Vợ yêu của lãnh khốc tổng tài
Bản sao…
Bản sao…
Một vài mẩu truyện nhỏ xíu là về tớ, cũng về một người bạn nhỏ t đã gặp hay một nhân vât hư cấuSẽ như những lời tâm sự cuối ngày nhẹ nhàng thôi , ngắn nữa những sẽ lắng đọng chút ít và mong là chúng sẽ healing ur soul sweeties :3…
Tôi cố chờ để nhắn anh rằng "Em sẽ ngủ một giấc thật dài, khi tỉnh lại, hy vọng thấy mình vẫn nằm trong tay anh, thấy anh cười và nói mình sẽ mãi bên nhau như cái đêm đầu tiên em đến đây". Anh từ chối, và chúng tôi chia tay.…
" Ch..chậm lại tae .". 🌷"Gọi chồng lớn đi em liền nghe anh hết ~''" Ừm..chồng nhỏ ~""Ya! Em thao chết anh ." Niên hạ nhà mấy má 🌷🌷🌷Có H nha nhưng nhẹ hều à .Đề nghị mọi người đọc và không toxic 🌷🌷🌷🌷🌷🌷🌷🌷🌷🌷🌷🌷🌷…
Một con người 2 thái cực , thích độc ác mà tốt bụng . Thích ngọt ngào mà đắng cay, con người sự tương phản chính nó làm nó không nhận ra nó là quái hay là người.…
" tớ và cậu đã từng có quá khứ hạnh phúc,ít nhất tớ vẫn tin vậy, vốn sao cậu lại nói tình cảm của tụi mình là 'méo mó'?. À ừ tớ quên mất,làm gì có câu chuyện hạnh phúc nào giữa kẻ hoang tưởng và người đã chết?"*Cảnh báo nội dung:Truyện có yếu tố tâm lý bất ổn, bạo lực tinh thần, ám ảnhtác giả bị điên + viết truyện dở…
Tuệ Vũ bắt đầu cảm thấy không đủ nhưng cảm giác tội lỗi càng ngày càng lớn đang ăn mòn tâm trí khiến hắn nhớ lại rằng xã hội này không dung thứ cho những kẻ như hắn Lạm dụng thuốc an thần, có xu hướng bạo lực, chống đối xã hội------------------Tuệ Vũ x Nguyệt Duy Hai mặt, tàn nhẫn, chiếm hữu, thích kiểm soát top x thần kinh không bình thường, điên nặng, thích bị kiểm soát, theo dõi, trí nhớ yếu, nhây bựa, giả tạo bot…
"Nỗi sợ của những đứa trẻ không phải lúc nào cũng ồn ào. Nó thường lặng lẽ đi theo chúng từ lớp học về đến căn phòng nhỏ ở nhà. Ở trường là ánh mắt của thầy cô khi bài kiểm tra không tốt, là tiếng cười của bạn bè khi mắc lỗi. Ở nhà lại là những câu hỏi về điểm số, sự so sánh với người khác. Dần dần, nỗi sợ ấy khiến một đứa trẻ lúc nào cũng co mình lại, như con đà điểu vùi đầu xuống cát, chỉ mong mọi thứ tạm thời biến mất."…
_____________________________Tiểu thuyết thuộc bối cảnh Việt Nam của tương lai , nơi những không khí hiện đại trở thành một thứ bình thường , không phải những cảnh khốn khó hay vất vả của thời đại Phong Kiến và nửa Phong kiến.Bộ này chú tâm về tâm lý hơn so với không khí và cuộc sống hằng ngày , dù vậy tôi vẫn thể hiện về tình cảm giữa người và người dù khoảng cách và hoàn cảnh khác xa trời xa đất.Tôi không biết vì sao nhưng mà tôi luôn nghĩ rằng định kiến về giới tính của con người sẽ không bao giờ được xóa sạch ,tôi muốn gửi gắm nên một cảm xúc trong lòng của tôi , nơi mà mọi giới tính , xu hướng tính dục sẽ được chấp nhận._______________________________Hôm đó , Vũ Thiên Hy ngắt lấy một bó hoa bồ công anh , mắt ngước lên trời , dơ hai tay đang nắm chặt bó bồ công anh đó để những cánh hoa bay theo làn gió thoảng."Chị , bên đó , chị có ổn không , chị có tha thứ cho em không?"Mắt của cô hoe đỏ , từng cánh bồ công anh bay đi hết , những giọt lệ cũng tự dưng rơi từ đó."Chị , em nhớ chị , chị có thể mặc kệ em mà chạy đi mà"________________________________ Lưu ý : Tiểu thuyết này thuộc thể loại Bách Hợp , thuộc thời gian hiện đại và Việt - Trung.Tiểu thuyết này là truyện đầu tay dài của tôi , tay nghề của tôi sẽ non nớt hơn nhiều người trong giới vì vậy hãy thoải mái góp ý , tôi sẽ chọn lọc và sẽ sửa lỗi của chính mình.Author : Hạ Thy Thy - Thỏ Thơ.…
Đoản á, hoan nghênh người đọc~ Đa phần sẽ SE/ BE vì mình vẫn còn rất tệ trong việc viết fic HE ạ:'>>Truyện đa phần sẽ có màu tối, không trong sáng hay nhẹ nhàng tình cảm.…
Dù em và anh không cùng một đẳng cắp, anh là người con trai quyền quý được người người phải ngước nhìn, ngược lại em là người con gái bần tiện khiến người nhìn người ghét. Anh còn nhớ hay anh đã quên , lời hứa của đôi mình khi ở đồi hoa mùa xuân: "anh sẽ lấy em làm vợ, anh xin hứa''. Nhưng với em thì nó mãi in sâu vào tâm trí anh ạ! Nhưng buồn thay cho tình yêu ảo mộng đôi ta. Ở cái tuổi 19 nó khiến em không thể quên được "Ngược Duyên'' có lẽ sẽ phù hợp cho em và anh.…
Elli đã từng là một cô gái đáng yêu, vô ưu vô tư nhưng một ngày rồi cô bé cũng phải đối mặt với hiện thực khắc nghiệt, sự khởi đầu của một cuộc sống khổ đau không lối thoát và chính cô đã phải tự tìm lối thoát cho mình bằng cách cực đoan nhất để chấm dứt nỗi đau đó.Còn Paul là một chàng trai lạc quan yêu đời đối mặt với bất cứ khó khăn nào cũng không thể khiến cậu chùn bước. Paul thích được mọi người chú ý nên bộc lộ tài năng âm nhạc từ rất sớm. Cậu đi khắp mọi nơi hát cho mọi người nghe, cậu hạnh phúc khi mọi người cũng hạnh phúc. Và rồi cậu biết đến Elli nhờ một lần tình cờ nghe được giọng hát của cô. Paul đã thầm mến Elli từ lúc nào không hay. Nhưng cậu không hề biết đến nỗi đau mà cô đang chịu đựng. Cho đến khi Elli mất, cậu vẫn không thể hiểu được vì sao Elli lại chọn con đường cực đoan đó. Cậu đau khổ và cảm giác như thế giới mất đi toàn bộ ánh sáng, cậu vẫn được yêu mến từ mọi người nhưng lại không phải là từ cô. Cậu muốn tìm lý do Elli lựa chọn kết thúc cuộc đời của mình... Có phải cái cảm giác mà cậu đang cảm nhận lúc này đây cũng giống với nỗi đau mà cô từng chịu đựng trước đó. Paul muốn quay ngược lại thời gian khi nỗi đau của Elli chưa bắt đầu, cậu muốn bảo vệ cô. Nhưng mà đó là điều không thể. Dù không thể hiểu hết được những nỗi đau đó, nhưng mà cậu muốn biết nhiều hơn về cô, giá mà lúc đó cậu gạt đi sự ngượng ngùng để bước về phía cô thì phải chăng cuộc đời cô chẳng kết thúc bi thảm như vậy. Giá mà...…
Tôi đi tới cửa hàng tiện lợi để mua kem thôi tại sao lại gặp một cảnh máu me giết người cơ chứ.Truyện kể về nhân vật chính bị đánh cắp cảm xúc và chủng tộc Seinra (chủng loại có dị năng và ăn cảm xúc như đồ ăn của con người)Câu chuyện này sẽ đi về đâu đây?…
Giữa thế giới thượng lưu hào nhoáng này, chúng ta là những con thú được nuôi dưỡng trong lồng vàng, được dạy cách mỉm cười trước khi bị bóp nghẹt."Lâm An và Cố Ngôn.Hai cái tên đứng đầu danh sách "con nhà người ta" của giới tinh hoa. Hoàn hảo, phục tùng và không tì vết. Đó là lớp vỏ bọc mà gia tộc đã xây dựng cho họ từ khi còn nhỏ.Nhưng bên dưới lớp mặt nạ đó là những vết rạn không thể che đậy.Họ có một giao ước không lời. Một tín hiệu mang tên 11:45.Ở đó, trong sự im lặng nghẹt thở của thư viện cổ hay dưới gầm bàn của những bữa tiệc xa hoa, họ tìm thấy nhau. Những cái chạm tay kín đáo, những lời cảnh báo đầy chiếm hữu, và sự đồng điệu của hai linh hồn đang khao khát đào thoát.48 giờ.Đó là thời gian duy nhất họ có để thực hiện kế hoạch đào thoát khỏi "chiếc lồng" danh giá.Nếu thất bại, họ sẽ vĩnh viễn trở thành quân cờ trong tay kẻ khác.Nếu thành công, họ sẽ phải từ bỏ tất cả - tiền bạc, danh tiếng, và sự an toàn - để đánh cược vào một tương lai không định hướng."Cậu sẵn sàng biến mất cùng tớ chưa?"#ThanhXuanVuonTruong #LangMan #DarkAcademia #AmMuugiaToc #ChiếmHữu #NgapNgung…
Tên: AnhTác giả: mìnhThể loại: tâm lý, bệnh tâm thần, trầm cảm, SE hoặc BAĐộ tuổi: 16+Tóm tắt:"Anh" - con gái - 16 tuổi.Như hầu hết "người trẻ" trên thế giới, "Anh" mắc căn bệnh trầm cảm. Đây là nhật kí mỗi ngày của nó trải qua căn bệnh này.Chú ý:- "Anh" là tên nhân vật, không phải danh xưng "anh". - Truyện ngược tâm, ngược thân, có tự hại, cân nhắc trước khi đọc.- Chắc chắn không HE.- Đăng vội sẽ sửa bìa với các thứ sau.- Tiến độ (chắc là) mỗi ngày 1 chap. Hoàn thành là tầm 10 chap.…
"Tôi từng nghĩ, chỉ cần im lặng thì sẽ an toàn.Nhưng tôi đã sai."Nam - một cậu học sinh lớp 7 lặng lẽ, mờ nhạt, và thường xuyên trở thành mục tiêu của những trò bắt nạt ngầm trong lớp học. Một ngày, cậu tình cờ đọc được một cuốn sách không tên, và từ đó, ánh sáng đầu tiên trong cậu bừng lên. Không phải ánh sáng của sức mạnh cơ bắp, mà là ánh sáng của tư duy - chiến lược - và khát khao sống đúng.Từng bước một, Nam âm thầm quan sát, phân tích tâm lý bạn bè, lập chiến lược phản kháng thông minh. Nhưng rồi cậu nhận ra: trí óc cần có một cơ thể đủ mạnh để bảo vệ chính mình.Đây là câu chuyện của một cậu bé bàn cuối - không chọn làm anh hùng, nhưng cũng không chấp nhận làm nạn nhân.Là hành trình của một tâm hồn từng run rẩy, nay học cách đứng thẳng và nói:"Tôi không im nữa."…
tiểu thuyết ngắn về 1 cô gái sau khi kết thúc cuộc tình của mình, trở về với cuộc sống mới!…
Một cô gái bình thường - Lâm Khánh Vy - sống ở TP.HCM, sau cú tai nạn kỳ lạ, bắt đầu nghe thấy giọng nói của một người đàn ông trong đầu mình. Người đó xưng là "An", một linh hồn hoặc sinh mệnh kỳ bí bị mắc kẹt giữa hai chiều không gian. Càng tìm hiểu, Khánh Vy càng bị cuốn vào một chuỗi bí ẩn liên quan đến cái chết, ký ức bị xoá, tổ chức ngầm, và sự tồn tại của "Vùng Giao Thoa" - nơi ranh giới giữa thế giới thực và thế giới bóng tối mỏng manh hơn bao giờ hết.Giữa họ nảy sinh một tình yêu không giống bất cứ mối quan hệ nào - vừa xa cách vừa gắn bó không thể dứt. Nhưng để thực sự đến bên nhau, họ phải phá bỏ những luật lệ cổ xưa, đối mặt với nguy hiểm đến từ cả con người lẫn thứ không còn thuộc về nhân loại...…
"Phòng Cuối" là một câu chuyện kinh dị tâm lý lấy bối cảnh trong một ngôi trường cũ, nơi cuối hành lang tồn tại một cánh cửa không thuộc về bất kỳ lớp học nào. Mỗi lần cánh cửa ấy mở ra, một con người biến mất, để lại một kẻ giống hệt họ bước ra ngoài.Nhân vật chính vô tình chạm vào bí mật đó và dần nhận ra sự thật đáng sợ: chỉ có một người được tồn tại, còn những kẻ khác sẽ bị giam giữ vĩnh viễn trong Phòng Cuối. Khi ranh giới giữa bản gốc và bản sao mờ dần, câu chuyện đặt ra câu hỏi lạnh người: liệu người đang sống cuộc đời này có thật sự là chính mình?Một câu chuyện ám ảnh về bản ngã, sự thay thế và nỗi sợ bị xóa khỏi chính cuộc đời mình.…
Hành trình trưởng thành hoặc là buộc phải trưởng thành của tôi. Trải nghiệm năm cuối đời học sinh, tôi muốn chia sẻ cảm xúc từng ngày của mình dưới dạng hồi ký cho các bạn đồng trang lứa cũng như được lắng nghe những lời tâm tư, lo âu của các bạn. Nếu bạn cần một người để lắng nghe, hãy đến đây viết nó ra cho tôi biết. Chúng ta cùng nhau bù đắp.…