Nhân duyên trời định
Đọc đi rồi biết ahihi…
Đọc đi rồi biết ahihi…
xem đi…
Ryunosuke sinh ra ở vạch đích cậu là người con trai thứ 3 trong nhà và cũng là con út có sự bảo kê của bà nội và bà ngoại hai thế lực có quyền nhất.Nhưng sinh non vốn ấp ủ nhiều bệnh và cậu không ngoại lệ cậu là sinh non,mặc dù cậu không bị bệnh gì quá nguy hiểm ngưng cậu lại mắc phải hội chứng loạn sắc mống mắt, tiếng Anh có tên là heterochromia (lên gg để rõ hơn) hội chứng này khiến cậu mang hai màu mắt điều nó cũng lý giải được từ bé đã bị bạn bè cô lập nên trong nhà mọi người đã thương nay còn thương hơn và khi lên cấp 2 cậu mới có lấy một người bạn cũng bị một hội chứng như cậu đó là hội chứng rối loạn ăn uống ở mức nhẹ(hội chứng có hai loại là chán ăn và thèm ăn và cậu bạn này bị chán ăn) người ta đôi bạn vùng tiến đây bọn họ lại là đôi bạn cùng lùi:)) trọc chó,trộm xoài,đi bụt,trốn học...không có gì họ chưa làm.Và họ học tại một ngôi trường có một lớp học đặc biệt đó là lớp 1-R cả trường có một lớp duy nhất thành viên lớp không nhiều và đều là con ông cháu cha bố làm to đặc biệt thứ tạo nên lớp này là những học sinh ở lớp này đều bị mắc các hội chứng tâm lý khác nhau…
Đoản văn…
Đọc r bt😆…
Họ gặp nhau như thể đã từng quen, nhưng chẳng ai nhớ mình từng là gì cùa nhau. Trái tim vẫn run lên khi chạm mắt. Có điều... không phải lúc nào cũng kịp giữ lấy nhau. "Nếu không thể bên nhau kiếp này, hãy đợi nhau ở kiếp khác".----------• CAPRHY!! • Tác phẩm hư cấu. Không có thật. • Không reup khi chưa có sự cho phép. • Được đăng song song trên Wattpad và MangaToon…
để sau v…
Đọc rồi cảm -)…
just a true story…
Shojo…
lần đầu viết mn thông cảm ạ 🌷…
Vân Anh ( 19 tuổi) - một cô gái không có gì quá đặc biệt. Không phải học sinh giỏi xuất sắc, không phải hoa khôi của lớp, càng không phải kiểu người được mọi ánh nhìn dõi theo. Cô chỉ là một học sinh bình thường với chiều cao 1m58, ánh mắt to tròn, và nụ cười dịu dàng đôi khi còn che giấu những rung động trong tim.Còn cậu - Minh Đức( 19 tuổi) - lại là kiểu con trai mà ai cũng quý mến. Hoạt bát, giỏi thể thao, hòa đồng và luôn mang lại tiếng cười cho lớp học. Cậu nổi bật theo cách tự nhiên nhất, và chính vì vậy, cậu chưa từng nhìn thấy một người như cô - dù hai người học chung lớp suốt bao năm.Cô thích cậu từ lúc nào cũng không rõ. Chỉ biết rằng, mỗi lần cậu mỉm cười, tim cô lại lỡ một nhịp. Mỗi lần vô tình được gọi tên cùng nhau, cô lại lặng lẽ vui cả ngày dài.Đây là câu chuyện về một mối tình đơn phương - nhẹ nhàng, âm thầm, và mang đầy hy vọng. Liệu lời tỏ tình mà cô ấp ủ có được đáp lại? Hay mãi mãi chỉ là một bí mật được giấu sau ánh mắt ấy?> "Tớ thích cậu... nhưng cậu sẽ chẳng bao giờ biết đâu.Hoặc... rồi một ngày nào đó, cậu sẽ biết thôi."…