàng tử đi rồi, Tiểu Hoàng tử trở thành sủng nam của Hoàng đế. Nhưng sau đó, hắn lại ban chết cho gã. Tất cả không còn gì, chỉ còn lại Hoàng đế, cố gắng nhớ lại từng chút một những chuyện xưa. Nhớ về cố nhân.Sau hai mươi năm trị vì, hắn thoái vị nhường ngôi cho con trai độc nhất của mình, trở về làm một A Diên chốn dân gian, vẫn mang trong mình một bóng hình thiếu niên năm nào.--------------Tác giả: Thập Thất / Nhật NguyệtThể loại: Đam mỹ, ngược, SE, OE, cổ trangNote: mọi diễn biến, triều đại đều là giả tưởng…
Trích đoạn:Ừm... Có lẽ, thời gian đã làm phai nhoà tình cảm của cậu, phải vậy không?Một làn gió nhẹ lướt qua, cỏ cây xung quanh cậu dao động, cà cà vào chân cậu, như muốn níu cậu lại.Rồi bất chợt gió tắt, mây bay, những tia nắng rực rỡ mà ảm đạm nhẹ nhàng nhảy từ sau lưng, rọi sáng trước mặt cậu.Rồi rọi lên cỏ, lên cây, lên bia mộ.Dòng chữ như rực sáng, làm nhoè mắt cậu, như khắc sâu vào trong tâm trí cậu, kéo ra một tình cảm mà cậu tưởng chừng đã quên.Hiểu rồi.Cậu chưa quên Duy Anh. Chỉ là, Duy Anh sẽ về cùng nắng.…
Tên truyện: VẾT XƯỚC MÙA HẠỞ cái trường THPT Bình Minh này, ai mà hổng biết bộ đôi "Hào - Hưng". Đứa là đội trưởng bóng rổ ngầu lòi, đứa là "cây hài" kiêm loa phóng thanh của lớp. Chỗ nào có hai đứa nó là chỗ đó rần rần như đám cưới, quậy tới mức thầy giám thị nhìn thấy từ xa là muốn tiền đình.Tụi nó có một cái danh sách "10 điều điên rồ phải làm trước khi ra trường".Nào là trèo tường hái trộm xoài, cài hoa phượng lên xe thầy hiệu trưởng, cho tới cái điều quan trọng nhất: Cùng nhau chạy xe máy về phía biển ngay sau ngày bế giảng.Mọi thứ đều hoàn hảo, nắng vẫn vàng rực và tiếng cười vẫn giòn tan. Cho tới khi tiếng thắng xe xé toạc cái không gian yên bình của một buổi chiều mùa hạ...Hưng đi rồi. Đi lẹ như cái cách nó dẫn banh trên sân vậy. Lẹ tới mức hổng kịp để lại một lời trăng trối nào cho thằng bạn chí cốt là tui đây.Phượng năm nay nở đỏ rực sân trường, đỏ như màu áo đấu của hai đứa mình, và đỏ như cái vệt máu khô lạnh ngắt trên mặt đường ngày hôm ấy."Hưng nè, tui làm hết 9 điều trong danh sách rồi. Còn điều thứ 10 là đi biển cùng ông... giờ tui biết đi với ai đây?"• Thể loại: Boylove, Thanh xuân vườn trường, Hướng ngoại x Hướng ngoại, Ngược tâm, SE (Sad Ending).• Bối cảnh: 🇻🇳• Nhân vật: Hào (Công) x Hưng (Thụ) - Hoặc tùy fen sắp xếp nha.• Tình trạng: Đang lết...• Cảnh báo: Truyện có yếu tố tai nạn bất ngờ. Vui lòng chuẩn bị khăn giấy và một trái tim thép trước khi nhảy hố.…
Từ Lan Hy lớn lên trong môi trường khó khăn, cuộc sống của cô trải qua những thử thách nặng nề. Bố mất sớm, để lại cho mẹ và em gái nặng trĩu trách nhiệm. Cô phải làm đủ công việc để nuôi sống gia đình, từ việc làm về nông nghiệp đến công việc phục vụ ở quán cà phê. Áp lực cuộc sống và những khó khăn về kinh tế khiến Từ Lan Hy trầm cảm sâu sắc. Một ngày, cảm giác sống khó khăn quá lớn khiến cô nảy ra ý nghĩ muốn kết thúc cuộc đời. Tuy nhiên, tình yêu và trách nhiệm với gia đình khiến cô không thể tự bỏ mình, vì còn lo lắng cho mẹ và em gái nhỏ.Trong một ngày mưa lạnh, Từ Lan Hy và Mạc Phong gặp nhau tại quán cà phê. Bản tính nhân văn và trái tim ấm áp của Mạc Phong đã chạm vào tâm hồn đau khổ của Từ Lan Hy. Gặp gỡ này như một ánh sáng le lói giữa cuộc đời u tối của cô, khiến họ dần hòa mình vào một tình yêu tưởng chừng như là đóa hoa hiếm có nở giữa bão tố cuộc sống khó khăn.…
Một mùa hè năm 12 tuổi, Lục An Nhiên và Trần Lục Xuyên gặp nhau trong hoàn cảnh tăm tối nhất của cuộc đời-khi cả hai đều bị bỏ rơi. Từ hai con người xa lạ, họ dần trở thành chỗ dựa duy nhất của nhau, cùng lớn lên giữa thiếu thốn, đau khổ nhưng cũng đầy ấm áp.Những năm tháng bên nhau, anh âm thầm bảo vệ cô, che chở cô khỏi mọi sóng gió, thậm chí không tiếc cả bản thân. Đến năm 18 tuổi, An Nhiên nhận ra tình cảm của mình và lấy hết dũng khí để thổ lộ. Nhưng đổi lại, chỉ là một lời từ chối... và khoảng cách ngày càng xa.Cô học cách buông bỏ, bước tiếp với một người mới, còn anh lặng lẽ rời khỏi thế giới của cô. Cho đến một ngày, sự thật được hé lộ-lý do đằng sau lời từ chối năm ấy, và cả sự hy sinh mà anh chưa từng nói ra...Khi cô hiểu ra tất cả, cũng là lúc anh không còn ở đây nữa.…
Anh đối với em chính là một cơn gió, không hơn, không kém. Đến nhanh rồi lại đi nhanh, chỉ tiếc là, đơn phương anh lâu như vậy, thứ cuối cùng em nhận được từ anh chỉ là hai từ"em gái". Nhưng em không muốn thế, nếu phải lựa chọn giữa tình bạn và cảm xúc của trái tim mình, em phải lắng nghe ai đây? Anh đối với em trước giờ vẫn mãi mãi là một góc khuất trong tim, cất mãi, chỉ sợ sẽ không bao giờ có thể nói ra. Vậy nên, chỉ một lần thôi em muốn nói rằng :"Anh à, em thích anh, thích anh từ lâu lắm rồi". Người ta bảo thanh xuân của mỗi người đẹp đẽ nhất chính là khi ta sống hết mình trong những ngày tháng thanh xuân ấy. Nhưng thanh xuân của em chỉ vỏn vẹn trong hình hài của anh, ngày ngày được nhìn thấy anh, thanh xuân của em mới trôi qua thật ý nghĩa. Cho nên, đến bây giờ em mới hiểu ra rằng, thật ra suốt một thời cấp 3 ấy, em chỉ là nữ phụ trong cuộc đời anh...…
Khi mưa ngừng rơi, nắng cũng thôi rực rỡ - như thanh xuân vừa kịp chạm đã vội tan.Giữa những ồn ào của tuổi học trò, Dương luôn lặng lẽ như chiếc bóng, mang trong mình những nỗi đau chẳng thể sẻ chia. Cuộc sống vốn dĩ lạnh lẽo, cho đến khi Minh xuất hiện - dịu dàng như vệt nắng mong manh sau mưa. Từ ánh nhìn đầu tiên, cậu đã bị thu hút bởi đôi mắt chất chứa những nỗi buồn thầm lặng ấy.Những lần trú mưa, những khoảnh khắc ánh mắt vô tình chạm nhau, hay chỉ một nụ cười khẽ thoáng qua... tất cả đều in sâu trong trái tim Minh. Cậu nhận ra, mình muốn trở thành điểm tựa cho cô, muốn xua đi bóng tối đang phủ kín quanh cô gái nhỏ bé ấy.Nhưng hạnh phúc đôi khi mỏng manh như giọt sương trên lá. Và khi mưa ngừng rơi... liệu nắng có còn ở lại bên đời cô?…
Trong một con hẻm tối tăm, nơi ánh sáng chẳng buồn chiếu đến, có một cô bé mang tên Vân Tiếu Hạ-mười ba tuổi, nhưng cuộc đời lại chẳng khác nào một vũng bùn lầy không lối thoát. Sau khi người cha ngoại tình và bỏ đi theo tình nhân, mẹ cô chìm đắm trong rượu chè, cờ bạc, hận thù. Bà không chỉ đánh đập cô mà còn trút giận lên cậu em trai Vân Tiếu Dương-một đứa bé chỉ mới bảy tuổi nhưng đã sớm nếm trải những trận đòn roi tàn khốc.Hằng ngày, Tiếu Hạ lê bước trên những con đường đầy rác rưởi, lục lọi từng thùng rác để kiếm vài đồng bạc lẻ, chỉ để đổi lại những cú đánh đến rách da chảy máu. Cô không dám hy vọng, không dám mơ mộng, chỉ có thể cắn răng chịu đựng, vì em trai, vì một tia hy vọng mong manh rằng một ngày nào đó... nỗi đau này sẽ kết thúc.Nhưng, liệu cơn ác mộng này có thật sự dừng lại? Hay đó chỉ là sự khởi đầu cho một chuỗi bi kịch dài vô tận?Một câu chuyện về nỗi đau, sự tàn nhẫn, và những vết thương chẳng bao giờ lành...…
BoJack: And everyone was like way to go, you made Beverly cry on her last day in rehab. So the thing I keep thinking about is, was it worth it for Beverly to be happy for a little bit, even though it ended up sad? Or would it be better if the whole thing would have never happened? Every time someone leaves rehab, it makes you think about your own progress, some days it feels like you're not progressing at all, other days you think "Well, maybe a little." The main thing I think about is how stupid I am that I didn't do this sooner. I wasted so many years because I was miserable because I assumed that was the only way to be. But I don't wanna do that anymore. Also, am I crazy or have I gotten really good at writing letters? This is BoJack, by the way, Horseman, obviously…
- Tên truyện: Thầm Lặng Cất Tiếng Yêu- Thể loại: Tình trai | Boylove, học đường, đời thường. - Giới thiệu truyện:Ngôn ngữ kí hiệu cũng là ngôn ngữ tình yêu giữa cậu và anh, từng cử chỉ hành động đều là tiếng nói xuất phát từ trái tim. Câu chuyện về hai chàng thiếu niên gặp nhau vào khoảng thời gian rực rỡ nhất của thời thanh xuân. "Nếu sau này cậu không còn nghe thấy được nữa... vậy thì để tớ. Hãy để tớ trở thành đôi tai của cậu. Tớ sẽ cùng cậu lắng nghe những thanh âm đẹp đẽ trong trẻo của thế gian này, cũng sẽ thay cậu gánh lấy những tạp âm xấu xí, ồn ã chả mấy tốt đẹp của cuộc đời"…
Em um mundo complexo e assustador uma pequena engenheira, Willy, uma garota órfã que mora sozinha e que não sabe realmente onde se encaixar e nem qual é o seu papel nesse mundo, que vive entre o passado e presente, encontra uma cabana abandonada, onde se depara com uma máquina estranha e antiga que parece uma garota, A máquina, chamada Jill, Ela não sabe quem ela é, e nem como foi parar ali, mas com determinação e coragem procura descobrir qual sua origem. Willy e Jill descobrem que tem muito mais em comun do que imaginavam, elas se juntam e embarcam em uma aventura a procura de saber a origem da "máquina" e de descobrir quem Willy realmente era e qual seu verdadeiro propósito nesse mundo no qual foi abandonada sem nada nem ninguém.Willy e Jill descobrem uma mensagem secreta que parecia ter sido deixada lá a mais de mil anos atrás. elas descobrem uma maldição que estava prestes a destruir aquele mundo que Willy ja conhecia e que jill tinha acabado de conhecer, mas tinha aprendido a amar, e ambas queriam proteger, custe oque custasse.Embarque nessa aventura cheia de emoção, inseguranças e uma amizade imbatível. Será que você tem algo em comum com elas? Talvez você tenha que viajar mais um pouco para descobrir.…
-Đầu tiên, tôi xin tự giới thiệu.Tôi có bút danh là Jessica, thường gọi là Jessi.Tôi là người sẽ hợp tác cùng bạn Weimar, rất hân hạnh được gặp mọi người.Tuy tính cách của chúng tôi khá khác nhau, nhưng văn phong có một vài điểm tương đồng.-Về phong cách viết:- Weimar chủ yếu viết theo hướng không gắn nhiều với yếu tố lịch sử.- Trong khi đó, các phần do Jessi phụ trách sẽ có khá nhiều chi tiết và yếu tố lịch sử.Bộ truyện lần này là do tôi chủ động đề nghị Weimar cùng viết.Các bộ truyện trước của bạn ấy có thể sẽ không ra chương thường xuyên nữa, vì Weimar sắp bước vào kì thi.Ngoài ra, tôi - Jessi - lớn tuổi hơn Weimar, tính cách cũng khác, nên những phần truyện do tôi phụ trách thường sẽ có các hướng như: sad ending, bad ending, hoặc ít couple. Tuy nhiên, chủ yếu vẫn là hint.Tôi xin phép nói trước: trong truyện, hầu như cặp nào cũng có hint, chỉ là ít hay nhiều. Vì vậy tôi không cấm các bạn ship couple.Tuy nhiên, với những couple đã được tôi xác nhận canon, mong mọi người vui lòng không dìm nhân vật nào để mang người còn lại đi ship với người khác.Trên đây là toàn bộ những lưu ý khi đọc truyện.Mong mọi người đọc kĩ để tránh những hiểu lầm không đáng có và hạn chế xảy ra tranh cãi.-Tiếp theo là phần giới thiệu về truyện "Biển và bầu trời".Bộ truyện có tên "Biển và Bầu Trời".Thể loại chính: Action.Truyện thuộc fandom Countryhumans, có lồng ghép một số yếu tố lịch sử.Tuyến tình cảm bao gồm các cặp:- Weimar × America- Russia × Germany(đam toàn bộ)Tình cảm không phải trọng tâm, chủ yếu được thể hiện qua các…
"Tuấn này.""Sao thế?"Đôi mắt anh sáng rực lên mà nhìn lấy tôi trong khi đáp lại tiếng gọi ấy. Tôi thích nó, cực kỳ thích."Em thích mưa lắm."Tôi bỗng buột miệng mà nói ra câu vu vơ ấy. Vốn đang định hỏi anh về kế hoạch cho ngày mai nhưng ánh mắt ấy, làm tôi sao nhãng mà quên béng cả câu hỏi. "Còn anh thì thích nắng hơn""Vì nắng luôn mang lại sự tích cực, anh nhỉ?""Không phải, vì nắng buồn lắm.""... Anh lạ thật đấy.""Anh bảo thật mà. Em nghĩ xem. Một cơn mưa rào sẽ cuốn trôi hết nỗi buồn của con người ra bên ngoài và gột rửa mọi tăm tối của tâm hồn. Còn ánh nắng lại đâm xuyên qua niềm vui của em, đốt nóng nó bằng hơi ấm của ban mai...Vấn đề là, khi ánh nắng tắt rồi, khi niềm vui đó cũng vơi mất, rồi khi tia sáng đó để cái niềm vui nguội lạnh ở lại, người ta sẽ hụt hẫng lắm. Nó còn tệ hơn cả một nỗi buồn vào chiều mưa nữa, vì khi đó ta nhận ra rằng mọi điều ta những tưởng trở thành điều hạnh phúc nhất, lại bỗng trở thành điều xa xỉ nhất.Cảm giác đó, còn gì buồn hơn, còn gì hụt hẫng hơn sao?"....…
đêm giao thừa vui vẻ bỗng hóa thành đêm giao thừa đẫm máu khiến một cô bé 13 tuổi ngây thơ phải tự làm chính bàn tay mình nhuốm máu vì đã bất tin với thứ gọi là "công lý"...cùng với tiếng xả súng hàng loạt người ngã xuống trong vũng máu. Nguyên Anh đứng đó nhìn mọi thứ dần biến mất từ bạn bè gia đình không một ai sống sót trong lúc trốn chạy bố và mẹ cô vì bảo vệ cô mà bị bọn chúng xả súng đến chết, trước khi nhắm mắt họ vẫn còn mỉm cười lẩm bẩm "chạy...đi con" Nguyên Anh đã cố gắng sống sót chạy sâu vào rừng cô chỉ biết chạy và chạy vì biết rằng nếu quay đầu lại cô sẽ chết, nén những giọt nước mắt lăn dài cô cắm đầu chạy không may cô bị một viên đạn bắn vào vai làm bất tỉnh...Cô được anh - Nhật Hào cùng là người thôn Đại Ngàn cũng là người anh chơi từ nhỏ với cô, anh cũng như cô bố mẹ cũng đã chấm dứt sinh mệnh của mình vì bảo vệ anh. Hai con người cô đơn dựa vào nhau mà sống vì người thân của họ đã không còn một ai...…
Có những năm tháng, chỉ cần ngồi cạnh một người cũng đủ để thấy an tâm.Lục Cận Ngôn là người luôn cẩn trọng trong lời nói.Hứa Niệm An là người cả đời chỉ mong bình an.Giữa áp lực học đường, trưởng thành và những lựa chọn không thể tránh, họ đã từng rất gần - gần đến mức tưởng rằng sẽ đi cùng nhau rất lâu.Nhưng thanh xuân vốn không hứa hẹn điều gì.Khi Ánh Nắng Không Còn Rơi Xuống là câu chuyện về những điều đã từng rất đẹp, trước khi kịp nói lời ở lại.…