[ kngwean ] bà la sát
quên ngưu ma vương hay hồng hài nhi đigu của tao là bà la sát…
quên ngưu ma vương hay hồng hài nhi đigu của tao là bà la sát…
Chuyện 2 người nhưng làm tình 3 người3-someOnly cao H+Ngôn tìnhHEvote cho cô tiên naaaa ⭐…
Bảo Khang tự thấy bản thân mình điên rồiNhưng không sao, nó đáng mà…
chạm và "chạm".…
có lẽ là tương tư, cũng có thể chỉ là nhớ thôi.…
em gọi tôi là người hùng,tôi gọi em là trân quý,tựa ngôn ngữ của đôi ta.…
Dùng cả tính mạng chỉ để đổi lấy "tình yêu" của người trong mộng,thứ đang dần ăn mòn lấy linh hồn của kẻ điên tình,liệu có đáng.…
D2 - Breakup & makeup Em chịu lạnh kém khủng khiếp và não em còn vì thế mà bị hỏng mất một phần. Nếu không thì sao lại cứ vô thức nhớ về người yêu cũ nhỉ?…
Tôi chưa bao giờ đi một mình cả Daniel Banner. Ông sai rồi, ông nhầm rồi, mọi thứ đều nhầm lẫn. Ông chỉ đang cố hiểu tôi, một phần trong tôi, phần mà tôi luôn mong muốn cho ông thấy. Chính vì thế ông đã đi sai. Tôi không trách ông, chưa bao giờ trách ông, chỉ là tôi cần ông lúc đó, và tôi biết ông sẵn sàng ở đó để giúp tôi.Còn chúng tôi, không cần ông, chúng tôi cần anh ấy.Tên fic: You never walk alone.Tác giả: Phan.Couple: Non.Chú ý:-Mọi nhân vật trong fic không thuộc về tác giả.-Fan không phải theory, câu chuyện dựa trên album "Wings"-BTS viết lên, có tham khảo qua Theory để lồng ghép lại với cốt truyện của tác giả.-Khi mang ra ngoài xin thông báo để được nhận sự cho phép và ghi rõ nguồn cũng như tên tác giả.…
Title: Vật Chủ (tựa gốc: in possession)Author: marysgraveTranslator: YusakiRelationship: HenryWill, Byler (one-sided)Rating: MWarning: Implied Rape/Non-con, PTSD, HorrorLink: AO3Permission: Đang chờ hồi âmSummary: Đôi khi, trong khoảng ngắt giữa những nhịp tim, Will vẫn cảm nhận được nó - cái thứ cổ xưa, nhẫn nại đã thuộc nằm lòng cấu trúc linh hồn cậu. Giờ nó biết rõ mọi góc khuất của cậu, mọi căn phòng bị giấu kín, mọi cánh cửa bí mật.Và nó đang chờ.…
Hanahaki từ trước đến nay luôn mang lại cảm giác giống như một câu chuyện truyền thuyết hơn là một bóng ma hiển hiện.Làm sao hoa có thể mọc trong phổi được chứ? Thực vật cần có ánh sáng mặt trời và nước để phát triển mà? Phổi làm gì có những thứ đó. Không có cơ sở khoa học nào để chúng có thể tồn tại trong môi trường tối tăm như thế.Nhưng chúng thực sự có thể, và Soohwan không thể hít thở một cách bình thường được nữa._________Bản dịch ĐÃ có sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không tự ý chuyển ver.…
Dạo này rơi vô hố Wind breaker rồi mấy Má ơi...Tính viết Blue Lock trước cơ nhưng thoi kệ đi, viết cái này trước:Đ(Thấy mình tồi vl)=================LƯU Ý:o Các Char ko thuộc về con, con chỉ OOC nó quá đà mà thôio My AU! nặng = Đá văng bản gốco OTP: UmeSaku, TogaChoji, SuouNirei, SakoKaji, EndoTakii. Đục = Out🤧👊🏻o Đây hoàn toàn là ý tưởng của mình, nếu đã có trùng trước thì cho mình xl trước ạ!o Truyện chỉ được đăng ở Wattpad!!o Tự ý dịch, lấy ý ko cre, bưng bê fic sang một nền tảng khác hoặc nặng hơn là COPY = BÁO CÁO, PHỐT!=================Đọc trong vv ạ!…
Mị là Army ( một trong những con fanti có tâm nhứt hệ mặt trời :)))Lần thứ ba viết về vkookMong các thím ủng hộ tui nha >^
Rating: PG-13 Pairings: Sơn Khoa|SooKay|TiramiSooKaySummary: Bánh panettone và nước táo lên menNotes:- Trên threads mọi người có xmasbakeryweek cho Sơn Khoa mình thấy hợp ơi là hợp ý. Shout out thật to cho bồ yêu nào tạo ra chiếc fanweek này nhé!!! Yêu thương! Mùa Giáng sinh thực sự rất hợp với tiệm bánh và 2 chủ tiệm.- Mình không tham gia được fanweek do thời gian hạn chế nên chiếc fic này chỉ là chút góp vui nho nhỏ!- Góc delulu 23:20 - 22/12/24 - BC TAK kêu đói, kêu cô đơn, đi một mình giữa trời tháng 12 lạnh lẽo.23:44 - 22/12/2024 (theo giờ VN) anh SHN ảnh bật live mukbang tại Châu Âu.Không thể ngừng nghĩ rằng họ tương tư, họ thương nhớ nhau 🤷🏻♀️- Fanfic chỉ là fanfic, không phải thực tế!!!…
Chuyện tình dang dở giữa nhạc sĩ họ Kim và cậu chàng nhà văn họ Xu Truyện thuộc quyền sở hữu của tác giả. DO NOT TAKE OUT…
"thế thì đã sao?""tớ vẫn thích Myungho nhất"…
lowercase, bối cảnh việt nam những năm kháng chiến chống mĩ.nương ngô mãi xanhdâu dại còn đấydẫu hè đã chếtem vẫn mãi chờ.…
"Ký ức đã chiếm lấy những mảnh tiềm thức em đã hiểuRằng có lẽ đôi ta không thể có đượcTình duyên vĩnh cửu nhưng trong emCòn những ước muốn nói với anh một triệu điều"…
về đà lạt,về mùa hoa của khuê và hạo.…