our first date; onria
(ooc, lowercase).…
(ooc, lowercase).…
Thử mơ mộng một chút, nếu một ngày bạn ở bên những chàng trai của BSD.…
"Anh không có tiền em ơi.""Còn em thì không có anh á."…
Một chút ngẫu hứng trong đêm.Ngẫu hứng nên truyện hơi bullshit.…
Vì em mà nở vì em mà tàn - Hanahaki Syndrome…
Chỉ là tự dưng thấy nhớ hai bạn nhỏ hồi DRX2020 quá nên viết thôi.…
"Ừ tớ thích chứ, cậu chơi rất giỏi"|"Không, tớ hỏi với tư cách Lee Minhyung, chứ không phải Gumayusi"…
Thời gian cứ qua đi, chỉ có chuyện tình đôi ta là mãi mãi.Warning: OOC, imaginative details…
"Gumayusi cậu thực sự không ghen à""Mình bình thường"…
" Cậu thấy chưa, tớ với cậu đến với nhau là là định mệnh đấy"" Định mệnh cái conme nhà cậu ấy"Minhyeong: 😄😄😄😄😄…
...vừa và đủ để biết ta luôn còn có nhau.…
Tác phẩm từ prj Blindbox…
- Tui là Jimon_x.- Đây sẽ là chiếc fic nhỏ tui bế chiếc thuyền be bé xinh xinh của mình ra khơi 🫶🌠 COUPLE CHÍNH : ‼️ STANLEY ( Top ) X RYUSUI ( Bot ) ‼️…
Minseok đi lạc vào một khu vườn ở viện bảo tàng và gặp được một bức tượng rất đẹp.Note: Có yếu tố tưởng tượng…
Tác giả: @迷鹿子Tag: Ngọt, OOC, HE.Couple: Lee Minhyung x Ryu Minseok.Permission: Bản dịch chưa có sự cho phép tác giả, vui lòng không reup dưới mọi hình thức.…
Thể loại: R18, short fic, học đường, yêu thầm, trúc mã, ngọt sủng, HE.Ryu Minseok được ai đó dẫn đi giải ngãi lú rồi, giờ Minseok sáng mắt ra rồi, mừng ghê.…
'Vậy em có thể xem xét mà hợp tác với anh cả đời được không?'|'Mong anh chiếu cố, em rất sẵn lòng'…
Đây không phải là một câu chuyện buồn, mọi tình tiết trong truyện đều là hư cấu…
hát cho nhau nghe những bản tình ca, tình ta sẽ mãi đi thật xa.…
Author: Thủy NgânPairing: AtsuAku, background DaChuuDisclaimer: Các nhân vật không thuộc về tôi.Rating: K+Settings: Vô năng!AUSummary:Cứ mỗi thứ bảy, Nakajima Atsushi sẽ đến gõ cửa làm phiền chàng họa sĩ kia, và vì lý do gì đó, lần nào cũng sẽ được mời vào trong. Cậu sẽ uống thứ trà ngọt khé cổ mà anh ta rót cho (Atsushi còn lâu mới thừa nhận cậu cũng thích đồ ngọt), rồi cố hết sức cạy miệng anh ra. Cậu gần phát khóc mỗi lần anh đáp lại."Vì tiền, chỉ vì tiền thôi." Atsushi tự nhủ trong lòng.Cứ mỗi thứ bảy, Akutagawa Ryuunosuke sẽ mở cửa đón cậu sinh viên nọ vào nhà, rồi ngồi đối diện cậu trong phòng khách, lẳng lặng pha trà. Anh sẽ tận hưởng buổi chiều hoàn hảo của mình - với hojicha và thinh không - trong khi người kia tuyệt vọng bắt chuyện. Anh chịu đựng, thỉnh thoảng sẽ trả lời."Vì Dazai, chỉ vì Dazai thôi." Akutagawa nhẩm đi nhẩm lại.…