(GinPu) Cô Thơ là vợ tui đó đa!
" Coi như đời này tui và mình đã gả cho nhau, đã là vợ chồng rồi , mình nhỉ ?" Truyện hư cấu , phi lịch sử Nhận lời nhận xét từ mọi người…
" Coi như đời này tui và mình đã gả cho nhau, đã là vợ chồng rồi , mình nhỉ ?" Truyện hư cấu , phi lịch sử Nhận lời nhận xét từ mọi người…
- CÁC CHIẾN LƯỢC BÊN DƯỚI KHI VIẾT MÌNH ĐỀU NGHIÊN CỨU VÀ LÀM SƠ ĐỒ - VẼ RA SAO CHO LOGIC 100% XẢY RA ĐƯỢC SO VỚI THỰC TẾ.- CÓ NHIỀU THÔNG SỐ MÌNH TỰ VIẾT RA NHƯNG ĐO LƯỜNG TÍNH TOÁN PHÙ HỢP THEO NGUYÊN TÁC (VÌ NGUYÊN TÁC KHÔNG ĐƯA RA CON SỐ CỤ THỂ CHÍNH XÁC MỖI ĐỢT BINH LÍNH TỬ TRẬN,HAY SỨC NỔ LÀ NHIỆT ĐỘ BAO NHIÊU,.. TỔNG NGỰA - BÌNH RƯỢU ĐƯA LÊN ĐẢO LÀ BAO NHIÊU,....) - NHƯNG MÌNH ĐỀU SẼ ĐÚC KẾT VÀ VIẾT RA HẾT NHÉ !!! CHO LOGICCCC🥹BỊ CẦU TOÀN MNG THÔNG CẢMMM😚- MỌI NGƯỜI CỨ ĐỂ LẠI BÌNH LUẬN NẾU HOK RÕ Ở ĐÂU MÌNH GIẢI THÍCH NHÉ Ạ 💕💕💕 (TG:TAnhVNam.Đây là TG gốc,chất xám 100% của truyện,không sao chép với mọi hình thức🇻🇳)…
Cạnh bếp lửa, tôi ngồi vờn nhau với đám mèo già dù chúng chẳng đáp lại mấy cọng rơm của tôi. Cái lạnh của gió đầu mùa cắt thịt khiến ai cũng chẳng muốn ra ngoài. Mấy củ khoai lang mới được thảy trong lửa đang nóng lên từng hồi. Thơm quá! Ước gì chị Luôn ở đây. Cậu Nam bước vào bếp, tay cầm phong bì đưa cho tôi:- Em đưa cái này cho Chài hộ anh nhé! Nói rồi cậu dúi vào tay tôi vài viên kẹo, chắc là kẹo lạc. Đối với đám chúng tôi, chúng chẳng khác gì một báu vật. Tôi liền reo lên vui sướng đáp:- Dạ, cậu cứ tin ở em!- Đừng kể cho u biết nhé! - Cậu khẽ nói.- Cậu yên tâm! Em không nói cho cụ biết! Tôi mặc chiếc áo vải chắp vá của chị Luôn để lại rồi chạy một mạch ra bờ sông. Tôi nhìn dáo dác xung quanh, hét lớn:- Cậu Chài ơi!…
- Cuối cùng thì Tiểu ca (Trương Khởi Linh) cũng có thể về đoàn tụ với người con trai lòng anh Ngô Tà ca ca rồi, sau 10 năm Tam Thúc vất vả huấn luyện anh trong động nay liền thả về nha... 17/8/2005 〜 ̄▽ ̄)〜 17/8/2015Tình trạng: Hoàn - CHÍNH XÁC LÀ HOÀN RỒI =)))Đọc xong mỗi chương nhớ vote cho tớ nghe hôn :"3 ... động lực đi tìm mò cho mấy cục cưng đấy =]]Cre: Nam Phái Tam Thúc {Vietnam Fanpage} & thanhphongngannguyet {Edit: Thanh Phong Ngân Nguyệt - Beta: Phong Thanh Dương}-Lưu ý: Đây là do tớ đi lụm lặt linh tinh về share cho các bạn thế nên thỉnh đừng mang đi đâu nếu như thiếu credit nhé! Xin tôn trọng tác giả và các au ^^~Ngoài 41 chương của series, tớ sẽ cố gắng cập nhật thêm những mẩu chuyện thú vị về ĐMBK cũng như status của Tam thúc :">…
Otp phụ là craftyxpicky hoppyxkichen bobbyxbubba…
"Cho phép mình gửi lời xin lỗi vì đã trễ giờ, nhưng mình cũng mong là chừng mười phút thiếu vắng mình thế khiến các bạn nhận ra rằng các bạn cũng không cần mình đến vậy," cậu cất giọng, mặt gần với thiết bị thu thanh của radio. Chiếc mi-crô đã cũ và hơi hỏng hóc, nhưng vẫn luôn chạy khá tốt. Cậu có một chiếc máy ghi âm, để có thể tải các tập phát sóng lên Spotify vào bất cứ lúc nào cậu thấy thích; một điều hơi ngớ ngẩn, bởi Jeno vẫn chưa bao giờ có ý định làm, nhưng dù sao thì cậu vẫn giữ nó lại. "Các bạn đã sẵn sàng để tận hưởng những điều chẳng lý thú chút gì với mình chưa nào?""Ồ. Những ba mươi hai bạn trong hôm nay cơ đấy. Mình thậm chí còn không có đến ngần ấy bạn bè," cậu lẩm bẩm một mình, liếc qua hộp thoại để thấy một chuỗi các kí tự vô nghĩa cùng các biểu tượng cảm xúc.. Vài người chào đón cậu, một số tán đồng, và thật ấm áp khi được là chính Lee Jeno trong căn phòng kí túc nhỏ của đại học, trò chuyện với những người lạ trên Internet.[Dịch từ nguyên bản tiếng Anh GO, JENO! của DIURNO.Ủng hộ tác giả và bản gốc tại https://archiveofourown.org/users/diurno/pseuds/diurnoBản dịch đã có sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không tự ý mang ra ngoài dưới mọi hình thức.GO, JENO! by DIURNO: 2019 edition by DIURNO.VIETNAMESE edition by JAY (seizethejay).]…
P'Milk và P'Love có tình cảm với nhau sau khi góp mặt làm couple trong nhiều bộ boylove, và yêu nhau sau khi hai người có series riêng. Cuộc sống không công khai mối quan hệ nhưng tình cảm dành cho nhau thể hiện rõ ràng trước công chúng, mọi thứ sẽ ra sao?*Lưu ý! Đây là fanfic và mọi thứ cũng chỉ là ad tự vẽ ra, xin đừng mang những người có "mối quan hệ khác" với nhân vật vào! Mình cảm ơn!! ỦNG HỘ MÌNH NHÉE!!…
Haikyuu fanfic CHỚM HẠ, SAY TÌNHCouple/Pairing: Ushijima Wakatoshi x Tendou Satori (UshiTen) Warning: OOC, VietNam AU Ngưu Đảo Nhược Lợi - Thiên Đồng Giác [ Lợi - Giác ] Giữa trời tháng bảy, ta chẳng cần nắng cũng đã phải say. Ta say người và người cũng say ta, ta giận người nhưng rồi ta cũng thương. @duthanh…
bủhH?14+…
Khi hồn ta còn non dại, còn nóng nẩy, còn bồng bột, ta đã trót thương một người. Thương đến khắc khoải, Thương đến ưu sầu...…
❌ Nghiêm cấm ĐẠO dưới mọi hình thức ❌"Ta đã xóa bỏ tất cả - đất, trời, biển cả, những tiếng gọi thân thương, những ký ức vàng son.Bây giờ, ngay cả ta... cũng không còn chắc mình đang tồn tại.Có lẽ ta chỉ là một ý niệm lạc lõng, một làn khói mờ giữa hư không.Không ai còn ở đây để nhớ, không ai còn ở đây để khóc thương.Tên gọi, khuôn mặt, linh hồn... tất cả đều bị gió của cõi trống rỗng cuốn đi.Nếu có ai hỏi: 'Ngươi là ai?'Ta cũng không thể trả lời.Ta chỉ là điều cuối cùng còn sót lại - và cả điều ấy, giờ cũng đang tan biến."…
Đường :v…
Xin chào, những độc giả thân mến.Trước khi bước vào nơi này, xin hãy để lại não của ngươi ở cửa.Không cần khóa.Không ai trộm đâu.Vì trong đây, não không có giá trị sử dụng.Đây không hẳn là một câu chuyện.Thực ra, gọi nó là "truyện" có lẽ là một sự xúc phạm nhẹ nhàng đối với khái niệm truyện. Nơi này không có cốt truyện ổn định, không có tuyến nhân vật nghiêm túc, không có đại cục thâm sâu, càng không có logic đáng tin cậy.Đây chỉ là một bãi rác tinh thần được trang trí bằng ruy băng.Là nơi ta, một kẻ ngu đã cố ý quăng não đi, rồi nhặt lên bất cứ thứ gì mình thấy thú vị, kỳ quặc, buồn cười, mất trí, vô nghĩa, rồi ném thẳng vào các ngươi với vẻ mặt vô cùng chân thành.Hôm nay ta có thể giới thiệu một nhân vật.Ngày mai ta có thể kể một chuyện cười.Ngày kia ta có thể nghiêm túc phân tích vì sao một con vịt đội vương miện có tiềm năng thống trị vũ trụ.Và ngày kìa nữa?Không ai biết.Kể cả ta.Vì vậy, hỡi những ai từng đọc truyện khác của ta (nếu các ngươi đoán được đây là tài khoản clone của ai), xin hãy im lặng và quên hết những gì ngươi biết của ngươi về tác giả.Ở nơi này, tá không chịu trách nhiệm cho hình tượng, nhân cách, trí tuệ, logic, thế giới quan, hay bất kỳ tế bào não nào vô tình bị tổn thương trong quá trình đọc.Và nếu ngươi đồng ý với các điều trên thì....Hoan nghênh ngươi đến sân khấu của kẻ ngu.…
Tổng hợp 1 số tranh của mình vào năm 2019 và 2023Chủ yếu là tranh vẽ Countryhumans và Detroit: Become human…
đọc đi rồi biết…
Nguyễn Hồ Hữu Lộc:" Này, một tháng rồi đó, mày tính lụy con đó thật đấy à?"" Đụ má, không phải nó bỏ bùa mày đi chứ?!"Đào Chí Việt búng nắp viết, ánh mắt suy tư nhìn bài toán bị rạch đến nát bét, lẩm bẩm:" Bùa à...Hay mình bỏ bùa yêu nó nhỉ?"…
Là cuộc sống xoay quanh các cô cậu ở xóm Chuông với nhân vật trung tâm là Đào Xuân Hải, một cậu nhóc với vẻ ngoài nổi bật kì lạ.Không hẳn gọi là yêu chỉ là cách họ đối xử với Hải nhẹ nhàng hơn, yêu chiều hơn và bảo bọc hơn.Nhớ đọc MUST READ.Writer: Cừu Cam…
Thời khắc chuyển mùa , những ngày nghỉ hè đã sắp kết thúc , tiếng trường khai giảng nhộn nhịp. Mùa hạ rời đi với những tia nắng gắt , oi ả với những kí ức không thể quên. Mùa thu tới với những tia nắng dịu nhé , gió lùa qua những khe cửa , và cũng là mùa thu năm đó giúp ta gặp nhau " Mùa thu năm đó , tôi đem lòng thương một cậu bạn đào hoa nhất lớp , chuyện tình nhẹ nhàng nhưng lại sâu đậm biến cậu thành một phần thanh xuân trong tôi " - Trúc An " Mùa thu năm đó , tôi đem lòng yêu cô nàng tăng động đến mức phiền phức , một sự phiền phức tôi luôn muốn và sau này cũng vậy " - Gia Khang Tình yêu là một thứ gì đó ta không lý giải được nhưng lại cho ta những cảm xúc nhớ nhung đối phương không thể giải đáp được bằng lời " Cảm ơn cậu đã là một phần thanh xuân trong tôi "…
Chỉ đến khi đã trưởng thành, đứng giữa những bộn bề của cuộc sống, ta mới chợt nhận ra mình vẫn luôn nhớ tiếng ve kêu trên những tán phượng, nhớ mùi bụi phấn còn vương trên mép bàn gỗ cũ, nhớ khoảng sân trường loang lổ nắng sau mỗi cơn mưa, và nhớ một người từng ngồi cạnh mình suốt những năm tháng đẹp nhất.Có những cuộc gặp gỡ chẳng hề ồn ào.Không pháo hoa.Không định mệnh.Chỉ là một chiếc bàn học còn trống và hai con người vô tình được sắp xếp ngồi cạnh nhau.Nhưng đôi khi, chính những điều bình dị ấy lại đủ để viết nên một câu chuyện mà cả đời cũng chẳng thể quên.Lưu ý : Độc giả hãy quan tâm đến nội dung ko đánh giá ảnh bìa , tất cả các ảnh đc lấy ý tưởng từ pinterest ( có 1 số ảnh có cre , 1 số là do lâu r nên ko nhớ cre)…
Câu truyện này rất thú zị :'>…