(Bộ sưu tập ảnh) Ảnh của con Au
Đọc đi rồi biết…
Đọc đi rồi biết…
tuyển tập tản văn ngắn về girlgroup nhooo , se là chủ yếu…
Tổng hợp những đoạn lời hát hay nhất.…
Một vài bản dịch bài hát ngớ ngẩn và ngốc nghếch…
Cách đây rất lâu khi mà loài người sống yên bình.Tuy nhiên cuộc sống ấy không kéo dài được bao lâu,loài người phải chống lại một thế lực cực kỳ khủng khiếp bọn chúng tự xưng mình là Rapture.Chúng liên tục phát động chiến tranh mọi nơi không bao lâu sau mặt đất đã hoàn toàn bị xâm chiếm,trước tình hình nguy cấp như loài phải chuyển xuống lòng đất để sống.Họ bất đầu xây những công trình nhà ở,khu giải trí... Đặc biệt là có bốn tổ chức đứng lên triển khai dự án nikke nhầm chống lại Rapture và chiếm lại mặt đất.Nikke một thuật ngữ dành cho những người máy và người máy sinh học nhận lệnh để phục vụ cho con người chống lại Rapture,có 4 tổ chức lớn:elysion,Tetra,missilis và một tổ chức bí ẩn pilgrim đứng lên giành lại tìm lại tự do cho nhân loại.…
"Tớ sẽ đem lại hạnh phúc cho cậu, Seo Hyerin !!"Ho-seok vừa ngắt lời đã chiếm trọn đôi môi nhỏ nhắn của Hyerin....…
Thực tập Kpop và những câu chuyện của 11 cô gái khi trong giai đoạn thực tập. Truyện này các bạn ko sao chép hay xin phần mà chưa xin phép. Các bạn bình chọn truyện của mình nha. Cảm ơn các bạn.…
All about Weeekly ❤️Soo Jin ❤️ Ji Yoon ❤️ Monday ❤️ Soeun ❤️ Jaehee ❤️ Jihan ❤️ Zoa…
Tôi là PP, người ta bảo tôi là "mặt trời nhỏ". Nụ cười của tôi rạng rỡ, đủ xua tan mây mù trong mắt người đối diện. Mẹ tôi bảo tôi là "hy vọng", là "ánh sáng" duy nhất. Tôi đã sống như thế, trong ánh hào quang giả tạo, để làm vừa lòng tất cả người mọi.Nhưng mấy ai biết, sau những danh xưng đẹp đẽ kia là những sự dày vò, tổn thương từ quá khứ mãi in sâu vào ký ức của tôi. Cười. Tôi cứ cười, để che đi nỗi sợ hãi chực chờ, che đi ý nghĩ ám ảnh về một lối thoát. Những dòng di chúc dở dang, nhàu nát, vẫn nằm im lìm dưới đáy tủ, như một thói quen không thể bỏ.Tôi là đóa hướng dương. Đứng thẳng, nhưng không có nắng. Chỉ có đêm dài vô tận. Đến mức tôi đã quên mất cảm giác có ''ánh sáng'' là thế nào.Cho đến một ngày, giữa mênh mông bóng tối tưởng chừng không lối thoát, một "tia sáng" bỗng lạc vào. Không chói chang, không rực rỡ, nhưng đủ để thắp lên một đốm lửa nhỏ xíu. Đủ để tôi biết, cuộc đời này, đôi khi, vẫn còn có "ngày mai"...*LƯU Ý* Đây là truyện viết theo hướng hài ngọt nhé, không ngược nhiều đâu…
Sẽ có một ngày chúng ta phải vẫy chào nhau và ước không bao giờ phải nói lời tạm biệt.Thật ra tạm biệt không phải là chia ly, mà đó chính là một lời hứa hẹn cho lần hội ngộ tiếp theo rất xa. Tất cả những điều bạn làm khi còn là học sinh điều có ý nghĩa, đều là động lực giúp bạn tiếp tục bước đi trên con đường đời của mình..Và hơn nữa, nếu có yêu ai hãy nói ra cho người kia biết... Dù là thành công hay thất bại thì ít ra người ta cũng biết. Đừng như tôi, vì muốn giữ lại cái tình bạn bền vững mà mãi mãi không bao giờ dám thổ lộ... suy cho cùng thì vẫn là do tôi không đủ can đảm.…