Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
đây là những mẩu truyện nhỏ về mối quan hệ "mập mờ" giữa hai người có danh xưng là "tôi" và "cậu". Nhân vật không hề được đặt tên vì mình biết, trong số tất cả những ai đang đọc đều có những mối quan hệ không tên nhưng lại chứa trọn vẹn mọi cung bậc cảm xúc.Chúc các độc giả sẽ thưởng thức những mẩu truyện này.cover photo source : pinterestauthor : Pearl…
Cậu ba con của ông hội đồng Hào giàu nhất lục tỉnh nam kì lúc bấy giờ là kẻ người nghe người ghét . Cậu là người học rộng hiểu nhiều chỉ biết điều là không .Tính cách của cậu được thể hiện rõ ở mức độ không cần nhìn đến sắc mặt của ông hội đồng thích gì làm nấy chẳng quan tâm tới ai bao giờ . Tài sản của ông hội đồng đổ đống khắp nơi nhiều đến nỗi chính cậu ba cũng không biết rõ vì cậu chẳng xem đống tiền đấy vào mắt .Thứ cậu thích chỉ là sách .Cậu điên cuồng đọc sách đến một hôm vô tình vào suối tắm của một nữ nhân mà chẳng hay biết .Từ đây tâm tình của cậu cũng thay đổi dần . Cả thế gian đều đồn cậu vô tâm , vô tình . Ghê nhất chính là nói cậu vì bất lực mảng kia mà tính cách trở nên như vậy liệu có là thật . - "Cậu ơi em lạy cậu , cậu tha em ."Cậu ba mỉm cười chi ái :" Em sợ gì , cậu chỉ muốn chứng minh cho em thấy cậu có bất lực hay không thôi ".…
Đa Bang thất thủ, là do đục thành lùa voi?Triệu Cơ đón vua, thật là quân thần đồng đức?Chính sử bốn ngàn năm, cuối cùng cũng vẫn là lời của giai cấp đặc quyền.Dã sử văn bia, tựu chung không thoát được âm thanh của già làng, phú hộ.Còn tiếng nói của những người cày ruộng, kẻ vác đá, người bị gạt ra bên lề - những linh hồn bé nhỏ của đất nước này - ở đâu trong trang sử?Chiến công của anh hùng còn đó... Tiếng nói của dân chúng ở đâu?Một linh hồn từ tương lai trở về, xuyên qua lớp bụi ngàn năm của triều đại cũ.Một sự va chạm, một cuộc đấu tranh, giữa một bên là hình tượng anh hùng của Nho giáo, của sử quan, với một bên là hình bóng người anh hùng cách mạng áo vải cờ đào, sao vàng trên mũ.Có lẽ, một tiếng nói mới đang cất lên - tiếng nói của những người từng bị buộc phải im lặng,đòi lại quyền được kể lại lịch sử của chính mình.…
Tất cả các nhân vật, sự kiện, địa điểm trong truyện đều là hư cấu. Tất cả mọi sự tương đồng đều là ngẫu nhiên. Hy vọng mọi người sẽ đón nhận truyện của mình ạ!…
Một câu chuyện Buồn... Nước mắt... Bi kịch... Chia li... . Nhưng mina đừng vội quyết định không đọc vì những lí do trên. Xin tự giới thiệu đây là một câu chuyện tình nồng nàn rất đẹp . Một câu chuyện cảm động , khiến ta phải để lại nhiều suy ngẫm, khó quên....... __________________________Mời mina cùng xem truyện_________________________…
Tác giả: LôiThể loại : trọng sinh, tu chân, sắc hiệp, người lớn...Võ Kỳ Bão, một chàng sv vừa ra trường, thân hình mập ú, trong lúc tìm kiếm việc làm tại Thủ Đức ,Sài Gòn thì bị tai nạn ô tô, lúc tỉnh dậy phát hiện bản thân ở trong cơ thể của người khác tại một nơi có địa lý khá giống với thế giới cũ, như quỷ tích lịch sử, tính chất xã hội, con người hoàn toàn khác........., làm sao để tồn tại tại thế giới ngập tràn ma, quỷ, thần yêu..... như thế này. Hãy chào đón cuộc phiêu lưu, kỳ ngộ của anh chàng sinh viên Kỳ Bão nhé........…
Lưu ý: Truyện không có thật, văn phong sẽ không hay lắm, các cậu cân nhắc trước khi đọcTác phẩm: NgỡTác giả: huongwThể loại: Việt Nam xưa...."Là do trời, ngài đã ban duyên số đã ta gặp nhau"…
Dưới ánh ban mai rạng rỡ, Ánh ngước mắt, nhìn một bên góc nghiêng của người con trai đứng bên cạnh. Thật sự rất đẹp, Ánh nghĩ thầm. Ánh mặt trời chói lóa chiếu lên hình bóng hai người, chiếu lên người con trai mặt lạnh lùng, dáng đứng thẳng tắp, chiếu lên cả ánh mắt trong veo không pha chút tạp chất đang dương nhìn cậu con trai. Cả hai đều xuất sắc, họ xuất sắc theo từng cách riêng của mình. "Tách" tiếng chụp ảnh vang lên, vô tình bắt trọn khoảnh khác này của cái Ánh. Cái Ánh không biết, từ giây phút này chính là mở đầu cho một chương khác trong cuộc đời nó. Cái Ánh không biết, từ lúc Việt Anh lần đầu tiên xuất hiện trong tâm trí của cái Ánh, sẽ là lúc đối thủ không đội trời chung của nó xuất hiện. Và cái Ánh cũng chẳng thể nào biết, ngay tối ngày 5/9 hôm ấy, có một người đã trân trọng dán bức ảnh của nó và người nọ lên chỗ dễ thấy nhất trong phòng mình... -------Ngày viết: 15/8/2024Book cover: Pinterest…
Chuyện kể về một linh hồn lạc bước nọ quyết an phận nhận lấy vận mệnh mà trời xanh đã an bài. Dưới lớp vỏ bọc cao quý, tam hoàng nữ họ Trần vốn định sống một đời bình lặng. Không cưỡng cầu bất cứ việc gì, bất cứ một ai.Cho đến khi, nàng gặp gỡ đứa con trai của người từng là hoàng đế, giáng xuống là hoàng hậu, rồi trở về với cái danh xưng công chúa.Một buổi chiều hạ, tại vườn hoa khuất sau toà điện lớn, cậu trai nhỏ nắm chặt chuôi kiếm, nhìn sâu vào đáy mắt của người trước mặt. Tha thiết. Chân thành."Người chờ thần với nhé.""... Sao ta phải đợi ngươi?"-----Một sáng chớm thu của nhiều năm sau đó, trước ngày cả kinh thành Thăng Long ngập tràn trong pháo đỏ, muôn dân trăm họ kẻ nói người cười."Thần sẽ trở lại.""Không đâu, chẳng kịp nữa rồi."-----Năm tháng thoi đưa, một lời nguyện cầu chậm rãi ngân vang giữa đất trời rộng lớn.Cao xanh hỡi, chỉ một lần thôi, một lần duy nhất. Nàng nguyện cầu cho kiếp sau giữa biển người mênh mông sẽ có thể tìm lại được bóng hình xưa cũ. Một bóng hình đang dần mờ phai, nhạt nhòa theo dòng chảy ký ức, theo cơn xoáy tàn nhẫn của thời gian."Hai mảnh tơ duyênAi se chi mà mỏngCâu chờ tiếng đợiĐành hẹn người lai sinh."Cuối năm ấy, giữa chốn tu thiền yên tĩnh nằm lẫn vào sắc xanh thẫm của núi rừng, vị chủ nhân Đông thành năm nào văng vẳng nghe đâu câu hát vu vơ ngày bé. Câu hát từ cái ngày xa xăm ấy. Từ một thuở xưa thật là xưa...…
Thánh Tông Hoàng Đế lên ngôi năm mười tám tuổi, không ngừng cải cách chính sách trị nước, tổ chức thi cử tuyển chọn nhân tài, trọng dụng quan lại thanh liêm, thẳng tay trừng phạt kẻ phạm tội bất kể địa vị. Dưới thời Hồng Đức, dân chúng đời sống ấm no, trên đồng bông lúa trĩu nặng, khói bếp nghi ngút vươn lên những mái nhà san sát.Trong Nam Hoa Kinh của Trang Tử - chương Nội Thiên - thiên Đại Tông Sư, trích phần hỏi đáp giữa Nam Bá Tử Quỳ và Trang Tử: "kỳ vi vật vô bất tương dã, vô bất nghênh dã, vô bất hủy dã, vô bất thành dã, kỳ danh vi anh ninh". Dịch nghĩa là "đã là vật thì không lúc nào không đưa, không lúc nào không đón, không lúc nào không hủy, không lúc nào không thành, tên nó là anh ninh" (một số bản dịch là oanh ninh). Nếu đọc một câu này thì sẽ không hiểu rõ, nhưng đọc cả đoạn đối thoại của Nam Bá Tử Quỳ và Trang Tử sẽ thấy ý Trang Tử là: muốn dạy Đạo cho người có tài thánh nhân nhưng không có đạo thánh nhân thì phải gạt thiên hạ, gạt vật và gạt sống ra ngoài lúc đó mới thông suốt Đạo, thông suốt rồi có thể thấy được một điều duy nhất còn tồn tại là đúng đắn. Cho nên anh ninh (chạm yên - Nhượng Tống dịch) nghĩa là tiếp xúc với ngoại vật mà không bị dao động và vẫn giữ được tinh thần bình thản điềm đạm. Đây cũng là tinh thần phá án được duy trì xuyên suốt mạch truyện, luôn giữ vững tinh thần và đầu óc không để nó bị loạn bởi những vật xung quanh, cuối cùng là tìm được hung thủ.Một số chi tiết, nhân vật và địa điểm trong truyện là hư cấu, những sự kiện có thật trong lịch sử s…
Thuỷ Trúc, một cô gái bình thường đang trải qua những ngày tháng nhạt nhẽo, vô vị của tuổi 25. Một biến cố phi thường xảy ra vào ngày sinh nhật đã làm đảo lộn cuộc sống của cô. Liệu những lựa chọn của Thuỷ Trúc là gì?........Gia Phúc ngập ngừng một lát rồi nhìn tôi hỏi, đây là lần đầu tiên ánh mặt chúng tôi đối diện trực tiếp như vậy."Mình làm bạn được không?". Câu hỏi của Gia Phúc làm tôi đứng hình, chẳng phải chúng tôi đã là bạn cùng lớp rồi sao?! Ít nhất về vỏ bọc bên ngoài là như vậy.Gia Phúc lặp lại một lần nữa, lần này cậu ta chìa tay về phía tôi. "Tớ muốn được làm bạn với Trúc". Giọng nói và gương mặt của Gia Phúc lúc này rất nghiêm túc. Điều này lại càng làm tôi thấy ngượng ngùng hơn. Tôi chưa bao giờ nhận được một lời đề nghị như vậy, tôi chưa bao giờ có bạn là con trai.…
Ngọc Điềm và Trạch Minh yêu nhau từ thuở niên thiếu đến khi trưởng thành. Ngọc Điềm từ dưới địa ngục được Trạch Minh kéo lên từng chút một, tất cả màu sắc xinh đẹp trong mắt cậu không còn quan trọng nữa, bởi vì Trạch Minh là màu sắc tươi sáng rực rỡ nhất cậu từng thấy______Ngọc Điềm ngồi trên xích đu ngắm sao đột nhiên quay đầu hỏi anh"Trạch Minh anh yêu em không"Anh không vội trả lời bước đến bên cạnh Ngọc Điềm đưa tay ôm lấy "cậu" khẽ nói"Ngọc Điềm anh yêu em! "…
Hà Nội những năm xưa cũ, dưới ánh đèn vàng của hội trường đại học, có một đóa bạch trà kiêu sa mang tên Đoan Nghi. Là con gái của ông Chính Khâm, nàng luôn giữ cho mình vẻ ngoài lạnh nhạt và một khoảng cách mực thước với tất cả. Thế nhưng, sự xuất hiện của Hải Bình - chàng trai lặng lẽ với mùi hương gỗ trầm - đã khiến mặt hồ yên lặng trong lòng nàng dậy sóng. Một điệu Waltz đầy tình tứ, một cái chạm tay đầy dư âm, liệu có đủ để phá vỡ bức tường kiêu hãnh của cô tiểu thư danh giá?…
[TRUYỆN ĐAM MỸ VIỆT NAM]Thể loại: Hiện Đại, Việt Nam, Xuyên sách, pháo hôi, đam mỹ, niên hạ anh em không cùng cha khác mẹ, HE.Tác giả: Di Hoàn Nguyệt.Couple: Trần Việt em trai công× Trần Vệ anh trai thụ ( anh em nuôi không cùng huyết thống).Trần Vệ là một người công dân bình thường đang rửa mặt đột nhiên xuyên qua, sau đó chính thức ôm đùi nam phản diện, xa lánh nam chính và thụ.Nam phản diện và nam chính đánh nhau, Trần Vệ ôm gói bỏng ngô ngồi xem đến vui vẻ, cứ tưởng sẽ thoát, ai ngờ ánh mắt nam phản diện lia về phía này.Trần Vệ chỉ muốn gắng kết tình anh em nhưng Nam phản diện lại là người chơi hệ yêu anh trai..... cậu không muốn đâu..huhu....…