[PANWINK] YOU ARE MY SUNSHINE
[Nếu rời đi mà anh được hạnh phúc, em chấp nhận trao trả anh tất cả tự do]*****************Tác giả: BlossomĐộ dài: 4 chươngNhân vật: Park Jihoon, Lai Guanlin…
[Nếu rời đi mà anh được hạnh phúc, em chấp nhận trao trả anh tất cả tự do]*****************Tác giả: BlossomĐộ dài: 4 chươngNhân vật: Park Jihoon, Lai Guanlin…
những mẫu chuyện nhỏ…
⚠️ Đây là chất xám của mình mong mn không bế nố đi bằng bất cứ hình thức và phương tiện nào trừ khi mình cho phép.Hoàn cảnh ra đời của fic này chỉ là tui quá thèm thuồng plot đối thủ nhưng tìm mãi hỏng thấy ai viết hết á, tự mình viết luôn=))))Đọc vui vui thui nhé^^ San top btwthể loại: txvt, ngọt, đối thủ, enemies to lovers…
❗All I wanna do is destroying you by my hatred.⁉Why must you?🔚Shh! You will know if I...…
chuyện là, đôi vợ chồng trẻ jung chanwoo và song yunhyeong vừa sinh con xong đã cao chạy xa bay sang nhật bản chơi, để lại hai nhóc con kháu khỉnh cho "chú" donghyukie chăm sóc.…
[PANWINK] ANH VÀ CẬUTác giả: LìnThể loại: đoản văn, ngược và ngược. Nhân vật: Anh (Phác Chí Huân) × Cậu (Lại Quán Lâm) Fic được đăng tại: 1. Wattpad: Lìn@vandudong2. Blogspot: https://panniewinkie.blogspot.com❌KHÔNG MANG TRUYỆN RA KHỎI ĐÂY ❌KHÔNG REPOST VÀ CHUYỂN VERThể loại: đoản văn, ngược và ngược.…
nanwoo , vkook…
[PANWINK] NGỌT+NGỌT=SÂU RĂNGTác giả: LìnThể loại: hiện đại, hường phấn, tim bay tung tóe. Nhân vật: Tiểu bột mì Lại Quán Lâm × cục bông lùn màu hường Phác Chí Huân. Fic được đăng tại:1. Wattpad: Lìn@vandudong2. Blogspot: https://panniewinkie.blogspot.com❌KHÔNG MANG TRUYỆN RA KHỎI ĐÂY ❌KHÔNG REPOST VÀ CHUYỂN VER…
Đoản…
Anh kể với tôi, về những cánh đồng ngập tràn nắng sớm.Anh kể với tôi, về những con đường đất đỏ dẫn đến nơi bình yên.Anh kể với tôi, về những đêm trời rực sáng bởi hỏa châu và tiếng đạn rít qua tai.Anh kể với tôi, về giấc mơ một ngày không còn tiếng súng.Nhưng tôi chưa bao giờ kể với anh, rằng giữa những điều quý giá tôi trân trọng, có cả một tình yêu chẳng dám gọi tên.Lấy cảm hứng từ bài "Đồng Chí" - Chính HữuLại là Lá đâyTôn chỉ là không viết SE =))Enjoy~…
Khi một mình, tự viết.…
Nghiêm Hạo Tường chết trân. Nhìn người ở trước mặt mình. Trong chiếc áo len bằng vải bông nâu ấm áp. Cổ choàng khăn. Dáng vẻ phi thực dịu dàng. Dưới trời gió tuyết mùa đông. Cây gậy bóng chày nằm trong lòng bàn tay im ắng."Anh có thể làm vậy?""Sao lại không?""Nhưng em nghĩ...""Đó là do em nghĩ""Em muốn bảo vệ anh""Trước giờ anh không có nói là cần bất kì ai bảo vệ""Vậy bây giờ chúng ta làm gì?""Làm người tốt"Người đó tưởng hiền lành nhu hoà. Nhưng cũng không hiền lành nhu hoà. Người đó tưởng thư sinh nho nhã. Nhưng cũng không thư sinh nho nhã.Nhưng người đó, lại là "thời quang xán lạn" trong lòng của cậu ta.…
Tôi gặp em...một chiều thu tháng Bảy.Nghiêm Hạo Tường chờ, cũng chờ suốt bảy năm, đem kiên cường và tuổi thiếu niên, gửi hết vào bóng hình còn vương mùi nắng ấy.Nắng trên tóc, trên vai, trên chiếc sơ mi trắng của tuổi học trò, ngày em đến trường, là ngày mà anh thấy thế giới này bỗng chốc thật đẹp.Ta có yêu nhau?.Không. Em còn chẳng biết đến anh cơ mà....Ta có quan tâm đến nhau?.Không. Chỉ có anh quan tâm em thôi, vì em, tất cả anh đều có thể làm được, không được, cũng phải học để làm cho bằng được.Diệu Văn à. Paris đẹp lắm!.Và đẹp hơn, khi tình khúc ấy...có em...…