Lại thằng nhóc Emil - Astrid Lindgren
…
Chuang kết thúc, trong lòng không vui lắm,Tè le hột me hột bí, on going, sửa sau...…
Cái nền tảng này kì quá, kì nào mới ghẹo nhau xong để yêu bình yên đây?!---------Thể loại: TEXT (by IG) Tác giả : JungK_Hi…
justlongphonginmydelulu.⸝⸝⸝'꒳'⸝⸝⸝Sadend.Oneshot.!dốt tiếng Việt, nhiều từ ngữ không phù hợp, gây nổi da gà.🦭!ts only on wattpad, chỉ ở watt chỉ ở watt chỉ ở watt.lysm.💗…
Author: YulhaoQTrans: Vu_Tri_Ba_AnEdit: PAi bảo em ấy là bé cưng của chúng tôi đây? --------Bản edit chỉ đúng khoảng 60-70%. Lần đầu mình edit truyện nên không khỏi tránh khỏi sai sót, mong mọi người bỏ qua ạ. Bản edit này chưa có sự đồng ý của tác giả, xin đừng bê đi lung tung.…
Cảm nhận cá nhân của bản thân khi lỡ rớt hố :((…
Nhân vật chính (là cậu): Du Chien / bất kì tên gì cậu nghĩ raThế giới này là của riêng cậu. Những tưởng tượng hiện ra phía trước là sự thật. Cậu là người quyết định những gì đang xảy ra trước mắt cậu, đáp án là do trái tim cậu. Nhiều lựa chọn là bài học để cậu tiến tới cánh cổng hạnh phúc của chính cậu. Đừng ngại ngùng hay do dự vì tất cả quyết định của cậu đều đúng đắngChúc mọi người đọc vuive✨lưu ý: truyện tớ lấy ý tưởng từ bộ truyện "Ang Mutya Ng Section E" và viết theo ý tớ nên có gì sai mong mọi người bỏ qua.…
Truyện buồn.…
Tên: Nếu không phải em - 如果不是你Vì NẾU KHÔNG PHẢI EM - THÌ SẼ CHẲNG LÀ AI KHÁCSau bao năm không gặp, Châu Kha Vũ vẫn thế, anh vẫn là anh của nhiều năm trước, vẫn tự mình trầm mặc như vậy, vẫn có cuộc sống nhiều người mong muốn. Còn Trương Gia Nguyên thì khác, ngần ấy năm đủ để cậu hiểu vị trí của cậu ở đâu, gia thế, địa vị, cuộc sống của cậu hiện tại giờ đã dần đi vào đúng quỹ đạo của nó. Hỏi cậu rằng cậu có hối hận không thì câu trả lời vẫn là không. Sức mạnh của người trưởng thành là khả năng tự chịu trách nhiệm, là nhấc lên được bỏ xuống được, là đam mê được thì buông bỏ được, là mơ mộng được thì thực tế được thế nhưng duy chỉ có yêu rồi thì chôn chặt... Hồi ức của cậu nhiều năm trôi qua vẫn chỉ đặt cạnh một người, người đó còn yêu cậu không, cậu thực sự không biết, cậu còn yêu người đó không, cậu thực sự cũng không biết, điều mà cậu biết là lặng lẽ ở một nơi xa dõi theo từng bước chân của anh, dõi theo sự trầm mặc của anh, dõi theo sự thành công của anh. Hỏi cậu rằng, hai người có thể gặp lại nhau chứ, cậu không trả lời. Tuy nhiên, những thứ tưởng chừng như đã lặp đúng quỹ đạo đều có thể lệch hướng theo cái cách mà người trong cuộc không ngờ tới..." Cậu về đây làm gì? Tôi không cần cậu nữa... ""Anh xin lỗi, anh sẽ đi chậm lại để đợi em. Chúng ta sẽ không lạc nhau nữa."…
" Thanh xuân không phải chỉ có những năm cấp 3 là tươi đẹp nhất nhưng những năm cuối cấp đó lại tô điểm cho bức tranh thêm muôn vạn sắc màu khiến ta nhớ mãi " Mọi thứ...à không , phải là TẤT CẢ, chỉ là sự ảo tưởng. Tiết thật đấy , xem ra chúng ta chỉ trả nợ nhau thôi...…
Hồi tưởng - Bừng tỉnh - Hồi tưởng. Vòng luẩn quẩn.…
không, 7A là chất riêng !!!!!…
Con gái của chưởng môn thông minh khí phách rơi vào lưới tình với danh môn công tử tiêu sái. Gặp nhau nơi thanh lâu, vốn tưởng rằng sẽ kết thành lương duyên, nhưng lại không ngờ lại là một mối duyên đau khổ... Đến cuối cùng là sủng văn hay là ngược văn đây?-----------------đọc giới thiệu nà biết rầu !! đề nghị mấy má chuẩn bị khăn giấy và thuốc trợ tim ợ :))Fic này cực đẹp nhé^^Nguồn : TruyenTranhSiteTác giả: Á Linh, Chi Vũ19.07.2017…
Viết cho CKTG…
Truyện ngắn cute thôi…
Lưu Vân:"Huynh biết không, huynh là điều tuyệt diệu nhất trên cõi đời. Huynh là mây trên trời, phiêu lãng vô định, huynh là ánh nắng ấm áp dịu êm, sưởi ấm trái tim muội, huynh là gió, muội không tài nào nắm bắt, huynh là mưa, sẽ trôi vụt qua kẽ tay. Huynh là trăng sáng, là muôn ngàn tinh tú lấp lánh trên trời cao, là tiếng huyền cầm trầm luân của muôn kiếp nhân sinh, là phép màu, thế gian này nhờ có huynh mà trở nên tươi đẹp."Vương Hiểu:"Ngươi hỏi ta tại sao yêu nàng, vấn đề này ta chưa từng nghiền ngẫm. Vân Nhi từng cảm ơn ta vì đã không xuất hiện quá sớm, không quá muộn mà rất đúng thời điểm, chính nàng cũng vậy. Vương Thiên Hàn ta trước giờ luôn cậy tài khinh người, đối với chuyện nhi nữ thường tình không hề coi trọng, tự cho rằng mình đối với ái tình đã đủ thông tuệ. Nhưng chỉ đến khi gặp Vân Nhi ta mới biết thế nào là chân chính yêu một người.""Ngươi nói đúng, nàng quả thật tầm thường, không xinh đẹp, lại vô cùng ngốc nghếch. Thế nhưng xung quanh ta đã quá nhiều những nữ nhân thông minh xinh đẹp, nụ cười của họ không làm ta rung động, sự thông minh của họ cũng chẳng khiến ta cao hứng. Chỉ khi ở bên nàng, thế giới của ta mới trở nên chân thực. Nàng rất vụng về, nhưng sự vụng về của nàng vô cùng đáng yêu. Nàng rất bướng bỉnh, rất ngang ngược nhưng ta lại càng muốn khuất phục nàng. Nàng rất thích lo chuyện bao đồng, đôi khi vì người khác mà không màng an nguy bản thân, ta lại chấp nhận thay nàng gánh vác. Nàng rất đơn thuần, rất lương thiện, kể từ khi quen biết nàng ta cảm thấy những mưu mô chước quỷ chốn tu…
Lần đầu mình viết truyện, mọi người đọc và góp ý nha…
Từ khi nào cậu đã bất giác xâm nhập vào cuộc sống của anh như thế, rồi dần dần, mỗi kí ức của anh đều có cậu. Cậu đã chiếm cứ một góc lớn trong trái tim anh nhưng anh lại chẳng hề nhận ra. Có lẽ, anh biết đến sự tồn tại của nó nhưng lại cố ý lơ đi, anh không dám đối mặt với tình cảm của mình. Anh lo sợ, vì thế anh lựa chọn trốn tránh tình cảm của cậu, cũng như của chính mình.[Lần đầu viết fanfic, oumo thì ra mình cẩu huyết như vậy :v :v ]…
Yêu anh có được gọi là tự làm tổn thương bản thân không?…
Cậu là một con người kì lạ!JK 👽 JM…