POV [RHYCAP]
.…
Jung Jaehyun là người thừa kế hoàn hảo của gia tộc họ Jung, nhưng có một yếu điểm chết người.…
Negav TOP Isaac botVăn hơi ý ẹKhông liên quan đến người thật, sản phẩm của trí tưởng tượngTruyện chỉ được đăng trên acc W này, nơi khác đều là giả mạoVẫn đang chỉnh sửa…
Hoàng Đức Duy là một cậu nhóc ngốc vì tình yêu mà không tiếc cả tính mạng của mình sao?Tại sao cậu phải cực khổ vì tình yêu của mình như thế?…
List H văn:- sủng 🍰NGọt- 🪞vỡ lại lành- 👨✈️ lái ✈️- 🐃 già gặm 🌿- 🍵tiểu tam🍵- 🚔Chiếm hữu🚔- 💍trước ♥️sau- 🧑🌾tình nhân bao nuôi🧑🌾…
serendipity - sự tốt đẹp không hẹn mà gặp, không cầu mà được…
Tiệm bánh của Bao Chẩn và đàn con thơ Tớ hy vọng mn sẽ thích =33…
Những câu chyện nhỏ về con thuyền bé tẻo teo mang tên YuSaku~…
Người ta thường chỉ nhìn thấy vẻ đẹp lung linh của mây trời mà quên mất rằng, mây chỉ có thể bay cao và tự do khi có gió dẫn lối. Dù mang hai cá tính riêng biệt - một người là thanh âm lanh lợi, một người là sắc lam trầm mặc - nhưng họ vẫn luôn cùng chung một gốc rễ, cùng nương tựa vào nhau để nở hoa giữa những cuộc đời, tạo nên một bản hòa tấu bình yên giữa bầu trời thanh xuân rộng lớn.…
atsh oneshot…
Vẻ đẹp của nàng là thuốc mê, sự quyến rũ của nàng là thuật thôi miên, tình yêu của nàng là dây thòng lọng, những người đàn ông say nàng và cũng sợ nàng, vì nàng là một bí ẩn khôn nguôi…
Pov ngọt ngược.…
Ghét của nào trời trao của đó, oan gia ngõ hẹp là những câu nói dành cho Quang Trung và Thái NgânTừng ghét cây ghét đắng đối phương nhưng cả hai lại yêu người kia mà chẳng dám nóiSẽ ra sao khi họ lại cùng một nhóm và cùng một liên quân nhỉ???…
Tôi thích hoa anh đào vì đơn giản nó đẹp và nó còn mang cả hình ảnh của em ?…
Trùng sinh sau bao đau khổ Em ôm lấy anh Người đã vì em mà cô đơn một đời…
- "Tôi không thích cậu"- "Thôi mà, chú ý em đi"- Công sở, trưởng thành, hiện đại- 'Không thích thì không cần đọc'- cp9 : DươngHùng [ domicmasterd]- ghét trước quen sau áa- có sự cưng chiều của bống đối với phone của anh ta, sự vô tri và bướng bỉnh của phone chỉ dành cho chồng khờ bống mà thui- lịch đăng chap không cố định…
Đây là tập thơ cuối cùng ông nội tôi viết trước khi qua đời. Ông từng làm trong ngành Y và chỉ bắt đầu sáng tác thơ khi đã nghỉ hưu được hơn 10 năm.…
đọc đi sẽ hiểu…